Những con bọ của giới truyền thông: Từ thảm họa Y2K đến vụ Bakhtin

Trong một bài viết cách đây không lâu, tác giả bài viết có nhắc một cuốn sách đáng đọc, đó là cuốn Flat Earth News (Tin tức trong thế giới phẳng) của Nick Davies. Đáng đọc, vì nó gợi lên rất nhiều điều đáng suy nghĩ về ứng xử giới truyền thông, trong đó có hiện tượng nhai lại thông tin một cách vô trách nhiệm. 

Ở đây chúng tôi không muốn bàn đến những tin tức giật gân vẫn được các báo chí lá cải không ngừng phóng đại và phát tán. Chúng tôi muốn bàn đến những thông tin có vẻ nghiêm túc, khoa học, nhưng thật ra lại vô căn cứ về mặt trí tuệ. Có thể nói, đó là một vấn đề đáng lưu tâm trong đời sống tinh thần của thế giới đương đại.

Một ví dụ điển hình là “sự kiện Y2K” - từng là chủ đề tốn nhiều giấy mực của giới truyền thông về một thảm họa công nghệ thông tin toàn thế giới được dự báo sẽ diễn ra vào khoảnh khắc đầu tiên của năm 2000. Đầu đuôi câu chuyện như sau: Tháng 5/1993, tờ Financial Times (Thời báo tài chính) của thành phố Toronto đăng một bài báo ngắn về lời cảnh báo của Peter de Jager, rằng vào đêm giao thừa thế kỷ, hàng triệu chiếc máy tính trên thế giới - phần nhiều chỉ dùng hai chữ số để chỉ năm - có thể sẽ gặp trục trặc khi chuyển từ năm 99 sang năm 00.

Mặc dù ngay cả người cảnh báo cũng không lấy gì làm tự tin, thông tin này nhanh chóng lan truyền và trở thành một cơn sốt. Năm 1995, thông tin này vượt ra khỏi Bắc Mỹ và tràn vào châu Âu, Australia và Nhật Bản.

Đến năm 1997, câu chuyên về con bọ máy tính đã trở thành chủ đề của hầu như tất cả các phương tiện thông tin đại chúng. Ngay cả ở một nước như Việt Nam, khi đó còn ở vị trí rất thấp trong lĩnh vực tin học, báo chí cũng đăng nhan nhản những tin tức và dự báo bi quan về sự kiện Y2K. Người ta tin rằng có máy bay sẽ rơi, có nhà máy điện hạt nhân sẽ nổ tung, có tàu ngầm sẽ chìm, có ngân hàng sẽ sụp đổ kéo theo sự sụp đổ toàn bộ nền kinh tế…

Để chống lại thảm họa Y2K, một số quốc gia bỏ ra những khoản tiền khổng lồ. Báo chí đưa tin Chính phủ Anh bỏ 396 triệu bảng Anh, rồi nâng lên 430 triệu bảng, rồi nâng tiếp lên 788 triệu bảng. Họ đưa tin rằng Hoa Kỳ bỏ ra 600 triệu dollars, rồi nâng lên 858 triệu dollars. Trong khi đó, rất nhiều nước - như Nga, Ucraine, Belarus, Moldova… thật liều lĩnh, chẳng bỏ ra đồng nào.

Thế rồi cái đêm 31/12/1999 khủng khiếp ấy cũng trôi qua. Yên tĩnh. Tuyệt đối không có một sự cố nào. Điều đáng nói hơn cả sự yên tĩnh là điều này: buổi sáng đầu tiên của thế kỷ 21, cả thế giới nhìn nhau, im lặng, tảng lờ, và nhanh chóng quên đi những cảnh báo thảm họa có một không hai của thế kỷ. Như thể báo chí chưa bao giờ viết gì về Y2K!   

