Cha con nhà viết kịch Học Phi và nhà văn Chu Lai: Văn chương là số phận

Hầu hết những nhân vật trong tác phẩm của cụ Học Phi đều trên một mô tuýp nhân vật Cộng sản nhưng không hề khô cứng và cực kỳ ăn khách. Còn con - nhà văn Chu Lai đã đóng đinh tên mình vào những tiểu thuyết, truyện ngắn, sân khấu kịch, điện ảnh về đề tài người lính.

Cha con nhà viết kịch Học Phi và nhà văn Chu Lai nổi danh trên văn đàn. Học Phi được giải thưởng danh giá nhất dành cho người sáng tác: Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Hồ Chí Minh (đợt 1 năm 1996). Hầu hết những nhân vật trong tác phẩm của cụ Học Phi đều trên một mô tuýp nhân vật Cộng sản nhưng không hề khô cứng và cực kỳ ăn khách. Còn con - nhà văn Chu Lai đã đóng đinh tên mình vào những tiểu thuyết, truyện ngắn, sân khấu kịch, điện ảnh về đề tài người lính. Nói đến văn học viết về người lính người đầu tiên nghĩ đến là nhà văn Chu Lai. 

Chu Lai vẫn vậy, người thấp đậm, da đen giòn, tóc xoăn tít, rậm rạp. Dáng hình nhanh nhẹn của một anh lính đặc công thuở nào vẫn in dấu dù rằng chiến tranh đã qua đi 40 năm. Tiếp xúc, chuyện trò với con người đậm dấu ấn chiến trường binh đao khói lửa này thì thấy ẩn bên trong vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là một tâm hồn đa sầu, đa cảm nhưng đầy khẩu khí hiếm thấy của lãng tử sinh ra ở đất Hà thành.

Nói về nghề của hai cha con, Chu Lai bảo: "Văn chương là nghề khổ đau, nghề khốn khổ khốn nạn,  nghề múc óc vào mồm nhai. Cô đơn là bí quyết làm nghề của tất cả chủ thể sáng tạo, kể cả hội họa, sân khấu, điện ảnh, văn chương… Một mình anh âm thầm đánh vật thì tìm ra một lối đi, phần lớn những kẻ ham vui, láng cháng, viết cho qua loa đại khái, đi du lịch, du hí gặp bạn bè, vui đâu chầu đấy có viết cũng sẽ chẳng ra cái gì. Còn tôi, có lẽ trong một giai đoạn viết tương đối nhiều, do đó đã quen dần với sự cô đơn, và khi đã quen với sự cô đơn nhiều thì biến thành nghiện cô đơn…".

Nhà viết kịch Học Phi và nhà văn Chu Lai.
Nhà viết kịch Học Phi và nhà văn Chu Lai.

Và, con người nghiện sự cô đơn ấy hôm nay bị làm phiền, bị đánh thức khi tôi muốn chuyện trò cùng anh về định mệnh văn chương của hai cha con lão trưởng bối trong làng kịch nghệ sân khấu Học Phi và người kế tục: nhà văn Chu Lai. Nói về cha anh, nhà viết kịch Học Phi, nhà văn Chu Lai bảo: Ông cụ là người Cộng sản tiền khởi nghĩa trước năm 1930, Người Cộng sản cùng với dân tộc từ bùn đen cùng với dân tộc đứng dậy sáng lòa, đầy nhân văn, suốt cả cuộc đời là sáng tạo và yêu đương.

Nhà văn Chu Lai kể về cha:

Cha tôi là con cầu tự của một gia đình địa chủ khi nhà thì toàn các chị. Ông là con út nên được cả gia đình hết mực cưng chiều. Ông đỗ tú tài đầu tiên của tỉnh Hưng Yên. Năm 12, 13 tuổi đã đi theo cách mạng, sau đó tham gia phong trào yêu nước. Năm 20 tuổi được kết nạp Đảng Cộng sản Đông Dương. Sau năm 1933, trong khi hoạt động cách mạng thì cha tôi bị địch bắt đi tù đày khi tuổi còn rất trẻ.

