Tháng Bảy thiêng liêng ở Thành cổ Quảng Trị

Sáng sớm ngày gần cuối tháng Bảy ở Quảng Trị, trời đất đẫm sương. Từ trung tâm phường Quảng Trị, con đường dẫn về Thành cổ hiện ra mờ ảo như một dải lụa ướt sương phơi mình trong ánh ban mai. Những bông cỏ lau khẽ lay trong gió, ánh sáng mong manh như tấm voan lụa vừa chạm khẽ lên bức tường rêu phong cũ kỹ. Nơi đây, mảnh đất từng một thời rực lửa chiến tranh, giờ lặng im như thể chính lịch sử cũng đang cúi đầu mặc niệm.

Bước qua cổng Thành cổ, chúng tôi không cảm thấy mình đang vào một khu di tích, mà như đi vào một nghĩa trang vô hình. Nơi đây, mỗi tấc đất là máu xương, một nhành cỏ là một câu chuyện chưa được kể trọn. Người ta vẫn gọi đây là nghĩa trang không có mộ, bởi thân thể các anh không còn nguyên vẹn để khắc tên, dựng bia. Chỉ có một nấm mồ chung và nỗi xót xa trải dài theo từng bước chân lặng lẽ.

Chúng tôi dừng lại trước đài tưởng niệm trung tâm, một công trình đặc biệt, mang hình tượng ngôi mộ tập thể, được xây dựng theo triết lý Phương Đông. Nền bát giác tượng trưng cho bát quái, bốn lối lên mô phỏng tứ tượng. Tầng chúng tôi đang đứng gọi là tầng lưỡng nghi, chia làm hai nửa âm dương: một bên là mặt nước phẳng lặng, bên kia là nền gạch đỏ rực. Âm và dương. Cái chết và sự sống. Ký ức và hiện tại. Chúng vận động, giao thoa trong một vòng chảy không bao giờ dừng lại.

Ở phần âm, người ta dựng một ngọn đèn cao 8,1 mét, gọi là Đèn Thiên Mệnh. Dáng đèn đỏ thắm như máu, vút thẳng lên trời như một ngọn lửa bất diệt. Trên đỉnh đèn là ngọn lửa thiêng, ánh sáng dẫn đường linh hồn các liệt sĩ từ cõi tạm trở về miền cực lạc. Giữa thân đèn, ba đám mây uốn lượn tượng trưng cho Thiên - Địa -Nhân. Ba bát cơm đắp nổi, như mâm cơm cúng chiều, chờ đón linh hồn những người ngã xuống. Tất cả giản dị đến tận cùng, nhưng cũng thiêng liêng đến vô hạn. Phía bên kia, phần dương, nền gạch đỏ rực như thân thể sống, người ta chừa lại một lỗ tròn thông xuống lòng mộ. Lối âm trong dương ấy dẫn sâu vào bên dưới, nơi giao nhau của hai trục đường tượng trưng cho tứ phương, nơi các linh hồn chiến sĩ tề tựu như một cuộc hội ngộ bất diệt.

Chính giữa lòng mộ, không có tượng đồng hay bia đá, chỉ có một chiếc ba lô sờn quai, đôi dép cao su đã mòn gót, chiếc mũ tai bèo bạc màu, một bi đông nước cũ và khẩu súng AK nằm lặng. Những vật dụng bình thường ấy, như chính đời lính của họ, nhưng chất chứa trong đó là cả một bản anh hùng ca đã viết nên bằng máu.

Chúng tôi bước chậm vòng quanh đài tưởng niệm. Mỗi bước chân như lội qua một lớp ký ức. Gió thổi nhè nhẹ, làm cỏ non rạp xuống như thổn thức cùng nỗi nhớ người sống dành cho người khuất. Thành cổ không giống những nghĩa trang liệt sĩ khác, như Trường Sơn, Đường 9, nơi mỗi người lính, dù tên còn hay mất, cũng có một nấm mồ, một tấm bia khắc số. Ở đây, họ nằm lại với nhau trong một huyệt mộ lớn, không phân biệt cấp bậc, đơn vị, quê quán. Không một di ảnh. Không một hàng bia. Chỉ có cỏ xanh phủ lên, như chiếc chăn đất mẹ đắp cho hàng ngàn linh hồn. Và trên mặt đất kia, người đời đi nhẹ, nói khẽ, để không đánh thức những giấc ngủ chưa yên.

Bên ngoài tầng lưỡng nghi là một vòng hành lang đá, nơi dựng 81 bức phù điêu - 81 tờ lịch bằng đá, khắc theo chiều ngược kim đồng hồ. Mỗi bức ghi lại một ngày của cuộc chiến 81 ngày đêm: Từ 28/6 đến 16/9/1972. Mỗi ngày là một bản anh hùng ca, là một lớp máu ngấm vào lòng đất, là một linh hồn lìa xác giữa tuổi đôi mươi. Đọc từng tấm lịch ấy, người ta không còn cảm giác về thời gian trôi qua, mà thấy rõ thời gian ở lại, như máu đông trên đá, như tiếng vọng từ lòng sâu.