Câu chuyện về Y2K chỉ là một ví dụ. Còn vô số ví dụ khác. Chẳng hạn, về chủ nghĩa khủng bố. Về vũ khí giết người hàng loạt của Saddam Hussein. Về Gangnam Style… Danh sách này chắc chắn dài vô tận, nhưng tôi xin đưa ra một ví dụ khác - một ví dụ liên quan đến giới học thuật - những người thường được cho là tỉnh táo nhất, có suy nghĩ độc lập nhất và có tinh thần phê phán cao nhất. Đó là vụ “Bakhtin”.

Câu chuyện như sau. Hồi thập niên 1920, ở Liên Xô có một nhóm các nhà nghiên cứu trẻ, đầu tiên ở Nevel, sau đó chuyển đến Vitebsk, và cuối cùng đến Leningrad. Trong số các thành viên có Bakhtin (một nhân viên kế toán sùng đạo, chống chủ nghĩa Marx) và hai giảng viên đại học tên là Medvedev và Voloshinov. Medvedev và Voloshinov cùng tham gia một chương trình nghiên cứu về ngôn ngữ và văn học Viện Lịch sử so sánh văn học và ngôn ngữ Đông Tây.

Medvedev khi đó là một thủ lĩnh văn hóa, hiệu trưởng đại học, tổng biên tập tờ Iskusstvo (Nghệ thuật), tác giả của nhiều công trình, trong đó có cuốn Phương pháp hình thức trong nghiên cứu văn học (1928). Voloshinov không chỉ nghiên cứu và giảng dạy ngôn ngữ và tâm lý học, mà còn sáng tác và giảng dạy âm nhạc. Ông là tác giả của nhiều công trình, trong đó có Học thuyết Freud: Một phác thảo phê phán (1927) và Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ (1929). Bakhtin chưa tốt nghiệp phổ thông, chưa học đại học, chỉ công bố vẻn vẹn một bài báo 300 chữ về nghệ thuật và trách nhiệm, in trên một tờ báo địa phương (1919).

Minh họa: Lê Phương.
Minh họa: Lê Phương.

Năm 1929, khi Bakhtin đã bị bắt và sắp bị đi đày vì tội chống chính quyền, nhờ sự tổ chức của Medvedev, một cuốn sách mang tên Bakhtin được xuất bản với nhan đề Những vấn đề sáng tác của Dostoievski, trong đó Bakhtin đột ngột chuyển sang xu hướng Marxist với những ý tưởng về ngôn ngữ rất giống các ý tưởng của Medvedev và Voloshinov. Nhờ cuốn sách và sự vận động của bạn bè, Bakhtin được giảm án.

Năm 1936, Voloshinov mất vì bệnh lao phổi, còn Bakhtin được phép rời nơi lưu đày. Bakhtin về Leningrad và được Medvedev xin cho một chân dạy học đại học sư phạm ở Saransk mới được thành lập năm 1931 cho các dân tộc thiểu số (nên chấp nhận cả những người chưa có bằng đại học). Năm 1938, Medvedev bị Stalin xử tử. Năm 1946, Bakhtin bảo vệ Luận án Phó tiến sĩ về Rabelais. Sau đó, cả Medvedev, Voloshinov và Bakhtin đều bị lãng quên cho đến năm 1963, khi cuốn sách của Bakhtin về Dostoievski được tái bản có sửa chữa. Năm 1965 - Luận án Tiến sĩ của Bakhtin về Rabelais cũng được xuất bản. Hai cuốn sách này nhanh chóng làm cho Bakhtin nổi tiếng khắp thế giới.

Trong hai thập niên 1960-1970, với sự hỗ trợ của các học trò, Bakhtin tuyên bố rằng ông là tác giả đích thực của hai cuốn sách Học thuyết Freud: một phác thảo phê phán, Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ của Voloshinov cùng với cuốn Phương pháp hình thức trong nghiên cứu văn học của Medvedev và hầu hết các bài báo quan trọng của hai tác giả này. Vì Medevedev và Voloshinov đã chết từ lâu, mọi thông tin đều xuất phát từ Bakhtin. 