Trong nhà giam tù chính trị, những chiến sĩ kiên trung ngày đó đã mở lớp dạy văn hóa, cùng nhau học tiếng Pháp, ra tù khi cha tôi đã viết được báo bằng tiếng Pháp. Người khơi nguồn cảm hứng cho chàng thanh niên Học Phi đến với văn học nghệ thuật là cố Tổng Bí thư Trường Chinh. Tổng Bí thư Trường Chinh lúc đó cũng bị giặc Pháp bắt giam nhốt cùng cha tôi. Thấy chàng thanh niên 23 tuổi tâm hồn mơ mộng, lãng mạn sớm bộc lộ tư chất thông tuệ khả năng triết luận về văn hóa, văn nghệ.

Tổng Bí thư bảo: "Thôi nhé, Tập (tên thật của nhà viết kịch Học Phi - N.V) nhé, khi Tập ra tù thì nên trở về với văn nghệ bởi vì văn nghệ nó có một sức mạnh rất riêng, vì văn chương cũng là vũ khí đấu tranh sắc bén của Đảng. Đảng đang cần những nhà văn có tài”. Năm 1936 khi ra tù, nhờ có câu nói ấy mà chàng thanh niên đầy hoài bão và mơ mộng Học Phi trở về văn nghệ.

Cha tôi lao vào đọc tiểu thuyết của Victor Hugo, Balzac, Maxim Gorky... Tiểu thuyết đầu tiên của cha tôi ra đời với tên "Hai làn sóng ngược" sau đổi thành "Xung đột" đăng từng kỳ trên các báo. Rồi lần lượt các tiểu thuyết khác nối tiếp nhau: “Đắm tàu”, “Dòng dõi”, “Yêu và thù”. Đến năm 1944, ông mới bắt đầu viết vở kịch đầu tiên.

Trường nữ sinh Đồng Khánh ở Hà Nội về tản cư ở Hưng Yên, nhà trường thành lập mấy tổ học sinh cứu quốc. Một buổi chiều, có hai nữ sinh gõ cửa nhà Học Phi nhờ ông viết vở kịch tuyên truyền cho phong trào yêu nước. Vở kịch chỉ có một màn. Nhưng, tiếc thay, vở kịch không được diễn vì bà đầm Pháp nhà trường đã lấy hết tất cả kịch bản của nữ sinh. Văn chương cũng có số phận như con người, cho đến năm 1980, nhân dịp kỷ niệm 600 năm ngày sinh Nguyễn Trãi, cụ Học Phi mới viết lại vở kịch làm thành 5 màn. Kịch "Đào nương" khi xưa đổi tên thành "Người kỹ nữ thành Đông Quan".

Trong giai đoạn Cách mạng Tháng Tám, Đảng phân công cha tôi xây dựng Hội Phật giáo cứu quốc Việt Nam. Trong thời gian hoạt động cách mạng bí mật, ông lưu trú trong rất nhiều ngôi chùa, chính vì thế cảm hứng sáng tác bùng lên và ông viết vở kịch "Cà sa giết giặc". Sau này, nhân kỷ niệm một năm ngày Quốc khánh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa  2-9-1946  tại Nhà hát Lớn Thủ đô, kịch "Cà sa giết giặc" được công chúng đặc biệt hoan nghênh. Điều đặc biệt, tất cả diễn viên đóng kịch là những nhà tu hành tại các ngôi chùa. Năm 1961, khi về hưu ông cụ mới trở lại viết tiểu thuyết.

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước đến thăm nhà viết kịch Học Phi.

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước đến thăm nhà viết kịch Học Phi.

