Lần đầu tiên trở lại Việt
Lúc ấy, tôi là một cô gái bướng bỉnh, khó chiều, và có thể nói rất ích kỷ. Chuyến đi lần ấy tôi đã về làng và ôm mẹ ngủ dưới mái nhà tranh lụp xụp. Tôi đã cố gắng tìm lại bố tôi để mong ông trở lại với mẹ tôi nhưng sự việc vẫn đã xảy ra không như ý muốn. Tôi bắt buộc phải ra đi để lại mẹ tôi trong cảnh đói nghèo và bố ruột tôi một lần nữa biền biệt bỏ đi.
Có khả năng lúc đấy tôi không nhận ra, nhưng trong lòng tôi, trong thâm tâm tôi có rất nhiều mối thù hận và căm tức. Tôi không biết tôi hận ai, nhưng nếu ai hỏi tôi, bất cứ ai, tôi bao giờ cũng mỉm cười và trả lời với một cách rất tự nhiên: "Tôi rất may mắn, tôi được làm con nuôi của một gia đình Mỹ và họ hết sức thương yêu tôi".
Nhưng thật ra, hình như lúc đấy tôi vẫn chưa hiểu thấu hết việc đó lớn lao đến mức nào. Tôi sống một cuộc sống trống rỗng cho dù tất cả gia đình nuôi tôi hết sức thương yêu tôi. Ngày nào, đêm nào tôi cũng tự hỏi: "Tại sao tất cả sự việc đã xảy ra và đó hoàn toàn không phải là lựa chọn của tôi?".
Và đến khi mẹ đẻ tôi mất đi, tôi càng căm thù cuộc sống hơn. Tôi không hiểu tại sao cuộc sống lại xảy ra với tôi như vậy. Cho dù bố mẹ nuôi tôi hết sức chiều chuộng tôi về vật chất và hết sức nhạåy cảm về tinh thần mong manh của tôi, tất cả vẫn chưa đủ để bồi thường những mất mát của tôi.
Khi mẹ tôi mất, tôi hầu như cũng mất hết hy vọng. Tôi bắt đầu lao vào cuộc sống ăn chơi và hầu như vứt hết tương lai của tôi ra ngoài cửa sổ. Có một thời gian tôi đã rất ham muốn trở thành một bác sỹ để mẹ đẻ tôi có thể hãnh diện về tôi, và có thể đền bù lại những mất mát và hy sinh của bà. Đó là những gì tôi suy nghĩ lúc đấy. Sau khi mẹ tôi mất, tôi đã mất hết niềm tin. Tôi phá tiền của bố mẹ nuôi tôi, và đến kỳ cuối đại học tôi đã vứt đi 40.000 đô la của bố mẹ tôi kỳ học năm ấy. Lúc ấy tôi chỉ biết hướng về Việt
Hạnh (giữa) và những người bạn mới ở Việt
Và không biết như thế nào mà tôi vẫn có đầy đủ điểm để tốt nghiệp. Cũng như thuở bé, Việt
Tháng 8/2009, tôi bước xuống sân bay Nội Bài với những mơ hồ đó. Hai người bạn của bố nuôi tôi đã đón tôi đưa tôi về khách sạn. Trên đường đi, tôi hết sức ngạc nhiên. Đường từ Nội Bài vào trung tâm không còn là một con đường nhỏ hẹp 2 chiều lẫn lộn các thứ xe như ôtô, xe máy, xe đạp, đến những người đi cày và những chú bé đi chăn trâu. Giao thông không còn ồn ào như xưa và đường đã được mở rộng hơn.
Chiều xuôi và ngược được chia rõ ra thành hai con đường. Nhưng cho dù đường đã được mở rộng nhưng trên đường cũng tăng không biết bao nhiêu xe ôtô và xe máy cho dù người đi lại ngang đường hầu như không còn nữa. Không khí rất oi. Oi đến nỗi vượt qua sự tưởng tượng của tôi và những trí nhớ của tôi về đất nước Việt
Đường từ sân bay vào trung tâm Hà Nội rất đẹp, đẹp hơn tôi nghĩ và đẹp hơn tôi nhớ. Ven đường không còn những cánh đồng bao la như lần cuối tôi về, và thay thế là những nhà lầu nhỏ hẹp nhưng hết sức cao. Đất nước đã và đang phát chiển. Trung tâm Hà Nội lộng lẫy bởi ánh điện lấp lánh và lãng mạn. Các ánh đèn này không như những ánh điện chói lọi của các thành phố như thành phố Cleveland của Mỹ. Tôi không biết vì các nhà thiết kế đường lối để kiểu cách đèn như thế để gây lãng mạn cho thành phố Hà Nội hay để tiết kiệm điện, nhưng dù sao tôi cũng vẫn rất thích. Cuộc sống Hà Nội nhộn nhịp hơn như tôi nhớ và cuộc sống người Hà Nội đã nâng cao gấp vạn lần.
Đến khi tôi trở lại làng tôi ở huyện Bình Lục (Hà
Trên đường về
Tôi không biết tối hôm đó bà đi đâu hay mục đích bà về nhà hay còn đi làm nữa không, nhưng tôi hết sức cảm động vì bà, cũng như biết bao nhiêu người Việt Nam khác hết sức chăm chỉ làm việc. Nếu mà là tôi, thì tôi sẽ cằn nhằn, sẽ hỏi tại sao cuộc sống tôi lại như vậy, và chắc chắn tôi sẽ tìm mọi cách để làm nhẹ đi gánh hàng nặng nề của mình. Nhưng bà thì không. Bà vẫn cứ nhìn thẳng, không tỏ vẻ buồn bực và những chú bé bán hàng vẫn mỉm cười sau khi tôi từ chối không mua đồ. Thấy họ vẫn vui vẻ tôi đã mua một hộp kẹo và nhảy lên taxi về Xuân Trường.
