Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Các điệp báo A10 luôn sống trong thầm lặng, vượt qua hiểm nguy, không màng danh vọng, đôi khi phải chấp nhận sự ghẻ lạnh của người thân vì hiểu lầm… Nhưng những đóng góp thầm lặng của các điệp báo A10 đã góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc, Đại thắng mùa xuân năm 1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Bác sĩ mang quân hàm Trung úy thủy quân lục chiến

Các điệp báo A10 chiến đấu không giống như các chiến sĩ ngoài mặt trận, không có chiến hào và ít tiếng súng, nhưng nguy hiểm thì luôn cận kề. Khi đã khoác lên mình một vỏ bọc, bác sĩ, phóng viên… các điệp báo A10 luôn phải tự tạo cho mình một “vỏ bọc” đủ chắc chắn, an toàn để tự bảo vệ mình, bảo vệ đồng đội, có khi phải bảo vệ cả đối phương…

untitled-1.jpg -1
Bác sĩ Cụm phó Cụm Điệp báo A10 Nguyễn Hữu Khánh Duy.

Năm 1963, Nguyễn Hữu Khánh Duy từng là cậu học trò giỏi của Trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng, lần đầu tiên cùng thanh niên, học sinh xuống đường đấu tranh chống lại chế độ độc tài của Ngô Đình Diệm tại miền Trung.

Năm 1966, Nguyễn Hữu Khánh Duy thi đỗ vào trường Đại học Y khoa Sài Gòn. Được tiếp cận với “văn minh Sài Gòn”, lúc này ông mới thấy được sự thật trần trụi của cuộc chiến và không thể đứng ngoài những diễn biến phức tạp của xã hội, nhất là việc chính quyền Sài Gòn mạnh tay với các phong trào, chống đàn áp, bắt quân dịch… “Máu” xuống đường đấu tranh của một bác sĩ tương lai thôi thúc ông tham gia các hoạt động do Tổng hội Sinh viên tổ chức và giữ nhiều chức vụ trong các ủy ban tranh đấu chống đàn áp, bắt bớ sinh viên – học sinh, quân sự học đường. Những năm tháng hoạt động sôi nổi ấy ông đã lọt vào “mắt xanh” của những nhà tình báo chiến lược.

Năm 1971, ông được lãnh đạo lực lượng An ninh T4 bố trí về công tác tại Ban An ninh vũ trang Sài Gòn - Gia Định với bí danh Năm Quang. Sau đó, Ban An ninh T4 thành lập cụm tình báo A10, bao gồm các đồng chí Mười Thắng, Năm Quang, Ba Hoàng, Hai Phương… Và năm 1972, ông làm Cụm phó Cụm Điệp báo A10 – Ban An ninh Sài Gòn - Gia Định. Những ngày hoạt động trong phong trào sinh viên và khi là Cụm phó Cụm Điệp báo A10, ông đã xây được một mạng lưới điệp báo và những điệp báo này sau đó đã tranh thủ được tầng lớp nhân sĩ, trí thức, những người có ảnh hưởng đến quyết định của chính quyền Sài Gòn.

Bạn thân những ngày còn là học sinh Trường Phan Chu Trinh và sau này trở thành đồng đội của bác sĩ Khánh Duy chính là họa sĩ Ớt - nhà báo Huỳnh Bá Thành (cố Tổng Biên tập Báo Công an TP Hồ Chí Minh) thành viên của Cụm Điệp báo A10. Việc “lôi kéo” người bạn này tham gia cách mạng không khó với chàng sinh viên Khánh Duy.

“Ê, đi làm cách mạng với tao không Thành?”, Khánh Duy hỏi Huỳnh Bá Thành. Không biết cách mạng là gì, nhưng cái tên Nguyễn Hữu Khánh Duy làm “bảo chứng” nên Huỳnh Bá Thành gật đầu. Bác sĩ Duy cười rung mái tóc bạc kể: “Thành hỏi tôi làm cách mạng là làm gì. Tôi bảo, thì làm cái mày đang làm đó”.