Cả cuộc đời viết kịch của cha tôi gắn liền với cách mạng, với công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa. Viết về cải cách ruộng đất, ông có vở "Chị Hòa". Phục vụ Đại hội Đảng lần thứ III, viết về người cộng sản có vở "Một đảng viên". Rồi sau này những tác phẩm kịch trữ tình, ăm ắp lãng mạn, đầy chất thi ca như: "Ni cô Đàm Vân", "Cô hàng rau", "Hoàng Lan" của cụ rất ăn khách. Mà ăn khách trên một mô tuýp nhân vật toàn các vai nhân vật Cộng sản. Nhân vật Cộng sản trong tác phẩm của cha tôi chính là cha tôi. Ông cụ rất đa tình, rất nhiều nỗi niềm, rất nhiều trăn trở, giằng xé, có hy vọng, có tuyệt vọng, có yếu đuối và có can trường. Người Cộng sản không khác gì  người thường, thậm chí còn có nỗi niềm hơn người thường. Người Cộng sản của ông Học Phi không khô cứng đâu! Nhìn đảng viên mà khô cứng là cách nhìn sai hiện thực nghiêm trọng. Suốt cả cuộc đời  của cha tôi là sáng tạo và yêu đương. Khi làm Giám đốc Nhà hát kịch Quốc gia yêu một lúc hai ngôi sao sân khấu - Chu Lai cười bảo: "Cái vĩ đại trong xử lý tình trường của các bậc tiền bối”.

Đằng sau cái sức bền kỳ lạ của tuổi già là bi kịch thảm sầu,  đến tuổi 100 người đàn ông phía trước không còn gì nữa, ăn không thấy ngon, ngủ không yên, sự rung động với cuộc đời hoàn toàn trắng xóa thì trang viết trở thành neo sự sống vào đời. Bên cạnh thành tựu cách mạng văn hóa của ông Học Phi, những bằng hữu Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Linh, Trần Huy Liệu, Hoàng Văn Hoan, Lê Giản…những người một thời với nhau đã mất từ rất lâu, ông cụ là đấu thủ chạy thắng tuyệt đối, ông sống đến trên trăm tuổi. Và ông cụ vẫn viết những chuyện tình say đắm. Ở tuổi 90, ông bắt đầu viết kịch bản phim. Bộ phim “Minh Nguyệt” đã giành giải Kịch bản xuất sắc nhất tại Liên hoan Truyền hình toàn quốc, đạo diễn Nguyễn Hữu Phần dàn dựng.

Trong thời kỳ toàn quốc kháng chiến năm 1946, ông làm Trợ lý Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền. Năm 1947-1948, ông làm Tổng thư ký Hội Văn hóa kháng chiến Liên khu III, rồi Tổng Thư ký Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam cho tới lúc về hưu.

Nhà văn Chu Lai không chức sắc như cha mình, nhưng anh ảnh hưởng gien văn chương rất lớn từ cha và dòng máu cách mạng sôi sục từ nhiều đời trong dòng họ. Anh là một người lính thực thụ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Chu Lai công tác trong Đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị, rồi trở thành chiến sĩ đặc công hoạt động trong vùng Sài Gòn. Năm 1973, Chu Lai về làm Trợ lý tuyên huấn Quân khu 7. Năm 1974, anh tham gia trại sáng tác văn học Tổng Cục Chính trị và là khóa học sinh đầu tiên của Trường Viết văn Nguyễn Du. Chu Lai làm công tác biên tập, sáng tác truyện ngắn cho Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Năm 1978, khi 28 tuổi, cuốn tiểu thuyết đầu tiên “Nắng đồng bằng” của anh ra mắt công chúng bạn đọc cả nước. Cuốn tiểu thuyết gây tiếng vang, tên tuổi Chu Lai được chú ý. Trong nhiều cuốn tiểu thuyết của Chu Lai có 3 cuốn được giới đầu nậu bán sách gọi là best sell (sách bán chạy nhất): cuốn đầu tiên là “Nắng đồng bằng” và hai cuốn tiểu thuyết ra đời từ những năm đầu của đất nước thời đổi mới: “Ăn mày dĩ vãng” (1991), “Phố” (1992)

 Ngòi bút sáng tạo của anh dồi dào sức lực, từ tiểu thuyết, truyện ngắn, truyện vừa. Nói đến sự nghiệp văn chương, cả văn học, sân khấu, điện ảnh, sân nào anh cũng chơi hết mình và có thành công đáng kể. Chu Lai cười bảo: "Nhưng, quả thực, cho đến giờ tôi vẫn chuyên một thứ, đấy là văn học. Từ văn học tôi chuyển sang điện ảnh, hay sân khấu. Mà chuyển đến nơi đến chốn thì mình tự nhiên thành sành điệu".