Tuy không hề có bằng chứng, giới học giả đã nhanh chóng tin tưởng và lan truyền huyền thoại này, biến Bakhtin thành nhà tư tưởng vĩ đại bậc nhất thế kỷ XX không chỉ trong nghiên cứu văn học mà còn cả về triết học, tâm lý học, ngôn ngữ học, ký hiệu học… Còn Voloshinov và Medvedev, bị biến thành học trò của Bakhtin, những tác giả xoàng xĩnh, xu thời, thậm chí vô liêm sỉ. Voloshinov còn bị cho là đến khi chết vẫn chưa bảo vệ được luận án tiến sĩ.

Trong thập niên 1980, khi sự sùng bái Bakhtin lên đến đỉnh điểm, hàng loạt công trình “tái phát hiện” của Bakhtin được công bố, làm người ta phải nghi ngờ: Các tác phẩm ký tên Bakhtin thường rối rắm, tối nghĩa, lỏng lẻo, thậm chí là tự mâu thuẫn, trong khi đó cuốn Phương pháp hình thức trong nghiên cứu văn học của Medvedev và các tác phẩm của Voloshinov lại rất chặt chẽ, mạch lạc và nhất quán về tư tưởng.

Không những thế, trong các tác phẩm của Bakhtin trước 1929 không hề có bóng dáng những “luận điểm Bakhtin” như nguyên lý đối thoại, diễn ngôn, thể loại lời nói, liên văn bản…, trong khi các luận điểm này lại được trình bày rất sớm, rất hệ thống và khúc chiết, trong các tác phẩm của Voloshinov và Medvedev.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, hàng loạt nghiên cứu của các tác giả Nga và phương Tây (hồ sơ, văn bản, phong cách, thư từ, phỏng vấn Bakhtin…) buộc người ta phải bác bỏ những tuyên bố của Bakhtin. Toàn tập Bakhtin đã in xong đã buộc phải từ bỏ ý định đó dành riêng một tập để in những tác phẩm của Medvedev và Voloshinov.

Nhưng điều gây kinh ngạc nhất là sự dối trá có hệ thống của Bakhtin: về xuất thân, về học vấn, về danh sách tác phẩm, về thời điểm sáng tác… và nhất là về các bạn ông.

Chẳng hạn, theo C.A. Leibovich, người biên tập các tác phẩm của Bakhtin, Bakhtin kể lại những lý do khiến ông cho phép hai người bạn đứng tên để in tác phẩm của mình: “Trước hết, M.M giải thích, cả hai người bạn tôi đều cần phải có tác phẩm công bố - để thăng tiến về mặt nghề nghiệp, có thể nói vậy. Voloshinov – để đăng ký làm nghiên cứu sinh, còn Medvedev – để được bảo vệ luận án. Và M.M., như tôi hiểu, sẵn sàng trao tác quyền của mình cho họ”#.

Về tuyên bố này, Vasiliev viết: “Xin lưu ý rằng Voloshinov được nhận làm nghiên cứu sinh từ năm 1926 (…) Ngoài ra, làm gì có chuyện in sách là điều kiện bắt buộc để được nhận làm nghiên cứu sinh và bảo vệ luận án”. Xin lưu ý: cuốn sách của Voloshinov mà ta đang nói đến in năm 1929! Còn Medvedev được phong học vị Phó giáo sư (ĐH Sư phạm Leningrad), phụ trách môn văn học Nga thế kỷ XX, từ năm 1927, mà cuốn sách Bakhtin “tặng” in năm 1928!

Kháo sát toàn diện và thuyết phục nhất là cuốn Lột mặt nạ Bakhtin, câu chuyện về một kẻ lừa dối, một chuyện bịp bợm và một cơn mê sảng tập thể, của J- P Bronckart và C. Bota (2011). Trong bài Từ vụ Bakhtin đến trường hợp Vưgotski.

