Danh thủ bóng đá Trung Kỳ kể chuyện đánh Pháp

Chuyện ông Nguyễn Văn Lang, một người Việt da đen, tóc xoăn mang hai dòng máu Việt - Nam Phi, làm Giám đốc đầu tiên của Mỏ Apatit Lào Cai cách đây hơn 50 năm về trước, có vinh dự 3 lần được gặp Bác Hồ hẳn đã nhiều người biết. Song, có dịp tìm hiểu cặn kẽ mới hay ông Lang cũng từng là danh thủ bóng đá xứ Trung Kỳ; tham gia cách mạng cướp chính quyền tại Đà Nẵng năm 1945, được giao quyền chỉ huy lực lượng mật vụ quân sự, giữ nhiệm vụ Thành đội trưởng Đà Nẵng, làm nên những trận đánh xuất quỉ nhập thần khiến quân Pháp phải kinh hồn bạt vía...

Từ danh thủ bóng đá...

Năm cùng, tháng tận, công việc bộn bề, vậy mà nghe ông Lang kể chuyện bóng đá trên đất Trung Kỳ vào những năm đầu thập niên 40 của thế kỷ trước, chúng tôi không sao dứt ra được. Ông Lang đã vào tuổi 86, cười rung cả mái đầu tóc xoăn, bạc trắng như cước, kể lại một thời trai trẻ đam mê bóng đá, rồi nổi danh cũng nhờ bộ môn thể thao vua này. Chất giọng hóm hỉnh, cộng với cách diễn tả "rặt" Quảng Nam của ông già có nước da đen sậm, vóc dáng cao to chẳng thua kém dân châu Âu, càng làm cho câu chuyện thêm sôi nổi, hào hứng... 

Ông Lang kể rằng, quê hương cha đẻ của ông ở tận đảo Mactinique. Anh lính da đen người Nam Phi đến xứ sở Việt Nam trên con tàu viễn dương của người Pháp, không ngờ duyên phận đẩy đưa đã có tình yêu ngọt ngào với một cô gái Huế. Mùa hè năm 1924, cuộc tình đơm hoa kết trái, hạnh phúc càng nhân lên khi họ sinh được bé trai đặt tên là Nguyễn Văn Lang.

Nhưng, bất hạnh đã ập tới lúc ông chưa tròn 2 tuổi. Trong một chuyến về Pháp, người cha đã không may bị tử nạn trên con tàu xấu số bị bốc cháy bất ngờ khi nó gần cập cảng Mácxây. Cuộc sống của hai mẹ con ông bắt đầu những ngày tháng lang thang đầy cơ cực, đã phải dắt díu nhau chạy trốn vào đất Qui Nhơn, rồi từ đó lại tìm đường quay ra Đà Nẵng.

Danh thủ bóng đá Trung Kỳ kể chuyện đánh Pháp ảnh 1
Ông Nguyễn Văn Lang và một người bạn tù Côn Đảo.

Vì, người mẹ không muốn con mình trở thành nạn nhân của chủ trương mà thực dân Pháp ở Đông Dương thực hiện, đó là bắt tất cả những đứa con lai Âu, Phi tập trung vào trại "Enfant de trouphe" nuôi lớn để sau này đào tạo thành lính lê dương cho họ… Cũng vì vậy mà mãi đến năm 1932, ông mới đi học. Vốn thông minh, lại được các anh công nhân tại Hoả xa của Đà Nẵng tận tình dạy dỗ nên ông học tiến bộ rất nhanh.

Ông Lang trầm ngâm nhớ lại: "Đến 1938, tôi được vào học trường Nhà nước "école le guren" và năm 1939 thì thi đỗ Frimaire (tiểu học). Song, vì nhà nghèo không đủ tiền ra học trung học ở Huế, tôi buộc phải bỏ dở dang việc học, xin vào học nghề ở nhà máy Hoả xa Đà Nẵng, rồi trở thành công nhân cơ khí. Cũng do tôi có nước da đen nên tên gọi Lang "Đen" có từ đó…"

Nhưng, sẽ là thiếu sót khi nhắc đến Lang "Đen" mà không biết rõ ông là danh thủ số một của bộ môn túc cầu giáo từng vang bóng một thời trên đất Trung Kỳ. Thật ra thời đó, với một cậu bé con lai nghèo khổ như Lang "Đen" thì khó thể bén mảng đến câu lạc bộ của bộ môn thể thao vua chủ yếu chỉ dành cho người Pháp và kiều dân châu Âu.