“Dưới lớp đất này, vẫn còn hàng ngàn hài cốt chưa thể phân định”, giọng cô hướng dẫn viên vang lên lặng lẽ: “Nên tất cả những gì từng thuộc về triều Nguyễn - tường thành, vọng gác, đình tạ…, sẽ không được phục dựng. Thành cổ giờ không còn là di tích của một triều đại, mà là công viên linh hồn, là nơi tưởng niệm tập thể của một dân tộc từng đi qua lửa đạn và đứng dậy từ hoang tàn”. Chúng tôi im lặng. Có gì đó vừa se thắt trong ngực, vừa mở ra trong tâm trí, như thể mình không chỉ đang đi giữa đất Quảng Trị, mà đang đi giữa lịch sử sống động nhất của dân tộc.

thanh-co.jpg -0
Tháng Bảy, người dân thành kính đến viếng Thành Cổ.

Giữa khuôn viên lặng gió, bất chợt vang lên tiếng hát khe khẽ từ chiếc loa phát thanh tại khu di tích: “Cỏ non Thành cổ, một màu xanh non tơ/ Bình minh Thành cổ, cỏ mềm theo gió đong đưa/ Cỏ non Thành cổ, một màu xanh non tơ/ Nào có ai ngờ nơi đây một thời máu đổ/ Người vợ nào, người mẹ nào ngậm ngùi nuốt lệ khi chồng con không trở về…”.

Giọng hát vút lên, rồi như tan vào không khí, nhẹ như gió lướt qua tán cây, như lời thì thầm từ lòng đất vọng lên. Một khúc tưởng niệm, một khúc linh hồn. Chúng tôi gặp ông Phạm Đình Lân, một cựu chiến binh từ Hà Nội trở lại chiến trường xưa. Ông đến lặng lẽ, không bảng tên, không cờ hoa, chỉ có một nhành huệ trắng và một ánh mắt xa xăm. Trước đài tưởng niệm, ông đứng rất lâu, chắp tay cúi đầu, môi mấp máy đọc từng câu thơ nghẹn lại trong hơi thở: “Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi/ Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ…”. Không ai nói gì. Mọi thứ bỗng chùng xuống, như chính gió cũng ngừng thổi một nhịp.

Bước vào nhà trưng bày di vật, chúng tôi lặng người trước hai bức thư còn lưu giữ nguyên vẹn trong bao nilon suốt mấy chục năm. Đó là thư của liệt sĩ Lê Binh Chủng, Chính trị viên Tiểu đoàn 3, Bộ đội địa phương Quảng Trị, viết cho người vợ miền Tây Quảng Bình trước khi anh hy sinh trong cuộc chiến 81 ngày đêm. Anh đã cưới chị Khơi, một cô gái tên rất lạ - Biển Khơi, trước ngày ra trận. Đứa con trai ra đời không được dòng họ nhà chồng thừa nhận, bởi không ai hay tin anh cưới vợ bao giờ. Mãi đến năm 2000, khi công nhân đào đường ống nước phía Tây Thành cổ, phát hiện một hầm chữ A với 5 hài cốt và một lá thư tình được gói kỹ, thì đứa trẻ mang tên Lê Quảng An mới chính thức được công nhận là con liệt sĩ. Hai mươi tám năm đợi chờ chỉ để có một danh phận. Đắng chát và thiêng liêng đến thế là cùng.

Ở một góc khác, di vật của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh được trân trọng đặt trên bục kính. Anh là sinh viên năm thứ 4 Đại học Xây dựng, quê Thái Bình. Sau đám cưới vỏn vẹn 6 ngày, anh vào Quảng Trị, mang theo lời thề và cả trái tim non trẻ. Ngày 11/9/1972, anh viết thư vĩnh biệt gửi gia đình: “Mẹ kính mến! Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống, trời ơi hỡi trời! Con của mẹ đã đi xa để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời. Nhưng mẹ ơi, hãy lau nước mắt, sống đến ngày đón mừng chiến thắng…”.

Đoạn, viết cho vợ, anh dặn dò: “Nếu có ai thông cảm, hãy đi thêm bước nữa… Khi được sống trong hòa bình, hãy nhớ tới lòng anh…”. Ba tháng sau ngày viết thư, anh hy sinh khi đang vượt sông Thạch Hãn. Đến năm 2002, hài cốt anh được tìm thấy bên mép sông ở thôn Thượng Phước, xã Triệu Thượng và được đưa về quê nhà an táng. Người vợ trẻ ngày ấy, chị Đặng Thị Xơ, không tái giá, vẫn ở vậy hương khói cho anh gần nửa thế kỷ.

Mặt trời lên cao. Gió thổi từ phía sông Thạch Hãn phả qua những tầng cây, làm lá reo như lời thì thầm của người đã khuất. Chúng tôi ngồi trên bậc đá, nhìn xuống lớp cỏ non Thành cổ, thấy mình nhỏ bé như một chiếc lá rơi giữa chiều tháng Bảy.

Chiến tranh đã đi qua. Nhưng máu và đất thì chưa bao giờ rời nhau. Người lính đã nằm lại, nhưng lịch sử thì vẫn sống, trong từng viên gạch, từng dòng thư, từng ánh mắt người mẹ, người vợ lặng lẽ thắp nhang và trong bước chân của những thế hệ hôm nay. Ở Thành cổ, có một điều không đổi: Mọi tiếng nói đều trở nên khẽ khàng. Vì người ta sợ làm động giấc ngủ của hàng ngàn người lính chưa kịp về quê.

Thanh Bình

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.