Marx, nhà tư tưởng về cá tính con người, nhà triết học Pháp Lucien Sève nhận xét: “Trong mọi trường hợp, kết quả đã rõ, ngay cả với những môn đệ hiếu chiến của Bakhtin: Bakhtin, người đã đích thân tham gia vào trò bịp bợm văn học kếch xù này, không phải là tác giả của Phương pháp hình thức trong nghiên cứu văn học - cuốn sách đó chắc chắn là của Pavel Medvedev - cũng không phải là tác giả của Học thuyết Freud và Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ - những cuốn sách này là của Valentin Voloshinov, không thể phủ nhận (…) Có thật là J-P Bronckart và C. Bota đã “không chứng minh được gì”? Thật vậy ư? Ít nhất, họ cũng đã khẳng định được điều này: chúng ta đã chứng kiến một sự đánh tráo phi thường”.

Tuy nhiên, Lucien Sève nhận xét: “Một điều đáng lưu ý: các tổ chức truyền thông lớn đã hào hứng chừng nào khi đóng góp vào vinh quang đang lên của Bakhtin, thì đến nay, họ lại nín thinh chừng ấy về sự bùng vỡ của quả bong bóng đầu cơ văn hóa này”.

Một lần nữa, chúng ta lại chứng kiến sự lảng tránh vô trách nhiệm của giới truyền thông. Nhưng còn có lý do khác. Tôi cho rằng trong sự thần thánh hóa Bakhtin, bầu không khí của thời Chiến tranh Lạnh đã đóng một vai trò quan trọng: khi đó, những gì “ngoài luồng”, hay “lề trái” như cách nói ngày nay, ở Liên Xô rất dễ được tung hô.

Lucien Sève cũng có cách tiếp cận tương tự: đầu thế kỷ XX, ở Liên Xô có hai thứ chủ nghĩa Marx, một là chủ nghĩa Marx sáng tạo, đầy sức sống của Medvedev, Voloshinov, Eisenstein, Vưgotski… và một thứ chủ nghĩa Marx giáo điều bị Stalin hóa. 

Khi chủ nghĩa Marx sáng tạo bị tiêu diệt, cũng là lúc lên ngôi của “một thứ logic đơn giản nhưng khá phổ biến: Chủ nghĩa Marx là chủ nghĩa Stalin. Chủ nghĩa Stalin là máy móc, giáo điều. Những tác phẩm ký tên Voloshinov và Medvedev không những không máy móc, giáo điều, mà còn cực kỳ sáng tạo, vậy chúng không thể là tác phẩm Marxist, mà phải do một người khác, chống Marx viết ra. Người đó là Bakhtin, vì Bakhtin chống Marx…”.

Sự lảng tránh của truyền thông, ngoài sự vô trách nhiệm, còn có lý do này: Người ta vẫn chưa thoát khỏi cái nhà tù của thứ lôgic lỗi thời đó.

Ngô Tự Lập

Các tin khác

Sắc cờ thời xưa

Sắc cờ thời xưa

Chúng ta thường nghe kể rằng thời Nguyễn ở nước ta, vua treo cờ vàng, nhưng ít người biết rằng vua còn có nhiều sắc cờ khác nữa.

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Tòa án Pháp ra phán quyết phạt tù lãnh đạo một tập đoàn đa quốc gia vì hành vi tài trợ khủng bố trong bối cảnh xung đột tại Syria giai đoạn 2013 - 2014. Động thái này không chỉ phơi bày mức độ gắn kết giữa hoạt động kinh doanh và các mạng lưới cực đoan, mà còn phát đi cảnh báo rõ rệt về ranh giới pháp lý mà doanh nghiệp không thể vượt qua khi hiện diện tại các khu vực chiến sự.

