Rồi hạnh phúc cũng đến khi có người chấp nhận lấy anh nhưng không vì thế mà những vất vả không còn. Anh là Nguyễn Văn Sơn, trú tại xóm 10 (xã Nghi Ân, TP Vinh, Nghệ An).
Số phận xót đau
Sống đến 80 tuổi, bà Nguyễn Thị Chới (mẹ anh Sơn) đã nếm trải đủ sự vất vả, đau khổ của cuộc đời. Chồng mất sớm, một mình bà lặn lội nuôi bảy đứa con những mong chúng khôn lớn nên người. Ba người con gái đầu lấy chồng, tuy còn nhiều khó khăn nhưng dẫu sao cũng đã bớt đi phần nào gánh nặng.
Nhưng "ngày vui ngắn chẳng tày gang", ba đứa con gái sau của bà đang tuổi ăn tuổi lớn, học hành bình thường bỗng phát bệnh điên. Một mình bà chạy vạy khắp nơi lo thuốc thang chữa trị cho ba đứa bị bệnh lại tất bật ngược xuôi lo cơm nước cho cả gia đình.
Ba người con gái đầu của bà lấy chồng xa, kinh tế lại khó khăn nên chẳng giúp gì được cho mẹ. Giờ đây, sau bấy nhiêu năm lặn lội, bà không còn đủ sức lao động nữa, mọi gánh nặng giờ lại đè lên con trai bà.
Căn nhà chỉ độ hai chục mét vuông, không có đồ đạc gì quý giá ngoài hai chiếc giường cũ kỹ. Tôi hỏi anh Sơn với sáu con người mà chỉ với hai chiếc giường sao nằm đủ. Anh không trả lời chỉ buồn bã thở dài nhưng tôi biết mấy người chị của anh có bao giờ chịu nằm đâu, cứ lang thang suốt ngày, đêm về lại chỉ chịu nằm giữa nhà nên hai chiếc giường vẫn là trống trải.
Lúc chúng tôi đến nhà cũng chỉ có người em út của anh Sơn nằm giữa sân. Hai người chị còn đi lang thang đâu đó. Anh Sơn dỗ dành mấy cô em cũng chẳng chịu vào nhà. Chị Phùng Thị Hậu - vợ anh Sơn cố gắng vừa dỗ vừa dìu mới đưa được người em này vào nhà và đi tìm hai người kia về, họ không vào nhà mà chỉ ngồi ngoài vườn rồi cười nói vô thức trông thật xót xa.
Trong số ba chị em bị thần kinh của anh Sơn, chị Nguyễn Thị Xuân (49 tuổi) là đỡ hơn, chị vẫn còn có thể tự tắm rửa, tự ăn uống, còn lại chị Nguyễn Thị Thanh (37 tuổi) và cô em Nguyễn Thị Hương (31 tuổi) không còn có chút ý thức nào.
Được biết, bố anh Sơn trước đây là bộ đội tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông đã từng đóng quân ở vùng giặc Mỹ thả chất độc da cam dioxin, những đứa con bị bệnh như bây giờ có thể là do ảnh hưởng của bố. Tuy hiện nay, ba người chị em này đã được trợ cấp theo chế độ 202 nhưng số tiền đó chỉ hỗ trợ được phần nhỏ trong muôn vàn những chi phí mà anh Sơn phải lo.
Giọt nước mắt lặng thầm
Vất vả là thế nhưng anh Sơn chẳng hề kêu ca, than phiền; chưa bao giờ anh để cho mẹ hay chị em anh phải chịu một bữa đói. Quả thật, nếu chỉ phải lo ngày ba bữa cơm mặn nhạt cho mẹ và chị em của mình với anh Sơn cũng đã quá khó khăn rồi, huống hồ những sự vất vả mà anh Sơn trải qua còn lớn hơn thế rất nhiều, dường như nó đang nằm ngoài tầm với của anh.
Nếu không có sự quan tâm, chia sẻ của bà con chòm xóm thì anh Sơn và chị Hậu khó có thể vượt qua được. "Họa vô đơn chí", khi chưa một ngày được yên với ba chị em của mình, tai họa lại liên tiếp ập đến với gia đình anh. Một năm về trước, anh đã phải bán hết những gì có trong nhà để chữa trị cho mẹ khi biết bà mắc bệnh hiểm nghèo.
Mẹ anh vừa ra viện thì vợ anh lại bị lưu thai hai đứa con phải vào bệnh viện mổ. Mất tiền đã xót nhưng nỗi đau mất con còn lớn hơn nhiều. Ngày chị Hậu ra viện, trong nhà gạo không còn một hạt, tiền không còn một xu...
Chia tay bà Chới và vợ chồng anh Sơn mà lòng chúng tôi nặng trĩu, không biết rồi đây còn những khó khăn nào nữa sẽ đến với gia đình anh. Hình ảnh anh Sơn chăm chút mẹ và những người chị em cứ ám ảnh chúng tôi trên suốt đường về