Âm sắc của Xuân

Ngày bé, mỗi khi học buổi cuối cùng rồi nghỉ tết là tôi lại mong ngóng chú tôi đi làm rẽ qua đón về quê. Khi đã yên vị trên chiếc gác-ba-ga bằng sắt mà ngồi lâu có thể tê chân, dép rơi lúc nào không biết, nghe tiếng lốp xe nghiến xào xạo trên vệt đá dăm bên đường là thế giới cổ tích trong tôi bắt đầu mở ra.

Hồi đó, chỉ rời khu tập thể với những khối nhà bê tông một đoạn là đồng lúa mênh mông. Hồ ao còn nhiều, chạy dọc hai bên đường. Trong mờ sương lạnh, đã thấy người dân quanh đó ra cầu ao rửa lá, vo gạo, đãi đỗ. Nhìn vậy là thấy tết. Đôi lần, chú dừng nghỉ ở quán nước bên lộ 1, chiêu ngụm trà cùng điếu thuốc, lơ đãng nhìn dòng người thưa thớt. Tôi cũng có chiếc kẹo dồi, kẹo lạc nhưng nhấp nhỏm chỉ mong tiếp tục đường về. Thi thoảng, một chiếc xe tải chở đầy lá dong xuôi Nam...

Quê tôi nằm nơi khúc quanh sông Hồng, cách trung tâm Hà Nội hơn chục cây thôi nhưng đậm nét nông thôn Bắc Bộ. Có lũy tre, cây đa bến nước, bờ bãi mênh mông và làng tôi nằm khoảng giữa, bao bọc bởi đê và con sông lớn này. Chỉ cần thấy triền đê xanh thẫm phía xa xa, trong ráng chiều, là thấy quê rồi.

Không phải năm nào đường về cũng thuận. Những năm tết muộn, trời đã vào xuân, mưa bay phơi phới. Hay những đợt lạnh do gió mùa về, mưa tầm tã, con đường liên xã thành bãi bùn lầy lội. Chiếc xe đạp của chú tôi sau khi ngoằn ngoèo theo những vệt của người đi trước thì cuối cùng cũng phải xuống dắt, hai bánh đã trạt bùn. Tôi đi sau, tay níu cành cây, giẫm lên đám cỏ cạnh đường cho khỏi trượt, không hề ngần ngại. Tới làng thì dễ đi hơn, do đường đã được nhiều đời rải vỏ ốc, gạch vụn. Vào nhà, việc đầu tiên là ra giếng, gột bỏ bùn đất trên ống quần, đập đập đế dép lên thềm giếng làm văng những thỏi bùn vuông vắn, nhỏ như đầu ngón tay, khuôn theo đế dép nhựa.

Thời ấy, làng quê hiếm khi có điện. Tôi ngồi trước hiên bếp, chẳng mấy chốc bóng tối vây quanh, nhà trên le lói ánh đèn dầu, nhìn lên chẳng rõ vật gì. Bóng các cây cột đu đưa, xê dịch theo cơn gió làm lay động ngọn lửa. Sau bữa tối oi mùi khói rạ, tôi lăn ra phản, thư giãn và ấm áp, lòng khoan khoái nhẩm tính xem còn được bao nhiêu ngày nghỉ nữa. Sau vườn, mưa xuân không thành tiếng nhưng đọng trên những tàn cao, trĩu nặng rồi rơi xuống tàu chuối lộp bộp. Âm thanh trầm trầm đó như tiếng chuông mưa, gần xa, khoan nhặt trong đêm vắng khôn cùng.

Gần sáng, gió mùa thổi mạnh, không khí trở nên khô kèm theo buốt giá. Nhưng, cũng nhờ đó, bùn nhão nhanh chóng se lại. Sớm hôm sau chạy ra đường làng, không khí thanh khiết, sợi làng tang từ đâu dính ngang má. Mảnh hơn tơ nhện, đó là sợi tơ trời, chỉ hình thành vào những tháng mùa đông như thế. Người làng đã rửa lá trên cầu gạch, mặt ao lúc này bốc hơi trắng xóa, vấn vương mãi không tan. Ngày ấy, tết nhà ai to hay không nhìn qua số lá dong là biết.

