Bịn rịn Tết xưa

Khi cành đào khoe sắc phai trên phố, chậu mai vàng rực rỡ rung rinh, quất Quảng Bá, Tứ Liên trĩu trịt lệch cành, lan kiêu sa trổ bông ngào ngạt… Khi hàng hóa ngày Tết bây giờ chất chồng ê hề, thì kí ức Tết của một thời bao cấp khó khăn lại chợt ùa về, cứ thế len lỏi với những tâm hồn nghệ sĩ mộng mơ và dạt dào cảm xúc.

Tiết trời vào Tết cây cỏ hân hoan, lòng người chộn rộn, đã qua bao mùa xuân xoay vòng con giáp vậy mà NSND Lê Khanh vẫn thấy nao nao mỗi khi nhớ về tết của thời thơ ấu, của thời mà tiếng pháo Bình Đà vang ròn ngõ xóm vào thời khắc kim đồng hồ điểm 12 giờ sang năm mới. Nhà ba chị em gái, sáng mồng 1 ngày đầu của năm trở mình thức dậy, ba chị em Vân, Khanh, Vi co ro trong cái lạnh, xúng xính áo mới chạy ra ngõ, xác pháo hồng tươi như một tấm thảm diệu kì nuôi dưỡng kí ức mộng mơ của những cô gái nhỏ.

Đó là những năm đầu của thập niên 70, mỗi lần gần đến Tết là mẹ đã chuẩn bị trước đó cả tháng trời. Mẹ hồi đó gầy mong manh như sương khói nhưng luôn đảm đang, tháo vát. Mẹ muốn các con vui và được đầy đủ. Làm diễn viên tại Nhà hát kịch Hà Nội, mỗi khi đoàn biểu diễn đến nơi nào có gạo ngon, rẻ, mẹ lại tranh thủ mua mấy cân gạo nếp, ít đỗ xanh, lá dong mang về để dành gói bánh chưng. Chị Vân lúc ấy đang học ở trường múa, dịp Tết được về nhà. Khanh nhỏ hơn Vân nhưng lớn hơn Vi. Vi thì còn bé tí, dịu dàng, hiền hậu, luôn theo hai chị. Ở sân của khu tập thể, ba chị em gái Vân, Khanh, Vi đãi đỗ, rửa lá, tíu tít chuyện trò, sau những công đoạn xong, cả ba chị em lại xem bố mẹ gói những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh rì rồi đến tối cả nhà cùng nhau quây quần trong ánh lửa bập bùng bên nồi bánh chưng xanh ở mảnh đất trống trong sân tập thể phố Phan Đình Phùng.

Lê Khanh cho đến giờ vẫn luôn ngạc nhiên, ngày ấy đồng lương nghệ sĩ ít ỏi của mẹ nhưng Tết năm nào cũng thế, trong nhà không thiếu cái gì, rất đầy đủ cành đào, bánh chưng, mứt kẹo…  Bố thì tâm hồn lúc nào cũng “mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”, lãng đãng nghệ sĩ. Bao nhiêu lo toan gánh nặng cơm áo gạo tiền dồn lên đôi vai gầy của mẹ.

Năm ấy không giống như mọi năm,  những ngày Tết đang đến gần nhưng bố mẹ giận nhau. Đã qua ngày 23 âm lịch, vậy mà trong nhà vẫn chưa có gì cho không khí Tết. Bố bảo với mấy cô con gái: “Năm nay mẹ giận thật rồi”.

Từ ngày làm vợ NSND Trần Tiến, một chàng trai lãng mạn Hà Nội, NSƯT Lê Mai phải dẹp bỏ sự khuê các của một cô tiểu thơ dòng dõi đất Hải Phòng để xắn tay áo, mạnh mẽ cứng cỏi, chăm lo chu toàn cho gia đình.