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không đã và đang là một trong các nhân tố chủ đạo trong chiến tranh hiện đại. Sự xuất hiện dày đặc của nhiều mẫu máy bay không người lái (UAV) phục vụ công tác tình báo, theo dõi và do thám (ISR) trên chiến trường lại càng khẳng định vai trò của trinh thám trên không.

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Sau hơn nửa thế kỷ, con người sắp in dấu chân trở lại Mặt Trăng. Tuy nhiên, “lục địa thứ 8” giờ đây đang chật chội hơn trước rất nhiều. Đấy không chỉ là cuộc đối đầu song phương giữa Mỹ và Liên Xô như thời Chiến tranh lạnh, mà đã trở thành một sân chơi đa cực với sự tham gia quyết liệt của nhiều quốc gia và cả những liên minh.

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thoát ly khỏi vai trò công cụ hỗ trợ để trở thành tác nhân cốt lõi làm thay đổi diện mạo an ninh mạng toàn cầu. Từ khả năng tìm kiếm lỗ hổng bảo mật với tốc độ ánh sáng của các mô hình ngôn ngữ lớn đến những "tác nhân AI" tự vận hành cuộc tấn công, trí tuệ nhân tạo đang mang đến những thách thức chưa từng có trong lĩnh vực này.

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Diễn ra từ ngày 13 tới ngày 18/4, Hội nghị Mùa xuân do Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB) đồng tổ chức thu hút sự tham gia của hơn 190 bộ trưởng tài chính, thống đốc ngân hàng trung ương, cùng hàng nghìn đại diện các tổ chức quốc tế, học giả và doanh nghiệp. Những cuộc thảo luận của giới tài chính toàn cầu ở Washington lần này đã khép lại với những cảm giác ảm đạm, song hành với sự đồng thuận thay đổi rõ rệt trong nhận thức chung: Cộng đồng tài chính quốc tế đã và đang buộc phải chuyển sang chế độ quản lý khủng hoảng, trong khi guồng máy kinh tế thế giới đối mặt với sự rạn nứt cấu trúc sâu sắc, thay vì chỉ là một đợt suy thoái mang tính chu kỳ.

Quân đội Đức và tham vọng làm chủ “chiến trường thủy tinh”

Quân đội Đức và tham vọng làm chủ “chiến trường thủy tinh”

Quân đội Đức đang đẩy nhanh lộ trình tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI) và hạ tầng vệ tinh quy mô lớn nhằm biến chiến trường trở nên "trong suốt như thủy tinh". Với tư duy lấy dữ liệu làm trung tâm, họ kỳ vọng sẽ rút ngắn chu kỳ ra quyết định từ nhiều ngày xuống còn vài phút, tạo ra lợi thế áp đảo trước các đối thủ tiềm tàng thông qua khả năng quan sát vượt trội và phản ứng tốc độ cao.

Chuyện “trong nguy có cơ” tại eo biển Hormuz

Chuyện “trong nguy có cơ” tại eo biển Hormuz

Eo biển Hormuz, "yết hầu năng lượng" của thế giới, là nơi chứng kiến khoảng 20 triệu thùng dầu, tương đương 15 - 20% nguồn cung toàn cầu, được trung chuyển mỗi ngày. Kể từ cuối tháng 2/2026, khi xung đột giữa Mỹ, Israel và Iran bùng phát, trật tự quen thuộc nhanh chóng bị phá vỡ. Số lượng tàu qua lại eo biển giảm mạnh, từ khoảng 135 chuyến/ngày xuống chỉ còn trung bình khoảng 6 chuyến/ngày trong tháng 3/2026, thậm chí có thể còn thấp hơn. Thị trường năng lượng chịu một cú sốc nguồn cung rõ rệt, giá dầu Brent tăng mạnh, có thời điểm vượt mốc 100 USD/thùng và kéo theo áp lực lạm phát lan rộng.