Ông tôi cùng xóm giềng đụng lợn. Một chiếc nong lớn mà khi dựng ở hiên, nó cao quá đầu tôi, được ngả ra sân, trên trải mấy tàu chuối. Con lợn nuôi suốt năm qua được pha trên đó. Ông nội vần chiếc cối đá để ở mép sân vào trong, hằng ngày nó dùng kê thái thân chuối nấu cám. Chiếc cối khá to, mùa hè mát lạnh, tôi thường ngồi lọt thỏm trong đó, nhìn ngắm xung quanh và vẫn hay thắc mắc sao trông bề ngoài giống nhau mà có chiếc cối nông, cối sâu. Về sau, khi nhìn thấy chiếc cối thủng đáy thì mới hiểu nó cũng mòn theo thời gian. Làng quê thời còn yên tĩnh, không tiếng máy móc, xe cộ, nhạc nhẽo... nên từ nhà mình vẫn nghe tiếng giã giò thùm thụp khắp chòm trên xóm dưới.

Xong giò là gói bánh chưng. Ông tôi gỡ bó lá dong trên hàng cột trước hiên. Cô tôi sau khi rửa lá thì buộc quanh những cây cột đó cho khô. Tất cả lại được diễn ra trên những nong, nia ấy. Chiếc nồi đồng lòng rộng, hình khum khum, quanh năm nằm trong chái, bụi phủ, được khiêng xuống bếp, kê lên mấy hòn gạch. Những gốc củi to tiếp lửa và thùng nước châm đặt bên cạnh. Cùng đó là vuông chiếu rách với bộ tam cúc cho người trực bánh. Tôi vùi mấy củ khoai rồi ngồi ngắm lửa. Phía cuối thanh củi to chưa khô hẳn, sùi ra những giọt nhựa sôi.

Phiên chợ sáng 30 tấp nập chỗ ngã ba, trung tâm làng. Bãi đất cạnh đó có cây đu dựng bởi 8 thân tre cao vút, uốn chụm vào nhau. Đu ấy chỉ thanh niên mới dám chơi, còn lũ trẻ chúng tôi ngồi trên tường gạch, nhìn theo con dốc để xem các hoạt động ồn ào nhất năm ấy. Tiếng hỏi giá, mặc cả, tiếng cân đĩa loảng xoảng, những miếng thịt được gói trong giấy báo trao nhau mà về phải rửa và bóc mãi mới hết lớp giấy ấy. Đôi khi, có con chó tha trộm được miếng gì, bị quát đuổi om cả chợ...

Khi trở lại nhà thì bố mẹ tôi đã về. Mỗi người một xe đạp với những chiếc làn nhựa treo ở ghi-đông và túi ni-lông đựng quà tết cấp phát theo tiêu chuẩn buộc sau gác-ba-ga. Tôi thích thú khi xem những đồ tết được dỡ dần ra, mứt tết, bánh kẹo Hải Hà, những miếng bóng bì to tròn và măng, miến... Phần được đặt lên bàn thờ trên nóc tủ chè, nơi có mâm ngũ quả và hai cành táo lộc dựng hai bên; phần đưa xuống bếp. Đôi khi tôi được nhận bộ quần áo mới. Thời ấy quanh năm rách, vá, đến tết nhiều nhà mới dành dụm mua đồ mới. Sáng mai, mồng 1, đường làng sẽ màu sắc hơn hẳn ngày thường. Nhưng, điều tôi mong chờ nhất là những bánh pháo. Nếu trời mưa ẩm quá, nó sẽ được treo lên gác bếp sấy cho khô, nổ cho giòn. Và không ít nhà đã bị nổ luôn bánh pháo trong hoàn cảnh như vậy.