7 giờ sáng ngày 28 Tết, bố dắt xe đạp ra cửa bảo với vào nhà: “Mấy mẹ con gói bánh, bố đi một lát kiếm củi rồi mang về cho mấy mẹ con luộc bánh”. Vậy là nào đỗ, gạo nếp, thịt lợn, lá dong gói bánh, những chiếc bánh xanh rì, vuông thành sắc cạnh, dần dần cao lên. Mẹ hì hụi đến buổi trưa đã xong xô gạo nếp, đợi mãi vẫn không thấy bố chở củi về? Trời chiều dần buông, bóng tối đổ sập xuống, các nhà xung quanh trong khu tập thể đều đã bên nồi bánh chưng, ánh lửa bập bùng. Mẹ lúc này, dường như sốt ruột lắm, đứng ngồi không yên.

 Có tiếng xe đạp cà tàng quen thuộc. Mấy chị em chạy ùa ra đón bố. Cả nhà cùng sững sờ. Đằng sau xe là mấy thanh gỗ buộc chỏng chơ. Mấy thanh gỗ này thì làm sao mà đun được cả một nồi bánh chưng đây? Tối đấy, cả nhà gặng hỏi mãi bố đã kiếm mấy thanh gỗ kia ở đâu? Bố mới nói cả ngày đi lang thang để kiếm củi không được nên đành liều nghĩ ra một cách. Đợi trời tối đến nhà hát, lúc ấy bảo vệ, nhân viên về hết cả, lẻn vào kho lấy mấy cây gỗ trang trí cho vở kịch mà không biết khung gỗ đấy còn dùng nữa hay không… Mấy mẹ con nghe xong cười khúc khích, bảo nghĩ ra chiêu độc như vậy chỉ có bố Trần Tiến thôi, rồi cả nhà lại í ới rủ nhau đi tìm củi về bắc bếp luộc bánh chưng…

Chiều 30 Tết, mấy chị em ngó sang nhà hàng xóm, nhà nào nhà nấy đã đầy đủ cả, những bông hoa đào chúm chím hồng tươi khoe sắc thắm. Vân, Khanh, Vi lại đứng ở cổng ngóng ra đường mong bố mang đào về. Sáng ngày hôm ấy, trước khi đi bố đã nói là bố sẽ sắm đào mà, nên ba chị em háo hức, còn hơn cả như “mong mẹ đi chợ về”. Trời nhá nhem tối, bố về, trên tay không phải là một cành đào mà là một cành củi khô đúng nghĩa. Cả cành củi khô ấy chỉ duy nhất có một bông hoa đào hồng tươi. Nụ hoa cũng chẳng thấy đâu. Mấy chị em nhìn cành củi trên tay bố mang về, tủi thân. Em Vi òa khóc. Khanh hai hàng nước mắt chảy ướt đầm má, chị Vân dỗ em nhưng mặt không giấu được nỗi buồn.

Mẹ lặng lẽ cắm cành đào bố mang về vào lọ thì bông hoa đào duy nhất trên cành rơi ra. Thì ra bông hoa đào duy nhất ấy được buộc vào cành củi bằng một sợi chỉ hồng. Cuộc sống bi kịch quá hóa lại trở thành hài. Mẹ bật cười. Mấy chị em thấy thế đang khóc lấy tay quệt nước mắt cũng cười. Mấy ngày Tết, trời lạnh, cây củi khô vẫn trơ xương, hơn chục ngày sau những nụ mầm hé nở, cứ nhú dần những lộc non chồi biếc. Qua ngày rằm tháng giêng, cành củi khô hôm nào trổ hoa nở tưng bừng, rộn rã, hồng rực góc nhà.