Giải mã những vũ khí lần đầu thực chiến trong xung đột tại Iran

Giải mã những vũ khí lần đầu thực chiến trong xung đột tại Iran

Từ hệ thống đánh chặn bằng tia laser Iron Beam, tên lửa PrSM, phi đội drone tự hành Lucas cho tới tên lửa siêu vượt âm Fattah-2, cuộc xung đột tại Iran đã trở thành nơi trình làng hàng loạt vũ khí thế hệ mới. Các khí tài này tham gia rất hiệu quả vào các kịch bản tác chiến cường độ cao, tạo ra những khác biệt rõ rệt trên chiến trường.

Trái đất “cựa mình”, AI sẽ lên tiếng

Trái đất “cựa mình”, AI sẽ lên tiếng

Những vết nứt nhỏ trên bậc thềm, những thân cây nghiêng bất thường hay lớp tuyết lặng lẽ tích tụ trên sườn núi - tất cả từng là dấu hiệu khó nhận biết của thảm họa. Nhưng giờ đây, khi Trái Đất chuyển động, trí tuệ nhân tạo đang giúp con người nhìn thấy những điều tưởng như vô hình, mở ra cơ hội cứu sống hàng nghìn sinh mạng mỗi năm.

Tiền lệ pháp lý định hình lại kỷ nguyên mạng xã hội

Tiền lệ pháp lý định hình lại kỷ nguyên mạng xã hội

Một phán quyết mang tính bước ngoặt tại Mỹ đã lần đầu tiên buộc hai ông lớn ngành công nghệ là Meta và Google phải chịu trách nhiệm không phải vì những gì người dùng đăng tải, mà vì chính cách các nền tảng này được thiết kế để cuốn người trẻ vào những vòng lặp vô tận của màn hình điện thoại. Được ví như "khoảnh khắc thuốc lá" của thế kỷ 21, phán quyết này mở ra làn sóng kiện tụng và siết chặt pháp lý để kiểm soát cách thức các nền tảng số được thiết kế và vận hành.

Khi cỗ máy tự quyết định, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Khi cỗ máy tự quyết định, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Vào năm 1942, khi thế giới còn đang chìm trong khói lửa của Chiến tranh thế giới thứ hai, nhà văn khoa học viễn tưởng Isaac Asimov đã thai nghén một ý tưởng đầy tính nhân văn: "Ba định luật Robot". Đó là bộ quy tắc được "cài đặt" trong bộ não của robot để đảm bảo chúng không làm hại con người. Hơn 80 năm sau, thế giới đã bước vào một kỷ nguyên mà những cỗ máy biết tự "suy nghĩ" và "hành động" không còn là nhân vật trong tiểu thuyết. Câu hỏi được đặt ra lúc này là liệu chúng ta có cần một bộ luật tương tự để bảo vệ chính chúng ta khỏi những cỗ máy?

Chiếc kính thiên lý

Chiếc kính thiên lý

Kính thiên lý (kính viễn vọng) được đưa vào Việt Nam sớm nhất qua các giáo sĩ phương Tây và thương nhân trong thời các chúa Nguyễn (thế kỷ XVII - XVIII). Sử sách cho biết, các chúa Nguyễn đã mua loại kính này để phục vụ quân đội và làm phần thưởng cho các tướng lĩnh.

Cuốn lịch và quyền lực của triều đình

Cuốn lịch và quyền lực của triều đình

Thời phong kiến, phạm vi quyền lực triều đình không chỉ được thể hiện qua việc sử dụng niên hiệu, tước phong, tên và cấp địa phương được ban cho, mà còn thể hiện trong việc áp dụng bộ lịch của triều đại ấy.