Cho nên, trong ký ức của ông già Lang "Đen" đã vào tuổi xế chiều vẫn chưa phai nhạt hình ảnh bãi đất trống chỗ Cây Quăng, nay thuộc phường Thạc Gián, TP Đà Nẵng; nơi ấy ông và bao đứa trẻ cùng cảnh ngộ chiều chiều dẫn nhau ra đó quần thảo nhau với trái bóng tròn. Về sau, trở thành công nhân cơ khí nhà máy Hỏa xa Đà Nẵng, ông không ngờ lại có cơ duyên đá bóng trên những sân bãi lớn dành cho những đội bóng tên tuổi như: "Rail Sport", "Touranais Sport" mà thuở nhỏ có mơ cũng không dám nghĩ đến...

Thì ra, lúc ấy nhà máy Hoả xa Đà Nẵng có đội bóng chân giày, gọi là đội bóng "Rail Sport". Chỉ trong một thời gian ngắn, với tài nghệ của mình, Lang "Đen" được bổ sung vào đá trung vệ cho đội "Touranais Sport" - Đội tuyển của TP Đà Nẵng lúc bấy giờ; rồi tiếp tục được tuyển lựa vào đá chính cho Đội tuyển Trung Kỳ, tham gia đá giải vô địch Đông Dương trong các năm 1941 - 1944. Nhờ học giỏi, cộng thêm tài đá bóng "thiên phú", Lang "Đen" có được việc làm để lấy tiền nuôi mẹ, được cưới người vợ đầu tiên tên là Nguyễn Thị Lan, là hoa khôi đất Đà thành, con gái của gia đình có quyền thế... Nhớ lại chuyện cũ, đôi mắt ông Lang rưng rưng.

Danh thủ bóng đá Trung Kỳ kể chuyện đánh Pháp ảnh 2

Ông Nguyễn Văn Lang (người ngồi trước quả bóng) và đội bóng đá "Touranais Sport" năm 1940 - 1944.

Ông nói rằng, lúc đó đội bóng đá "Touranais Sport" do được bổ sung nhiều cầu thủ người Việt gốc Đà Nẵng nên nhanh chóng trở thành một "thế lực" của bóng đá Trung Kỳ, đã thi đấu ngang ngửa với các đội đàn anh như: "Hà Nội Sport", "Sài Gòn Sport"... Đội "Touranais Sport" từng giữ chức vô địch toàn Trung Kỳ trong 4 năm liền: 1941-1944 và đã tham gia các giải vô địch toàn Đông Dương. Để khắc phục ngoại hình nhỏ con và sức bền kém, họ thường sử dụng đấu pháp "M dưới, W trên".

Theo giải thích của ông Lang thì việc xếp đội hình từ sân nhà đến cầu môn đối phương theo hướng chữ M thuộc phần sân nhà, chữ W về phía sân đối phương, mỗi điểm của các chữ này có một cầu thủ chịu trách nhiệm sẽ giúp cho các cầu thủ cơ động bọc lót cho nhau, hỗ trợ tấn công và có nhiều điều kiện để tấn công dồn dập đối phương song vẫn hỗ trợ, bảo vệ kịp thời khung thành đội nhà.