Ngoài 70 tuổi, hơn chục năm nay, nghệ sĩ nức tiếng Doãn Hoàng Giang đã chuyển về ở vùng ngay tâm điểm của làng đào, quất nổi tiếng Hà thành, vùng đất Nghi Tàm, Quảng Bá. Căn biệt thự rộng mở cửa sổ có thể nhìn ra vùng đất thênh thang trồng hoa cúc vàng rực rỡ. Nhà của ông ngày Tết năm nào cũng có cành đào rừng thân sù sì, mốc trắng hoặc xanh, hoặc là cây đào thế Nhật Tân, cả cây quất Quảng An quả sai trĩu trịt căng tròn, đủ đầy về mọi mặt nhưng nhớ về thời bao cấp khốn khó với cái Tết năm xưa ông vẫn thấy lòng bồi hồi cảm xúc.

Từ những năm giữa thập niên 70, lại tới những năm của thập niên 80. Từ ngày đất nước thống nhất, hoà bình lập lại trên quê hương, sang thời kì đất nước đổi mới, hàng thế kỉ, mấy chục năm qua đi, NSND Doãn Hoàng Giang cùng cậu con trai nhỏ Doãn Hoàng Lâm ngày ấy sống trên một căn gác nhỏ 20m2 ở phố Huế, con phố chính của trung tâm thủ đô.

Tuy hình dáng rất bụi bặm, nhiều năm trời cảnh gà trống nuôi con nhưng đạo diễn lại là người yêu say đắm cái Tết cổ truyền dân tộc. Ông đặc biệt thích không khí của những ngày giáp Tết. Ông vẫn có cái thú xếp hàng ở cửa hàng mậu dịch chờ lấy mấy cân thịt gà, vài cân thịt lợn, lít nước mắm, dăm bìa đậu phụ, bánh kẹo tiêu chuẩn qua tem phiếu. Ngày Tết năm nào ông cũng tự tay gói bánh chưng, làm giò mỡ. Sân tập thể là nơi mà đạo diễn rửa lá dong, đãi đỗ, thái thịt. Buổi tối ông cùng cậu con trai và các gia đình hàng xóm trong căn ngõ nhỏ ngồi dưới hàng hiên tầng một, lửa cháy bập bùng sáng cả một góc sân.

Chiều 30 Tết, ông làm mâm cỗ cúng, có đĩa xôi, con gà, cái bánh chưng, bát canh măng khô mộc nhĩ, nấm hương, cả đĩa giò mà ông kì công thức đêm hôm để gói, luộc, củ kiệu, dưa hành… Cậu con trai nhỏ hào hứng lí lắc bên bố.

Mồng 4 Tết, ngày mà đạo diễn chọn gặp mặt bạn bè tại căn nhà riêng.

Ngôi nhà đó lại trở thành đại bản doanh của anh chị em văn nghệ sĩ. Khách khứa cứ nườm nượp chen chúc nhau lên cầu thang bé tin hin. Mấy cậu diễn viên còn đứng ở cầu thang nói với vào căn phòng: “Anh Giang ơi, cho em bước một chân vào trong nhà lấy may”. Đũa ở trong nhà đếm đủ có 20 đôi, hôm mồng 4 Tết có đến hơn 40 người tới thưởng thức bữa cơm họp mặt đầu xuân, nên cả chủ và khách bẻ đôi chiếc đũa chia nhau để dùng. Căn phòng bé như chuồng chim câu chật ních người. 

Lại ở tập thể, cả chục hộ gia đình chung nhau một khu vệ sinh, một chỗ tắm, bếp ăn mỗi người có một khoảnh nhỏ. Thậm chí, gia đình này nấu xong rồi mới đến lượt gia đình kia. Tết đến, ngoài các hộ gia đình trong khu tập thể lại còn khách khứa đến chật ních như nêm cối vậy mà vẫn cứ: “Vui như Tết”.

Mồng 4 Tết nhiều năm nay khách khứa vẫn như lệ cũ, họp mặt đầu xuân năm mới tại căn biệt thự ở ven sông Hồng lộng gió của NSND Doãn Hoàng Giang, bạn hữu năm xưa người còn kẻ mất, trong tâm khảm của ông vẫn bồi hồi nhớ về thủa Tết của ngày xưa!

Mỹ Trân (Ảnh: Phạm Quang Vinh)

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.