Đằng sau nghề thương thuyết ransomware

Đằng sau nghề thương thuyết ransomware

Mối họa từ phần mềm độc hại chuyên dùng để tống tiền (ransomware) ngày càng trở nên cấp bách. Công ty Nghiên cứu an ninh mạng Cybersecurity Ventures (Mỹ) thống kê được giá trị thiệt hại mà các doanh nghiệp, tổ chức trên toàn cầu phải chịu vì ransomware đã lên tới 57 tỷ USD trong năm 2025. Ransomware nở rộ cũng kéo ngành an ninh mạng phát triển theo, trong đó nổi bật là lĩnh vực thương thuyết. "Nghề" thương thuyết với tin tặc đang trở nên phổ biến hơn bao giờ hết, đồng thời đóng vai trò quan trọng trong mạng lưới an ninh mạng toàn cầu.

Làn sóng tội phạm mạng thứ năm: Khi AI trở thành “mạch máu” của thế giới ngầm

Làn sóng tội phạm mạng thứ năm: Khi AI trở thành “mạch máu” của thế giới ngầm

Trong vài năm gần đây, công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) đã thúc đẩy một bước chuyển biến chưa từng có trong lịch sử tội phạm mạng: từ công cụ hỗ trợ đến cơ sở hạ tầng cốt lõi của các chiến dịch tấn công quy mô toàn cầu. Quá trình này không chỉ khiến các hệ thống an ninh đối mặt với mức độ tinh vi mới, mà còn đặt ra những thách thức chính sách, pháp luật và thực thi mà chưa một thời đại số nào từng chứng kiến.

Bùng nổ xung đột Pakistan - Afghanistan: Ngọn lửa mâu thuẫn chưa tắt hai bên đường Durand

Bùng nổ xung đột Pakistan - Afghanistan: Ngọn lửa mâu thuẫn chưa tắt hai bên đường Durand

Những cuộc bắn phá ác liệt dọc biên giới Pakistan - Afghanistan những ngày gần đây không phải là một biến cố bất ngờ, mà là sự bùng phát mới của một mâu thuẫn kéo dài hơn một thế kỷ. Từ đường Durand lịch sử, vấn đề sắc tộc Pashtun bị chia cắt, cho tới sự trỗi dậy của các nhóm vũ trang xuyên biên giới sau khi Taliban trở lại nắm quyền năm 2021, nhiều lớp xung đột chồng chéo lên nhau, biến khu vực thành một trong những điểm nóng nguy hiểm nhất của Nam Á.

Tuyển bổ quan lại thực thi pháp luật thời xưa

Tuyển bổ quan lại thực thi pháp luật thời xưa

Ngay từ đầu triều Hậu Lê, Vua Lê Thái Tông đã nói với quần thần rằng: "Phép trị nước lấy hình pháp gọn nhẹ làm gốc. Các quan xét xử phải giữ phép công bằng, không được nhận đút lót mà làm sai, để có người bị oan uổng. Các vụ kiện lớn thì mới cho tâu thẳng lên".

Cơn sốt AI và cuộc thanh lọc cần thiết

Cơn sốt AI và cuộc thanh lọc cần thiết

Sau hơn 3 năm hưng phấn tột độ kể từ cơn địa chấn ChatGPT thu hút sự chú ý của các nhà đầu tư khắp thế giới, cơn sốt trí tuệ nhân tạo (AI) đã bắt đầu lắng xuống. Với một cái nhìn thực tế hơn, giới chuyên môn đã đặt ra một câu hỏi mới: Liệu cơn sốt AI có phải là một bong bóng sắp nổ, hay đây thực sự là nền tảng cho một kỷ nguyên tăng trưởng mới?

Phục dựng di tích điện Kính Thiên?

Phục dựng di tích điện Kính Thiên?

Cuối tháng 12/2025, Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả sơ bộ khai quật khảo cổ khu vực nền điện Kính Thiên năm 2025. Kết quả này cho thấy nhiều thông tin giá trị, bổ khuyết cho nhiều kiến giải trước đây. Nhưng câu hỏi đặt ra là chúng ta đã thực sự đủ cơ sở tư liệu khoa học để góp phần nghiên cứu phục dựng di tích điện Kính Thiên? Câu chuyện này sẽ cần thời gian dài mới có thể trả lời một cách thỏa đáng.