Chính đấu pháp này đã đưa "Touranais Sport" lên đỉnh cao bóng đá Trung Kỳ. "Thời đó, chúng tôi chơi bóng vì đam mê mà không nhận được bất kỳ khoản trợ cấp nào, cứ khi tan tầm sau một ngày làm việc, là tôi ra sân chơi bóng. Với tôi, bóng đá là một môn nghệ thuật, ngoài sức bền nó cần đến sự khéo léo, tài hoa và nhất là cái đầu tỉnh táo của cầu thủ. Để tạo sức bền, mỗi chiều tập xong, chúng tôi chạy quanh sân đúng bằng chặng đường 5km, cứ thế bất kể ngày nắng hay mưa". Ngừng một lúc, ông Lang lại tiếp: "Theo tôi, đấu pháp "kiểu Braxin" hay kiểu Đức như hiện nay, sẽ khó phù hợp với thể hình người Việt, nên tôi cũng từng khuyên một vài huấn luyện viên nên quay về đấu pháp "M - W" của Đà Nẵng năm nào. Chắc chắn đấu pháp đó sẽ mang lại nhiều khả năng chiến thắng hơn...".

Đến anh cán bộ Việt Minh "da đen"

Ông Lang vẫn nhớ như in cái ngày cướp chính quyền ở Đà Nẵng (25/6/1945), ông được phân công làm Đội trưởng đội tự vệ, bí mật vào chiếm Sở Liêm phóng (Tức Sở mật thám của Pháp). Sau đó, ông được giao làm Uỷ viên Sở Liêm phóng, có nhiệm vụ bảo đảm an ninh chính trị cho thành phố; nắm tình hình hoạt động chống phá của bọn phản động tay sai, bảo vệ buổi ra mắt UBND Cách mạng lâm thời TP Đà Nẵng tại sân vận động Chi Lăng…

Nhờ nhanh nhạy, ông móc nối với bọn lính Nhật mua vũ khí trang bị thêm cho lực lượng Công an, mật vụ, tự vệ của ta tại Đà Nẵng. Rồi khi Thường vụ Thành uỷ Đà Nẵng thành lập Ban Dân báo đoàn, ông được cử làm phó ban và được kết nạp Đảng vào ngày 3/3/1946.

Với nước da đen và dáng vóc Âu phi, ông Lang thường giả dạng sĩ quan Pháp đi lại để nắm tình hình, mà không cần cải trang gì nhiều. Song, cũng chính ngoại hình đó đã làm ông suýt chết vì "phe ta", bởi các du kích làng Quán Khái Đông, Non Nước, cứ đinh ninh ông là sĩ quan Pháp. Bắt được ông, họ bàn nhau xử bắn, may mà ông gặp được anh Lê Văn Quý, Bí thư Khu Đông, cháu của Bộ trưởng Bộ Tài chính Lê Văn Hiến, sự việc mới rõ trắng, đen…

Cuối năm 1949, quân Pháp cho máy bay yểm trợ đánh phá vùng tự do Liên khu 5, phía Nam sông Thu Bồn. Thực hiện chỉ đạo của Bộ Tư lệnh Liên khu 5, Ban chỉ huy quân sự Quảng Nam - Đà Nẵng ra lệnh cho bộ đội chủ lực và bộ đội địa phương tập kích vào Đà Nẵng với quy mô lớn hàng trung đoàn chủ lực trở lên nhằm tiêu hao, tiêu diệt sinh lực địch, buộc chúng phải co cụm lại.

Ông Lang lúc này đã là Thành đội trưởng Đà Nẵng, bàn bạc cùng ông Đào Ngọc Chua, Huyện đội trưởng Hoà Vang vạch kế hoạch đánh mục tiêu là rạp chiếu bóng Morin ngay giữa lòng đô thị Đà Nẵng. Rạp chiếu bóng Morin do anh em Morin (người Pháp) lập ra đầu tiên tại Trung Kỳ thời Pháp thuộc, là một điểm giải trí quan trọng nhất của Đà Nẵng lúc đó. Khi quay lại xâm chiếm nước ta, bọn sĩ quan Pháp và sĩ quan Việt thường đến đây xem phim hằng đêm...

