Bàn chuyện “mua vé vào chùa”

Những công trình tôn giáo đồ sộ, những khu du lịch tâm linh quy mô hàng ngàn héc ta đang mọc lên ở nhiều nơi ở Việt Nam. Ở những công trình mang danh tâm linh này hầu như đều có bóng dáng doanh nghiệp.

Chúng tôi đã trao đổi với tiến sĩ Hoàng Văn Chung, Trưởng phòng Nghiên cứu Lý luận và Chính sách tôn giáo, Viện Nghiên cứu Tôn giáo về câu chuyện này.

1.jpg -0
Tiến sĩ Hoàng Văn Chung

- Xưa nay trong văn hóa Việt Nam, người ta vẫn hay nói đùa câu “tiền chùa”, theo cách hiểu “của chùa”, tức là của chung, ai cũng đến được, ai cũng tiếp cận được. Nhưng gần đây có hiện tượng ở một số nơi, người ta phải mua vé mới được vào chùa. Với góc độ là nhà nghiên cứu, ông nhìn nhận hiện tượng này như thế nào?

- Ở đây chúng ta phải phân loại không gian tôn giáo. Xưa nay không gian tôn giáo có hai loại chính.

Loại thứ nhất là không gian tôn giáo công cộng, loại thứ hai là không gian tôn giáo riêng tư, có thể thuộc về một dòng họ hoặc là một gia đình hoặc một cá nhân. Gần đây bắt đầu xuất hiện một loại không gian riêng tư nhưng mà lại là riêng tư liên quan đến việc một doanh nghiệp bỏ tiền ra đầu tư. Vì thế chúng tôi cũng đang có chút vướng mắc trong việc phân loại. Nhà đầu tư phải bỏ tiền ra, phải lo các thủ tục pháp luật để người ta có quyền tùy chỉnh và làm những điều người ta muốn. Người ta cũng có quyền cho hay không cho ai vào (không gian tôn giáo), với chi phí nào đó. Đây là phục vụ có điều kiện và hình thức này cũng là mới có ở Việt Nam.

Bàn chuyện “mua vé vào chùa” -0
Chùa lớn, tượng Phật lớn và nhiều kỷ lục khác liên tục được thiết lập.

Ở một số nước, có những không gian tôn giáo thực sự riêng tư không ai có thể vào được (nếu không được cho phép) hoặc có những nơi liên quan đến tôn giáo nhưng ở dạng di sản văn hóa thì sẽ có câu chuyện thu tiền và tiền đấy là phục vụ việc tái tạo, bảo tồn di sản.

Trên thế giới lại có một phân loại nữa là kinh doanh cảnh quan kết hợp đáp ứng nhu cầu tâm linh, tôn giáo và thờ cúng của người dân.

Ví dụ như khu Bái Đính, ngoại trừ ngôi chùa nhỏ ở trên cao là cái cớ, toàn bộ quần thể bên dưới với tất cả những kỷ lục khu vực và thế giới chỉ là những thứ được tạo ra để thu hút khách du lịch, phục vụ khách du lịch. Nhiều người phản đối, nhưng có một luồng ý kiến cho rằng việc người ta kết hợp kinh doanh cảnh quan và đáp ứng nhu cầu tôn giáo của người dân thì việc thu tiền ấy cũng là chuyện bình thường. Ở khu vực hoặc trên thế giới, nhiều nơi còn hoành tráng hơn ở Việt Nam nhiều và điều này có vẻ như cũng không có gì sai cả.

Nếu như ta làm tốt, đất đai ấy giao cho doanh nghiệp có tâm, có kỹ năng, có nhân sự, được đào tạo bài bản, chuyên môn, có kế hoạch, quy hoạch đàng hoàng thì mới có thể bảo vệ tốt di sản thiên nhiên được tích hợp ở trong đấy. Còn nếu để cho các chính quyền địa phương băm nát những vùng đất ấy ra phân lô bán nền thì cảnh quan sẽ bị hủy hoại rất nhanh.

Ví dụ ở Phú Quốc, những bãi biển đẹp như vậy nhưng không quản lý được, ai cũng nhảy vào xâu xé và cuối cùng là nát vụn.

- Bản thân ông nói là giao cho doanh nghiệp thì rõ ràng là tốt hơn là để di sản hay thắng cảnh ở dạng “năm cha, ba mẹ” rồi bị băm nát, có nghĩa là ông ủng hộ phương án giao cho tư nhân quản lý?

- Không hẳn. Bây giờ tôi nói ở góc độ một danh lam thắng cảnh. Thắng cảnh là một di sản tự nhiên. Di sản tự nhiên tức là ông cha ta đã đổ xương máu để giữ và trao truyền cho các thế hệ sau theo nghĩa là mọi người không phân biệt sang giàu, khỏe mạnh hay ốm đau đều có quyền tiếp cận miễn phí. Thế mới đúng. Nhưng bây giờ bất cứ hành vi nào, nhân danh cái gì khiến người dân bị hạn chế hoặc phải bỏ tiền ra để được tiếp cận những di sản ấy thì đều không công bằng, không nhân văn và cũng không tôn trọng lịch sử, truyền thống cha ông.

Hồi tôi sang Úc, có những bãi biển trông rất vớ vẩn, tôi nghĩ nếu ở Việt Nam thì đã xây khách sạn long lanh, làm đường ven biển rồi nhạc rồi đèn, chứ không để hoang sơ như người ta.