Lúc đó Huỳnh Bá Thành đang là phóng viên. Chính nhà báo Huỳnh Bá Thành đã tận dụng mối quan hệ với Phan Xuân Huy, một dân biểu đối lập và là con rể của Dương Văn Minh (chồng của con gái nuôi Dương Văn Minh) ngăn chặn kế hoạch đánh sập cầu Sài Gòn để cố thủ do một đơn vị biệt động quân chốt giữ.

Khi đó, ông Huỳnh Bá Thành đang là Giám đốc Kỹ thuật kiêm Thư ký tòa soạn báo Điện Tín, tìm cách liên lạc với Phan Xuân Huy để tác động Dương Văn Minh ra lệnh cho quân đội Sài Gòn không được phá cầu Sài Gòn, đây là tuyến đường cực kỳ quan trọng để một mũi chính của đại quân ta tiến thẳng vào Sài Gòn.

Có vai trò không nhỏ trong việc Dương Văn Minh – Tổng thống chế độ Sài Gòn, đọc tuyên bố đầu hàng là nhà báo Phạm Kỳ (bút danh Kỳ Nhân, cựu phóng viên hãng thông tấn AP), một đồng đội của bác sĩ Duy.

Bác sĩ Duy kể, khi biết quân ta tiến vào Sài Gòn, nhân viên Đài phát thanh Sài Gòn bỏ đi hết, chính nhà báo Kỳ Nhân là người hỗ trợ đưa 2 kỹ thuật viên đến Đài phát thanh Sài Gòn vào trưa 30/4/1975, giúp Tổng thống Dương Văn Minh thực hiện bản tuyên bố đầu hàng lịch sử.

Trở lại chuyện bác sĩ Khánh Duy bị xem là “kẻ hai mặt”, sau khi tốt nghiệp và trở thành bác sĩ, tham gia quân dịch, thực chất đây là nhiệm vụ được lãnh đạo phân công. Năm Quang gia nhập quân đội Sài Gòn để giữ nhân thân hợp pháp, nhằm có điều kiện tốt nhất hoạt động trong lòng địch. Mang quân hàm Trung úy - Bác sĩ Trưởng Tiểu đoàn 6 (Thần Ưng Quyết Tử) Sư đoàn Thủy quân Lục chiến. Dù khoác trên mình bộ đồ sĩ quan nhưng lại là bác sĩ nên ông luôn xót xa cho những người lính trận, cho dù họ có là người bên kia chiến tuyến. Bác sĩ Duy đặt trách nhiệm “lương y như từ mẫu” vào tâm thức của ông, ông luôn tận tình chữa trị cho binh lính bị thương, vì vậy ông giành được tình cảm và sự quý trọng của họ, từ đó tạo được lòng tin của kẻ thù. 

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy -0
Bác sĩ Cụm phó Cụm Điệp báo A10 Nguyễn Hữu Khánh Duy và các kỷ niệm được lãnh đạo và nhà nước trao tặng.

Không trực tiếp cầm súng nhưng bác sĩ Duy biết cách làm giảm nhuệ khí địch. “Tôi từng ký hàng loạt giấy xác nhận thương tật cho những gã lính thủy đánh bộ có thể được giải ngũ. Những gã bị thương có khả năng hồi phục nhanh, tôi giữ lại bệnh viện điều trị lâu nhất có thể, nhằm làm giảm sức chiến đấu của chúng”, bác sĩ Duy kể.

Chỉ trong 6 tháng, ông được thăng chức bác sĩ trưởng Lữ đoàn 258 quân đội Sài Gòn. Khi “vỏ kén” đã chắc, bác sĩ Khánh Duy - đồng chí Năm Quang từng bước tiếp nhận, cung cấp những thông tin gửi về cho tổ chức.

Bác sĩ Duy nhớ lại, một lần địch bắt được một cán bộ của ta, ông được chúng cho tham dự tra hỏi, bởi trong lúc tra hỏi chúng tra tấn cán bộ ta dã man nên cần có bác sĩ. Tình thế cấp bách, trong lúc đi ăn sáng, ông chen vào đám đông rồi loan báo to với mọi người: “Tối qua mấy ông nhà ta bắt được một Việt cộng, đánh dữ quá, không biết có sống nổi”. Cách nói giả bộ, bâng quơ nhưng lại là một cách truyền tin có hiệu quả.

