Nhớ lại quá khứ của một thời lạc lối, ánh mắt anh đượm buồn. Là con thứ 4 trong gia đình đông anh chị em, nên chỉ học hết lớp 7, anh đã phải nghỉ học ở nhà phụ giúp cha mẹ chuyện đồng áng lo miếng cơm manh áo cho hơn chục miệng ăn trong gia đình.
Trở về địa phương sau 3 năm hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh vẫn không kiếm được việc làm. Tranh thủ những lúc nông nhàn, anh xin vào làm công nhân mỏ thiếc thuộc địa bàn huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Mệt mỏi cộng với sự nhàm chán trong công việc, và sau vài lần thử loại nhựa của hoa anh túc, anh đã lệ thuộc vào ma túy.
Thế rồi, bao nhiêu tiền kiếm được, anh ném hết vào ma túy. Để có tiền thỏa mãn cơn nghiện, anh đã đứng ra lấy hàng cho "đàn em" sử dụng nên bị Toà án nhân dân huyện Đại Từ xử phạt 9 tháng tù giam. Trong những lần ở trại, thấy vợ dù ngày nắng cũng như mưa không quản ngại đường sá lên thăm, động viên khiến con tim anh thêm trăn trở, suy nghĩ.
Sau khi về với cuộc sống, mặc dù đã cai được ma túy nhưng cuộc sống vô cùng khó khăn vì không có vốn. Đang loay hoay, chưa biết phải bắt đầu từ đâu thì thật may mắn, năm 1998, Nghị quyết 09 và Chỉ thị 138/CT-CP, xây dựng các mô hình tiên tiến nhằm tấn công trấn áp tội phạm và đẩy lùi tệ nạn xã hội được nhân rộng. Theo đó, anh được trợ cấp 400.000 đồng để tái hòa nhập cộng đồng.
Mặc dù số vốn nhỏ, nhưng khi cầm đồng tiền ấy trong tay, anh có một niềm vui thật khó tả. Số vốn này vợ chồng anh đã mua khuôn, vôi và xỉ đóng gạch ba banh, quay vòng vốn. Với quyết tâm xây dựng cuộc sống bằng chính bàn tay chân chính của mình và để quên ma túy, nên chỉ trong ít năm, gia đình anh đã có đủ tiền, xây cất được một ngôi nhà cấp 4, rộng gần 50m2 ngay trên mảnh đất của mình.
Năm 2003, anh vay được 4 triệu đồng của Hội Phụ nữ xã, xây dựng 2 lò vôi với công suất 7 tấn/lần ra lò. Việc làm này không những tạo công ăn việc làm cho anh và gia đình, mà còn tạo công ăn việc cho 3 lao động khác. Đến nay, anh đã mở rộng quy mô sản xuất, xây mới 2 lò sản xuất với công suất 30 tấn/lần ra lò và tạo công ăn việc làm ổn định cho hơn chục lao động, với mức lương trung bình 1,8 triệu đồng/tháng.
Chủ yếu những lao động làm việc ở xưởng sản xuất của anh là thanh niên từng có quá khứ lầm lỡ và vừa trở về từ trung tâm cai nghiện ma túy… Anh đã được bà con tin yêu bầu làm Trưởng nhóm giáo dục đồng đẳng của xã và là nhân viên tổ an ninh của xóm.
Năm nay anh có nhiều dự định, sẽ góp vốn mở rộng cơ sở của mình và xây dựng thành HTX tiểu thủ công nghiệp để thu hút thêm nhiều công ăn việc làm tại chỗ cho một số thanh niên sau cai nghiện trở về địa phương.
Tấm bằng khen của Chương trình quốc gia phòng chống tội phạm của Chính phủ trao tặng cuối năm 2010 tại tỉnh Vĩnh Phúc được anh treo trang trọng trong nhà. Anh cho biết: Đó là niềm vinh dự, tự hào để sống có ích hơn không chỉ vì mình mà vì mọi người