Thân già kéo chắn
Trong một lần tôi cùng anh bạn đồng nghiệp đi cơ sở tác nghiệp, tình cờ bắt gặp hình ảnh một người đàn ông với dáng người khẳng khiu, già nua đang ngồi gác chắn tại đường ngang dân sinh băng qua đường sắt cạnh cầu Nam Ô.
Thoáng nhìn qua, chúng tôi đoán chắc là nhân viên đường sắt bận đi đâu đó nhờ ông kéo chắn hộ, nhưng người dân nơi đây cho biết đó là người ngày đêm ngồi kéo chắn để mọi người qua lại được an toàn.
Hỏi chuyện, chúng tôi được biết ông là Nguyễn Văn Đại, vừa mới đổi ca gác cho người anh của mình là ông Nguyễn Văn Ca. Ông Đại nói thấy tại đường ngang dân sinh này nhiều vụ tai nạn đau lòng xảy ra do ý thức bất cẩn của người qua đường khi có tàu hỏa tới. "Ở đây cũng có vài người chết do tai nạn đường sắt, còn bị thương thì nhiều lắm…", ông Đại nói. Rồi ông Đại mân mê bàn tay nhăn nheo, miệng nhẩm tính và kể lại những vụ tai nạn mà ông chứng kiến.
Cách đây hơn 2 năm tại đường ngang này, có một sinh viên học ở Trường Đại học Đà Nẵng về nhà bạn chơi, khi chạy xe qua đoạn đường ngang này do không quan sát tàu hỏa nên đã bị tàu cán chết. Rồi vài tháng sau, cũng tại đây có hai người dân ở Nam Ô khi đi củi về, băng ngang đường mà không quan sát cũng bị tàu cán chết.
Ông Nguyễn Văn Ca đang kéo chắn để người dân qua lại an toàn.
Trước đó, một buổi trưa trời nắng gắt, chị Trần Thị Ng. ở cách nhà ông Đại chỉ vài chục mét, đi xe máy chở hai đứa con đến trường học qua đường ngang này. Vì không nghe tiếng còi tàu nên khi chiếc xe máy vừa lao lên khỏi dốc, bánh trước mới chạm vào đường ray thứ nhất, thì từ xa một đoàn tàu lao tới vun vút. Tiếng còi inh ỏi. Ba mẹ con chị Ng. hoảng quá vứt xe chạy thoát, chiếc xe máy bị tàu kéo lê tới tận gần cầu Nam Ô và nát bét…
"Còn nhiều vụ tai nạn nữa mà tui không nhớ, nói chung là nếu không có gác chắn thì cái chết luôn rình rập bà con nơi đây mỗi khi đi qua đoạn đường ngang này", ông Đại tâm sự.
Vì sự an toàn cho mọi người
Lãnh đạo phường Hòa Hiệp Nam cho biết, đoạn đường này hằng ngày có rất đông người dân các tổ 43, 45, 46 và 49 của phường Hòa Hiệp Nam qua lại. Tuy nhiên, tại đây đường có độ dốc khá lớn, lại nằm sát với QL1A, có nhiều tiếng ồn lớn của xe cộ qua lại nên nhiều khi người đi đường không nghe được tiếng còi của tàu hỏa.
Điểm giao cắt này thường xảy ra tai nạn nhưng không đủ điều kiện để ngành Đường sắt lập một gác chắn.
Vào tháng 4/2008, UBND quận Liên Chiểu quyết định thuê người cảnh giới ở đoạn đường này nhằm đảm bảo an toàn cho người dân. Hai anh em ông Ca, ông Đại xung phong gánh vác trách nhiệm này. Được biết, khoản trợ cấp hằng tháng cho hai anh em là 1 triệu đồng/tháng.
"Tuy tiền trợ cấp ít nhưng trách nhiệm thì cao lắm. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra thì hai cái thân già này chắc cũng không gánh nổi. Hai anh em tui cũng vì đảm bảo an toàn cho bà con qua lại mà cố gắng làm thôi", ông Ca tâm sự.
Công việc hằng ngày của hai anh em bắt đầu từ 5h sáng đến 7h tối. Cứ đến 12h trưa là lại đổi ca gác cho nhau. Người dân ở đây cho biết, hai anh em này mặc dù hoàn cảnh khó khăn, gia đình thuộc diện hộ nghèo nhưng rất có trách nhiệm với công việc. Từ khi có hai người thay nhau gác chắn thì người dân qua lại yên tâm hơn.
"Theo tui biết thì lịch trực của những người gác chắn ngành Đường sắt thì đến 17h là họ thay ca nhưng vì chờ cho bà con đi làm về hết nên anh em tui bảo nhau trực đến 19h", ông Đại nói.
Tại gác chắn, UBND quận Liên Chiểu đã làm một kiốt để trú nắng, trú mưa nhưng người dân nơi đây cho biết là lúc nào họ cũng thấy hai ông ngồi ở phía ngoài và mắt luôn chăm chú quan sát về hai phía đường tàu.
"Ở đây tàu chạy liên tục, người qua đường rất đông mà chúng tôi không có tín hiệu báo tàu sắp đến nên phải ngồi ngoài mà chờ tàu. Mùa nắng còn đỡ chứ mùa mưa thì ướt hết cả người, lạnh lắm", ông Ca nói.
Lại một chuyến tàu nữa qua chắn. Ông Ca lại lom khom dáng người gầy còm ra kéo chắn. Hình ảnh cái chắn tre và người đàn ông gầy kéo chắn đã trở nên quen thuộc với người dân nơi đây. Nhìn thì đơn giản, nhưng nó mang một ý nghĩa to lớn: nếu không có họ, bao nhiêu người đã phải bỏ mạng nơi này…!