Võ Nguyên Giáp là vị tướng tự đào tạo mình
Vì thế ông biết hơn ai hết sự nóng lạnh của sắt thép
Sự bền vững của đôi chân đi từ bùn đất
Và trái tim dồi dào cống hiến, hy sinh
Khuôn mặt ông luôn vẻ bình thường gần gũi bình dân
Giọng Quảng Bình nặng nề âm sắc, nhưng rất nhẹ nhàng trong cam go chiến thuật
Kéo pháo vào, kéo pháo ra
Để rồi “Quân với dân một lòng không phân miền xuôi ngược…”
Trong dòng người hôm nay
Chúng tôi vào viếng ông tự nhiên như ngày nào
Qua miền Tây Bắc
Gió mát, nắng vàng hanh và hồ Tây xanh ngát mênh mang
Biết rằng cuộc ra đi này là rất nhiều hụt hẫng
Nhưng cần thiết cho lòng tôi
Hiểu thấu mỗi ngày nồm bấc đã qua
Ông không mơ những gì huyễn hoặc
Quần xắn móng, trấn thủ bạc màu
Ung dung đứng chỉ huy chiến dịch
Gậy tre trong tay trước tấm bản đồ
Tân Trào đẹp như mơ
Điện Biên bay lên óng ánh vần thơ
Và miền Nam ơi
Chiến dịch Hồ Chí Minh
Lịch sử đi những bước thần tốc
Chưa bao giờ ông quá say chiến thắng
Đêm Hà Nội bâng khuâng dạo khúc dương cầm
Tha thiết Mô-za
Từ quê mẹ ra đi, nay lại về với mẹ
Cao sang biết bao mà bình dị vô cùng
Tôi muốn khóc lại kìm lòng đừng khóc
Mà tự nhiên đôi mắt cứ lệ nhòa
Lặng lẽ như mọi người đang lặng lẽ
Trong tiếc thương này - Nhân dân sẽ thăng hoa…
Chiều thu ngày 7/10/2013