30 tháng 4 năm nay đất nước đã vừa tròn 40 năm giải phóng. Chu Lai tổng kết đã có một hành trình đáng kể với 10 năm cầm súng, 40 năm cầm bút, 18 năm đi học.  Chu Lai thú nhận: "Cuộc đời đến lúc này căng như dây đàn và sức viết đã bắt đầu cạn kiệt. Đáng nhẽ sau chiến tranh thì mình mới được thư giãn, ấy vậy mà sau 10 năm tận sức lại rơi vào một cái nghề khủng khiếp hơn nghề cầm súng là nghề cầm bút”.

Nhưng anh cũng bảo: "Sợ nhất của người nghệ sĩ hay người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật là mọi người không biết đến mình là ai. Người ta không ghét bỏ mình cũng đã là một sự bất hạnh. Được đố kị, được ghen ghét đấy cũng là một tiêu chí”. Được anh em trong nghề tín nhiệm bỏ phiếu tuyệt đối để vào Ban Chấp hành Hội Nghệ sĩ Sân khấu, trong thời gian công tác, Chu Lai làm hết mình, nhiệt tình, năng nổ, say sưa, sức chiến đấu bền bỉ của người lính chiến trường năm xưa giờ rất hữu ích cho công tác dân vận tập thể. Sang đến nhiệm kỳ thứ hai, mọi người lại tín nhiệm bỏ phiếu cho nhà văn  Chu Lai, nhưng lần này anh dứt khoát xin rút lui để nghỉ ngơi, dưỡng sức. Có lẽ công việc của người sáng tác níu giữ chân anh là âm thầm cô đơn, chứ không giao du, ồn ào.

Mẹ anh mất cách đây đã 20 năm. Cha anh, sống những năm tháng cuối đời với sự đau thương khôn cùng. Như anh nói: "Không có gì bi thảm bằng một người đàn ông cứ ngồi nhìn 8 người con của mình lần lượt ra đi”. Nhà viết kịch Học Phi có 10 người con, mất 8 người. Nhà có 2 người con liệt sĩ. Người con cả hy sinh ở Buôn Mê Thuột. Người con thứ hai hy sinh ở Yên Bái. Hai người con khác mất khi Tây càn vào làng xả súng giết dân, năm đó mới 8, 9 tuổi. Còn mấy người con sau này do đau bệnh mà chết. Nhà văn Hồng Phi anh trai của nhà văn Chu Lai đau bệnh vừa mới mất cách đây mấy năm trước khi nhà viết kịch Học Phi mất.

Nhà văn Chu Lai tuyệt đối thương cảm, chia sẻ với cha mình. Anh hiểu cảm giác khủng khiếp khi một người cứ lần lượt nhìn từng người thân, những núm ruột của mình ra đi. Anh kể: Nhà viết kịch Học Phi khi còn sống đã treo một tờ giấy trên tường cạnh bàn làm việc một dòng chữ tiếng Pháp do tự tay cụ viết bằng mực Tàu, dịch là: "Hãy vượt lên trên những nấm mồ để sống". Những năm cuối đời cụ Học Phi bị liệt chân nhưng hằng ngày vẫn chăm chỉ, cần mẫn ngồi vào bàn và viết đều đặn. Văn xuôi giải tỏa nỗi niềm hơn kịch, văn là tự sự trữ tình, giải tỏa nỗi niềm của người đàn ông già cao niên. Có lần hai cha con ngồi với nhau thảo luận về tác phẩm. Chu Lai bảo với cha mình: "Cụ đang ngồi trước một đại tiểu thuyết gia mà cụ cứ nói về tiểu thuyết của mình là thế nào nhỉ?". Nghe vậy, ông cụ không nói nữa. Sáng hôm sau mẹ điện cho tôi nói: "Con nói gì mà suốt đêm bố không ngủ được".

Nhà viết kịch Học Phi mất từ mùa hè năm 2014, tất cả kỷ niệm về người cha vẫn còn vẹn nguyên ký ức trong ông, nhà văn Chu Lai.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.