Thế nhưng khi tôi tìm hiểu sâu, thì mới hiểu rằng họ tuyệt đối giữ nguyên trạng để các đời con cháu vẫn được hưởng thụ đúng cái hoang sơ như vậy. Không được nhân danh bất cứ cái gì, kể cả là việc kiếm tiền để làm mất đi tính nguyên bản. Lấy cái gì đảm bảo ông xây khách sạn ở đấy thì ai cũng thích, cái gì đảm bảo ông đầu tư vào thì sẽ sạch đẹp hơn, đảm bảo an ninh hay vệ sinh thì đã bảo tồn được cảnh quan?

Đúng ra, chúng ta phải phân vùng để bảo tồn. Ví dụ một vùng bãi biển thì phân ra vùng lõi, vùng đệm, phải bảo vệ từ bên ngoài.  Phân lô bán nền khắp xung quanh thì còn bảo tồn cái gì nữa?

1234.jpg -0
Nhiều du khách vẫn muốn tìm đến những không gian văn hóa nguyên sơ.

- Dường như từ khi có bàn tay doanh nghiệp, các công trình tôn giáo ở ta ngày càng to lớn nguy nga, có những ngôi chùa phá kỷ lục về độ hoành tráng ở cấp thế giới. Ông nghĩ sao về hiện tượng này?

- Những công trình siêu lớn về kiến trúc ấy không đi theo truyền thống Phật giáo Việt Nam. Truyền thống Phật giáo của chúng ta là chùa làng, chùa nằm ở dưới tầng cây, thể hiện triết lý sống hài hòa với tự nhiên, khiêm tốn, dung dị. Chùa ở miền Bắc là chùa có một tầng dễ vào, dễ ra. Kích cỡ siêu lớn như bây giờ là đã không còn đi theo truyền thống nữa rồi.

Xây một cái chùa lên chỉ để đáp ứng mỗi câu chuyện người ta chụp ảnh khoe với nhau rằng tôi đã đến đây, tôi đã ăn uống ở đây, tôi đã chơi bời ở đây, tôi đã check-in ở đây. Rồi nhiều người cứ thấy chùa to tượng lớn, cứ thấy tượng là chắp tay vái lạy, những cái đấy chỉ nhân cái gọi là mê tín lên. Bây giờ nhìn từ Nam ra Bắc, những nơi danh lam thắng cảnh đẹp nhất phần lớn có những ngôi chùa ngoại cỡ.

Lúc nãy tôi nói vấn đề rằng có những người lý luận, họ e ngại trình độ quản lý ở các địa phương không tốt dẫn đến việc chia năm xẻ bảy, người ta nhảy vào xâu xé thì cũng phá nát di sản hay thắng cảnh, nhưng theo tôi đấy chỉ là biện minh thôi, ông quản lý chưa tốt thì ông phải tự rút kinh nghiệm, ông phải học hỏi để quản lý tốt. Tại sao nước ngoài người ta quản lý được, giữ được danh lam, thắng cảnh cho con cháu, mà mình lại không làm được?

- Có nghĩa là giao danh lam, thắng cảnh cho doanh nghiệp chỉ là phương án tốt hơn, chứ không phải là tốt nhất? Và giao hàng ngàn ha để phát triển du lịch tâm linh là vấn đề cần phải cân nhắc kỹ?

Bàn chuyện “mua vé vào chùa” -0
Toàn cảnh khu du lịch Phú Quốc nhìn từ trên cao.

- Nguồn tài nguyên đất đai là hữu hạn và sẽ chỉ càng ngày càng khan hiếm, đắt đỏ lên thôi và trong cơ chế như bây giờ lại càng không được phân chia đồng đều. Nguồn tài nguyên đất đai hữu hạn như vậy thì phải làm thế nào để đạt được hiệu suất về mặt kinh tế, đất đai phải liên quan đến sản xuất, phải tạo ra hàng hóa. Nguồn tài nguyên đất đai chỉ để cho người ta mua đi bán lại thì không mang lại cái lợi ích chung cho cộng đồng. Đấy là một câu chuyện. Thứ hai là giao đất quy mô lớn để xây dựng những công trình tâm linh hoành tráng, đến lúc đất nước có nhu cầu về nguồn lực đất đai để phát triển kinh tế, gia tăng sản xuất thì ta lấy ở đâu?

Việc sử dụng đất đai như vậy thứ nhất là lãng phí và thứ hai là không hiệu quả.

Có người sẽ bảo tôi mở khu du lịch tâm linh, khách du lịch quốc tế đến thì tôi thu tiền cũng là phát triển kinh tế.

Tôi không nghĩ là như vậy! Khách du lịch nước ngoài chỉ quan tâm những thứ thuộc về văn hóa truyền thống đậm bản sắc, còn nếu không thì phải là di sản thiên nhiên. Họ biết thừa những ngôi chùa ấy mới xây, họ đến đấy làm gì? Ở chỗ họ thiếu gì những công trình hoành tráng? Những người nước ngoài có văn hóa một chút, tôi biết là họ chẳng bao giờ thấy sợ sệt, hoặc cảm thấy là trong đời họ phải một lần đến đây xem những bức tượng Phật khổng lồ này đâu.

Việt Nam đang chứng kiến những tỷ phú đô la giàu lên chủ yếu do đầu cơ đất đai hơn là nhờ vào phát minh, sáng chế, hay có ý tưởng kinh doanh xuất chúng. Nhưng đất đai là nguồn tài nguyên rất quý và sẽ cạn kiệt. Quá nhiều đất đai được thu gom và dành cho các dự án tâm linh, tôn giáo là một sự lãng phí nghiêm trọng. 

TS Hoàng Văn Chung

Nguyễn Xuân Thủy (Thực hiện)

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.