Làng nghề điêu khắc đá mỹ nghệ Non Nước (quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng) được hình thành từ hơn 400 năm trước, do những người thợ ở phía Bắc di cư vào, dùng nguồn nguyên liệu đá sẵn có ở địa phương để chạm khắc, tạo ra những sản phẩm thô sơ đáp ứng nhu cầu phục vụ đời sống. Từ năm 2000 đến nay, làng nghề đã phát triển mạnh, làm ăn quy mô lớn và hiệu quả. Tuy nhiên, song hành cùng sự phát triển, tại đây đã xuất hiện không ít bất cập, khó khăn về nguồn nhiên liệu đá cho sản xuất đã cạn kiệt; ô nhiễm môi trường do bụi, nước thải và tiếng ồn; quy hoạch khu sản xuất của làng nghề xen lẫn với khu dân cư…
Theo thống kê, hiện làng nghề có 597 cơ sở sản xuất (trong đó cơ sở có quy mô lớn chiếm 4,2%; quy mô vừa chiếm 36,18%; còn lại là quy mô nhỏ) và hơn 30 doanh nghiệp kinh doanh các mặt hàng do làng làm ra. Việc phát triển mạnh về số lượng cơ sở sản xuất và doanh nghiệp kinh doanh các sản phẩm đã chứng tỏ hiệu quả làm ăn của làng nghề.
Song, đáng nói là phần lớn các cơ sở và doanh nghiệp này hình thành một cách tự phát, tự mở rộng và cơi nới cơ sở không theo quy hoạch, xen lẫn trong các khu dân cư và vùng du lịch. Chính vì vậy, hiện tượng quá tải trên nhiều mặt tại làng nghề đã diễn ra, nhất là vấn đề ô nhiễm môi trường do bụi đá, nước thải lẫn chất tẩy rửa, sơn và cả ô nhiễm tiếng ồn; sự phức tạp về gian lận trong kinh doanh (lấy hàng từ nơi khác về bán, giả tem, mác, nhãn hiệu của làng đá Non Nước)…
Vì vậy, trong thời gian trước khi di dời làng nghề vào khu vực tập trung theo chủ trương của UBND TP Đà Nẵng, thiết nghĩ, chính quyền quận Ngũ Hành Sơn cần có các biện pháp hữu hiệu, buộc mỗi cơ sở sản xuất tự che chắn hạn chế bụi; tăng cường trồng cây xanh trong làng; xây dựng bể thoát và lắng chất thải; xây dựng hệ thống thoát nước cục bộ tại các tuyến đường vào làng và thường xuyên định kỳ xử lý chất thải; đồng thời, tăng cường xử lý nghiêm các cơ sở vi phạm, gây ô nhiễm và lấn chiếm vỉa hè, lòng lề đường để tập kết nguyên liệu...