Đầu tháng tư năm 1975, quân ta tiến vào Quảng Trị, lực lượng lính Thủy đánh bộ của địch một phần thối lui, một số thì ngoan cố có ý định tử thủ. Lúc này ông trổ tài “thuyết khách”, dùng bài tâm lý đánh trúng điểm yếu của nhóm binh lính đang hoang mang. Nhóm binh lính đó sợ bị trả thù, một mặt bác sĩ Duy động viên, một mặt ông đến nhà người dân gần đó, mượn quần áo cho các binh lính thay đổi y phục, ông cũng thay đổi quân phục mặc bộ đồ bà ba. Việc làm của ông đã khiến nhóm binh lính cảm phục buông vũ khí, trao trả chính quyền cho quân dân ta…

Bác sĩ - “bố già” của người nghiện

Năm 1976, khi đã hoàn thành vai trò của “người lính”, giải phóng đất nước, bác sĩ - Cụm phó Cụm Điệp báo A10 Nguyễn Hữu Khánh Duy công tác tại khối Bảo vệ chính trị thuộc Ban An ninh nội chính TP Hồ Chí Minh rồi chuyển về Trại giam Chí Hòa, Tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh. Những ngày là Hội thẩm nhân dân, công tác tại Tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh, trong ông “máu lương y” vẫn chảy, đặc biệt là trong những phiên tòa xét xử các vụ án liên quan đến ma túy.

Từng tham gia xét xử các vụ án về ma túy, kèm theo đó là nỗi ám ảnh của những ngày còn làm bác sĩ trong lòng địch, ông nhận thấy ma túy đã khiến nhiều thành phần mất hết tính người, bắn giết không gớm tay. Ma túy khiến bao gia đình tan nát, ma túy là mầm họa của xã hội, của nguyên nhân gây đại dịch HIV/AIDS... Ông nghĩ phải tìm cách nào đó "lôi được những con nghiện ra khỏi vũng bùn". Năm 1999, khi vừa nghỉ hưu, bác sĩ Khánh Duy quyết định xây dựng Trung tâm cai nghiện và điều dưỡng Thanh Đa.

Bác sĩ Duy cho biết, nghiện ma túy là nghiện cả một đời người, cai nghiện là cắt cơn trong thời điểm ma túy lấn át chủ động điều khiển trí não của người nghiện. Một người được cắt cơn nghiện không hẳn đã bỏ được ma túy, phía sau còn rất nhiều hệ lụy do chất gây nghiện vẫn cố muốn điều khiển lý trí của một con người. Cai nghiện không chỉ là cắt cơn, mà còn phải giáo dục tinh thần, giúp tư tưởng của người sử dụng ma túy phải có quyết tâm xóa bỏ, tái hòa nhập với cộng đồng.

Nay đã ở tuổi bát tuần, lẽ ra vị bác sĩ già được nghỉ ngơi, vui thú điền viên. Nhưng không, trong con người ông không có từ “nghỉ” mà chỉ có từ “công hiến”. Việc chăm sóc cho người nghiện ma túy đã ổn định, ông lại hướng đến chăm sóc người già.

Những năm tháng của bác sĩ Cụm phó Cụm Điệp báo A10 không ồn ào, một người đứng giữa đám đông nhưng không ai chú ý, trầm tĩnh, ít nói, một người chỉ có thể mỉm cười trong tâm trí của mọi người. Một người từ một chiến sĩ điệp báo đến một bác sĩ giữa đời thường luôn sống vì người khác, dù trong vai trò nào, dù con đường ông chọn không dễ dàng đi nữa, ông không cần được nhớ đến bằng những danh hiệu, lặng lẽ nhưng bền bỉ, ông chỉ cần được hiểu và hiểu được việc mình cần làm, phải làm.

Văn Hào – Phan Linh

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.