Chiều, ông nội dẫn cả nhà xuống đồng, đến mộ cụ tổ mà nếu không có ông dẫn cũng ít người biết. Các cô chú tôi khéo léo cuốc khoanh cỏ tròn đặt lên những nấm mộ để thắp hương mời các cụ về ăn tết. Nghĩa trang làng chiều 30 đông đúc, ấm áp khác thường. Tối, tôi theo ông nội mang lễ vào nhà vị trưởng họ, nơi thờ tự các cụ đời xa xưa. Đồ lễ cũng đơn giản, rượu, túi gạo nếp và đỗ xanh đóng trong chai thủy tinh. Đường làng mông lung, tăm tối, ánh lân tinh sáng xanh lập lòe trong các lùm cây. Tiếng lợn nhà ai đói kêu phá trong chuồng và tiếng chó rộ khi bước qua các ngõ làm tôi sợ rúm.

Ở nhà, chú tôi chuẩn bị sẵn nồi nước tắm tất niên. Dẫu lạnh cũng không bỏ qua nghi thức này. Đêm cuối năm, tôi nằm trong chăn ấm nghe chú đọc truyện ngắn của Nam Cao, Thạch Lam, Nguyên Hồng... mắt nhìn lên mái nhà ngắm từng viên ngói và những chữ tượng hình kì lạ màu xanh trên các câu đầu. Dòng thời gian cô lại qua âm thanh đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc. Thi thoảng, lõm bõm qua màn đêm, vọng lại tiếng pháo nhà ai đốt trước giao thừa, liệu có làm hốt hoảng những linh hồn phiêu bạt còn đang lầm lũi ngoài sương gió?

Năm tháng qua lâu. Căn nhà xưa còn đó, chất chứa tình quê. Thời gian có thể làm mọi điều đổi thay nhưng thời gian cũng đem kí ức trở về mỗi khi tháng Chạp trở lại. Bây giờ sự chuẩn bị tết không còn như xưa, mọi thứ đều có thể mua sẵn. Sự quần tụ ở mỗi gia đình cũng thưa vắng hơn, tôi không còn về quê cả tết như ngày trước. Tết trong phố cũng nhiều nét rất riêng, đi ngắm tết với chiếc máy ảnh trên tay là một điều thú vị.

23 Chạp, tết ông Công, ông Táo, khi những chú chép vàng được thả xuống hồ Tây, cũng là lúc đình Kim Ngân (Hàng Bạc) làm lễ dựng cây nêu. Thân tre cao vút, ngọn còn nguyên lá, treo dòng chữ “Chúc mừng năm mới” bằng mực tàu viết trên giấy đỏ. Tại đền Bạch Mã, nhà cổ Mã Mây, các bậc trưởng thượng lập mâm ngũ quả cả ở phía trong và trước hiên phố. Chợ hoa cổ truyền Hàng Lược được mở từ rằm tháng Chạp, đào quất được bày lan sang cả đầu Hàng Cót, Phùng Hưng. Nam thanh nữ tú tạo dáng chụp ảnh. Người mua sớm đi tặng hoặc trang trí cho cơ quan, công sở. Cận tết hơn, khi thấy các cụ, các cô từ những ngõ phố ra chọn đào, lặng lẽ và kĩ lưỡng, là lúc họ chuẩn bị cho nhà mình đấy. Những người gợi nhớ Hà Nội xưa.

Chiều 30, tôi qua Nguyễn Thiệt Thuật mua ôm lá mùi, buộc sau xe máy. Cả góc phố lúc này chỉ còn bán lá mùi già cho người mua về tắm tất niên. Vẫn thói quen ngắm chợ chiều, tôi ngồi với cốc nước chè vỉa hè cuối Hàng Lược. Chợ hoa thưa dần, cả người bán lẫn người mua dần rời chợ. Sau hai tuần gắn bó với nơi đây, cảm giác lúc này buồn man mác, như tết đang đi dần theo những vệt xe qua. Tết vui trong sự chuẩn bị và đón chờ. Khi ngắm pháo hoa và thắp hương cúng giao thừa, là lúc cảm giác tết đã cạn dần rồi đấy.

Đặng Giang

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.