Dù không phải là gia đình giàu có, nhưng vợ chồng ông Nguyễn Văn Hiền và bà Nguyễn Thị Bát, ở thôn Thọ Xuân, xã Phương Đình, huyện Đan Phượng, TP Hà Nội vẫn có một cuộc sống ổn định với nguồn thu nhập đều đều từ làm ruộng và buôn bán tạp hóa nhỏ ở chợ quê. Cuộc sống ổn định, gia đình hòa thuận và bốn đứa con ngoan ngoãn, những điều tưởng như giản đơn đó nhưng thực sự là niềm mơ ước với nhiều gia đình nông dân một nắng hai sương. Và nếu như họ không "tham bát bỏ mâm" mà bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì có lẽ đã không xảy ra vụ án đau lòng với kết cục hai vợ chồng phải hầu tòa để nhận án tù vì phạm tội sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm.
Năm 2008, vợ chồng ông bà Hiền - Bát mở cửa hàng tạp hóa ở chợ quê, trong đó có kinh doanh mặt hàng bột ngọt Ajinomoto do Công ty Ajinomoto Việt
Sau khi thống nhất, Hiền và Bát đã cùng nhau đi mua bột ngọt rời ở một số nơi và cả dụng cụ đóng gói để đem về nhà sản xuất bột ngọt giả mang thương hiệu Ajinomoto của Công ty Ajinomoto Việt Nam, để đem đi tiêu thụ ở nhiều nơi. Tuy nhiên, hành vi gian dối của vợ chồng Hiền - Bát đã bị Công ty Ajinomoto Việt
Ngay khi tiếp nhận thông tin, Phòng CSĐT tội phạm về TTQLKT và CV đã tiến hành xác minh. Qua đó đã làm rõ hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm của vợ chồng Hiền - Bát. Vụ án được khởi tố, hai vợ chồng bị can một bị bắt tạm giam, một bị khởi tố tại ngoại…
Cuối tháng 6/2010, vụ án này đã được đưa ra xét xử tại TAND TP Hà Nội. Điều rất đau lòng không chỉ đối với Hội đồng xét xử mà cả với những người tham dự phiên tòa khi phải chứng kiến cảnh bị cáo Nguyễn Thị Bát "sát cánh" cùng chồng trước vành móng ngựa. Mái tóc bạc, khuôn mặt khắc khổ cùng với sự khai báo thành khẩn hành vi phạm tội của vợ chồng bị cáo tuổi ngoài 50 đã khiến những người dự khán phần nào cảm thông cho họ. Mỗi lời khai của vợ chồng bị cáo Hiền - Bát trước Hội đồng xét xử đều thể hiện nỗi ân hận về hành vi sai phạm mà họ đã làm.
Vị chủ tọa hỏi bị cáo Bát: "Bị cáo có biết hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả của mình không chỉ gây mất uy tín đối với doanh nghiệp được bảo hộ, mà còn gây nguy hiểm cho sức khỏe người tiêu dùng không?". Bị cáo trả lời: "Thưa tòa, chỉ vì ham lợi nhuận mà bị cáo đã làm liều, không lường hết được hậu quả cho mình, làm ảnh hưởng đến những người thân trong gia đình và cho xã hội".
Hội đồng xét xử hỏi: "Bị cáo đã kiếm được bao nhiêu tiền từ việc sản xuất hàng giả?". Trả lời: "Thưa tòa, khi bị bắt bị cáo đã kiếm được hơn 600 nghìn đồng. Số hàng giả còn lại chưa kịp tiêu thụ thì bị cơ quan chức năng phát hiện và thu giữ". Hỏi tiếp: "Với hơn 600 nghìn đồng từ việc kiếm lợi bất chính, đổi lại vợ chồng bị cáo phải nhận án tù thì có đáng không?". Không trả lời câu hỏi của Hội đồng xét xử, bị cáo Bát chỉ xin giảm nhẹ hình phạt, sớm được trở về gia đình để làm việc và đoàn tụ với người thân.
Với tội sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm, bị cáo Nguyễn Thị Bát đã phải nhận mức án 15 tháng tù giam; bị cáo Hiền bị phạt 12 tháng tù, nhưng được hưởng án treo. Đây là mức án đã được Hội đồng xét xử xem xét, giảm nhẹ cho các bị cáo. Cái giá mà vợ chồng bị cáo Hiền - Bát phải trả cho hành vi phạm tội là bài học cảnh báo cho những ai ở vào trường hợp tương tự