Thắp sáng niềm tin
Trong chiến tranh, Quảng Bình là nơi mở đầu để cả nước vào
Xuất phát từ tình thương yêu, sẻ chia với các cháu, năm 2007, mười nữ tu sĩ ở nhà thờ xã Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình đã làm đơn xin lãnh đạo tỉnh Quảng Bình xây dựng Trung tâm (TT) Mái ấm hy vọng để nuôi dưỡng, chăm sóc các cháu. Được lãnh đạo tỉnh chấp nhận, tạo điều kiện giúp đỡ, TT Mái ấm hy vọng đã được đưa vào hoạt động.
Một ngày đầu năm 2010, chúng tôi đến thăm TT khi các xơ đang tất bật chuẩn bị cho hơn 70 cháu đón bữa cơm chiều. Được biết để có tiền trang trải, chăm sóc các cháu, các xơ vừa sắp đặt trông coi các cháu, vừa chăn nuôi lợn, gà, làm ruộng… Động lòng trắc ẩn trước nghĩa cử thánh thiện của TT, nên nhiều hộ gia đình ở Quảng Bình cũng góp công, góp sức cùng các xơ chăm sóc các cháu. Hiện TT còn nuôi dưỡng hơn 70 cháu, trong đó có 12 cháu mồ côi, 61 cháu bị chất độc da cam, khuyết tật. "Các cháu có hoàn cảnh thương tâm đều đáng được chăm sóc, chúng tôi không phân biệt lương hay giáo. Chúng tôi chăm sóc các em và xem đó như là bổn phận của mình", xơ Nguyễn Thị Hường cho biết vậy.
Cho các em tuổi thơ
Nhìn xơ Nguyễn Thị Hoài tỷ mẩn đút từng thìa cháo cho hai chị em ruột là Nguyễn Thị Phương, 12 tuổi và Nguyễn Thị Vân, 10 tuổi, ở Sơn Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình bị chất độc da cam, chúng tôi thấy thật ấm lòng, cảm động.
Chúng tôi đã có dịp đến nhiều trung tâm chăm sóc trẻ em mồ côi, và nhận thấy, ở các trung tâm đó trẻ em còn minh mẫn, chăm ngoan, khoẻ mạnh, còn ở TT Mái ấm hy vọng Quảng Bình, hầu hết các em được đón vào đây đều bị bại não, thần kinh, chất độc da cam. Nhiều em khi gia đình gửi vào các trung tâm khác không được nhận đã đến TT Mái ấm hy vọng nhờ nuôi dưỡng.
Từ bàn tay của các xơ, TT luôn sạch sẽ, thoáng mát, các em được chăm sóc một cách khoa học, tốt nhất. Bởi cả 10 xơ nơi đây đều đã tốt nghiệp đại học và cao đẳng ngành Công tác xã hội ở Đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh hoặc Đại học Y Dược Huế.
Xơ Nguyễn Thị Hường cùng các cháu ở Trung tâm.
Em Hoàng Thị Bé hoàn toàn bơ vơ khi cha mẹ đều qua đời chỉ trong 1 tháng. Bé được đón về TT, giờ em đang được đi học lớp 8 trường huyện. Em Kim Chi bị thần kinh đi lang thang, được các xơ đón về TT nuôi dưỡng. "Chỉ mùa đông qua, Chi đã đốt cháy 3 tấm chăn, giờ phải làm giường bằng inốc để Chi ngủ, nếu giường gỗ sợ em lại đốt", xơ Luân cho biết vậy.
Đón về chăm sóc, nuôi dưỡng những cháu đã biết đi, biết đứng còn đỡ cực, còn việc nuôi dưỡng các cháu sơ sinh bị bỏ rơi, các cháu bị chất độc da cam luôn là thử thách tính kiên trì, sự chịu đựng của các xơ ở TT.
Xơ Nguyễn Thị Hường cho biết: các xơ đều chia nhau trực hằng ngày ở TT, nhiều lúc trong đêm vắng, mọi người đang chìm trong giấc ngủ thì nghe tiếng kêu thét xé màn đêm của trẻ, nhiều cặp thanh niên vì trót dại nên khi sinh con lại sợ nên đem đến bỏ trước cửa TT. Có cháu bị bỏ rơi khi vừa tròn một hai ngày tuổi, có cháu khi TT biết đến đón về đã bị nhiễm trùng nặng, chỉ nhìn và khóc được mấy tiếng cháu đã bỏ đi...
Sở dĩ chúng tôi nói đến việc này với hy vọng các bậc làm cha, làm mẹ nếu có sinh con ngoài ý muốn thì cũng nên tìm cách tốt nhất đưa cháu đến TT hoặc các cơ sở y tế để các cháu được cứu sống và nuôi dưỡng. Nuôi con mới biết công lao mẹ, thầy.
Nhiều cháu khi đón về TT, do nhớ hơi mẹ, các cháu không chịu ăn, uống chỉ suốt ngày khóc, những lúc như vậy nước mắt của các cô xơ cũng chan hoà với nước mắt các cháu... Không là máu mủ sinh ra nhưng các xơ lấy tình mẹ để ấp ủ các cháu, sự sưởi ấm từ tình thương yêu chắc chắn sẽ làm vơi đi phần nào những bất hạnh, mất mát ập vào các mái đầu tuổi thơ.
Gác sang một bên những toan tính của đời thường, các xơ ở giáo xứ Quảng Phương, Quảng Trạch, Quảng Bình đang thực sự thắp sáng tính nhân văn, thánh thiện để giúp đỡ các cháu bất hạnh