Lí do tôi về vì anh thứ 2 của bạn tôi đang hấp hối với bệnh mà mẹ bạn tôi gọi là "bệnh xã hội" hay như tôi được biết là HIV/AIDS. Tôi được biết về anh ấy rất nhiều, từ hồi ở bên Mỹ khi bạn tôi còn liên lạc. Kể rằng bố mẹ đã hơn 10 lần gửi anh đi cai nghiện cả trong nước và ngoài nước (Mỹ), nhưng anh không đủ nghị lực để bỏ thuốc. Anh ấy đã nhờ tôi nghiên cứu những loại thuốc phổ biến nhất tại Mỹ để giúp anh ấy cai nghiện, nhưng các loại thuốc tôi đưa ra anh ấy toàn nói gia đình đã thử.
Có khi bạn tôi gọi điện và nói, "Hạnh ơi, anh ấy vác tivi và vi tính bán đi để mua thuốc rồi". Tôi hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Không thể cai nghiện cho anh ấy, bố mẹ, vì thương con, chỉ biết khóc và cưu mang anh. Bạn tôi kể vì anh trai nghiện nên bạn tôi đã phải nghiên cứu rất nhiều để đề phòng nhiễm HIV/AIDS. Đến khi về nhà thăm và thấy tay anh trai hiện lên những vết lấm chấm đỏ, rồi vài ngày sau lại lặn đi, bạn tôi chắc là anh đã bị nhiễm. Đến khi hay mình đã bị, anh ấy suy sụp và ba tháng sau, một ngày sau khi về nhà, anh ấy qua đời.
Tôi và bạn tôi bước chân vào nhà và bạn tôi lập tức chạy vào phòng. Tôi nghe anh ấy sụt sịt rồi khóc òa lên. "Hạnh nó về rồi, anh dậy mà chào nó đi". Không biết sao, nhưng tôi cũng cảm thấy buồn và khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi chứng kiến người chết. Ông ngoại tôi chết ở bệnh viện và mẹ ruột tôi qua đời khi tôi không có mặt. Tôi thấy bạn tôi khóc, tôi bèn ngó vào trong để xem tình hình. Tôi thấy ngực anh phập phồng như rất khó thở, nhưng vẫn còn sống.
Lúc đấy, tôi thầm cầu nguyện đừng để anh ấy chết. Đừng cướp đi một nhân vật của một gia đình tốt. Đừng để một anh trai, một con trai, một người chồng, một người bố và một người bạn của họ mất đi quá sớm như vậy. Tối hôm đó chúng tôi thức cả đêm và đến tối ngày hôm sau tôi lại nghe anh bạn tôi khóc, và lần này tiếng khóc thê thảm hơn, và một lúc sau tiếng khóc của bố anh ấy, rồi mẹ, rồi con gái mới 14 tuổi của anh ấy, rồi tất cả mọi người.
Trong cả cuộc đời tôi, tôi đã từng khóc, tôi đã từng chứng kiến người khác khóc, nhưng chưa bao giờ tôi thấy ai khóc như anh bạn tôi. Anh ấy khóc hai ngày hai đêm, khóc đến khi da thịt anh hầu như không còn nữa, chỉ còn lại một bộ xương. Tôi cũng đã khóc cho mất mát của gia đình anh ấy. Và tôi biết họ không thể làm gì hơn để thay đổi cuộc sống vì cuộc sống là vậy. Nếu gia đình bạn tôi có tội thì đó là vì họ quá thương yêu con.
Vài ngày sau tôi lại trở lại khách sạn mát mẻ điều hòa, một căn phòng đầy đủ tiện nghi như một thế giới khác. Tôi ngồi nghĩ một hồi lâu. Những gì tôi đã chứng kiến và bỗng dưng tôi cảm thấy hổ thẹn với những hành động của mình. Tôi đã chứng kiến những người thiếu thốn hơn mình rất nhiều; về vật chất và tình cảm, khó khăn và khổ sở hơn mình rất nhiều, nhưng trong những cơn bão và ác mộng đó, tôi vẫn thấy họ hé nở một nụ cười.
Họ không bao giờ hờn, trách, hay hỏi: "Tại sao lại đến với tôi" và trong khi đó tôi bao giờ cũng tự hỏi về hoàn cảnh của mình. Tại sao bố tôi lại vô trách nhiệm, tại sao mẹ tôi phải khổ, tại sao tôi phải vào trại mồ côi, và tại sao mẹ tôi phải chết trong một cơn mưa bão không mái nhà để che chở. Tôi thừa biết tôi yêu đất nước Việt
Phải chăng tôi yêu đất nước vì nền văn hóa, mỹ thuật, hay các món ăn phong phú của một dân tộc đặc biệt. Hay vì tôi thích được mặc áo dài và cầm nón lá. Hay vì tôi yêu thích những phong cảnh thô sơ, nhưng đẹp đẽ của Việt
Và bây giờ, tôi nghĩ tôi đã lớn hơn một chút và hiểu biết hơn một chút. Bài học này cả trường đại học tư nổi tiếng, đắt tiền của tôi cũng không bao giờ có khả năng dạy. Tôi không còn hỏi tại sao về hoàn cảnh của mình nữa và tôi đã chấp nhận cuộc sống. Có khả năng trong tương lai, một ngày nào đó tôi sẽ hỏi và trách, nhưng tôi sẽ ngừng lại, suy nghĩ những gì tôi đã chứng kiến và sẽ tự nhủ mình "mọi chuyện sẽ tốt thôi".
Tôi thấy người Việt