Theo kế hoạch, ông Lang bố trí hai đồng chí là Huấn và Tâm cải trang sĩ quan ngụy vào rạp chiếu bóng Morin, còn ông trực tiếp chỉ huy một tiểu đội, cải trang áp sát các điểm quanh đó để hỗ trợ. Lúc đúng 19h30' ngày 3/3/1950, Huấn và Tâm mang lựu đạn trong người thản nhiên vào rạp chiếu bóng cùng với các sỹ quan giặc…

Trận đánh thắng lợi lớn, nhưng Huấn và Tâm không thoát khỏi tay giặc. Chúng bắt hai anh tra tấn dã man và đưa đi thủ tiêu. Cũng may, họ lợi dụng sơ hở nhanh chân tẩu thoát và được ông Lang đón đưa về Tam Kỳ băng bó, chữa trị thương tật. Chiến công đó, anh Huấn được thưởng Huân chương Quân công hạng 3, anh Tâm được thưởng Huân chương chiến sỹ hạng 2.

Đoạn ông Lang bảo: "Trận đánh vào khách sạn Morin đã làm cho thực dân Pháp ở miền Trung khủng hoảng sĩ quan trong một thời gian dài. Sau này tôi đi tập kết, Tâm và Huấn ở lại quê nhà hoạt động và bị địch bắt tù đày. Ngày đất nước thống nhất, tôi về lại Đà Nẵng thì gặp Tâm sống ở huyện Hoà Vang, nhưng thành tích đóng góp của anh cho cách mạng thì hầu như không ai biết, bởi ngay trận đánh trên cũng không thấy sách lịch sử nào đề cập. Xót lòng, vợ chồng tôi đã tìm đến nhà Tâm, tìm cách liên hệ với các cơ quan thẩm quyền để làm chế độ "người có công" cho anh…".

Nói đến Lang "Đen", người Đà Nẵng không ai không biết đến lực lượng "Bộ đội Thái Phiên" do ông thành lập và đánh nhiều trận táo bạo, bất ngờ vào quân Pháp ngay giữa lòng Đà Nẵng, làm chúng nhiều phen thất điên bát đảo. Bọn thực dân Pháp đã treo thưởng rất lớn, nếu ai bắt sống hoặc giết chết được Lang "Đen", song chúng đều thất bại.

Ông nói như tâm sự với riêng ông: "Mình quá hiểu nỗi khổ nhục của một người dân mất nước; mình hiểu từng con đường, góc phố của Đà Nẵng, nơi mình lớn lên trong sự cưu mang của mọi người, không ai phân biệt mình là da đen hay da vàng. Bởi, họ đều biết mình là một người Việt Nam chính hiệu. Mình yêu Đà Nẵng, yêu dân tộc Việt Nam của chúng ta nên chiến đấu mà không sợ chết. Hơn nữa, mọi người cũng thấy Lang "Đen" là chiến sĩ cách mạng, một Việt Minh chứ không phải là bọn người Âu xâm lược. Chính vì vậy nên mình được nhiều người yêu thương, che chở, được Đảng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng!".

Cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi, ông Lang vinh dự được Đảng và Nhà nước tặng thưởng nhiều Huân chương cao quí. Và từ đó, ông được ra Bắc đi học, rồi về làm giám đốc đầu tiên của Mỏ Apatit Lào Cai, có vinh dự 3 lần được gặp Bác Hồ...

Long Vân- Hoàng Giang

Các tin khác

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Năm 1961, Bác Hồ trở lại Pác Bó. Cuộc gặp gỡ sau hai mươi năm xa cách diễn ra trong niềm xúc động nghẹn ngào của đồng bào các dân tộc nơi địa đầu Tổ quốc. Trong vòng tay ấm áp của nhân dân Pác Bó, Bác gửi gắm niềm tin và kỳ vọng: Cao Bằng tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, trở thành một trong những tỉnh gương mẫu trong công cuộc xây dựng đất nước.

Bom Bo mùa xuân về

Bom Bo mùa xuân về

Chớm xuân, khi đất trời phương Nam bắt đầu chuyển mình sau những cơn gió lạnh cuối mùa, chúng tôi tìm về xã Bom Bo (tỉnh Đồng Nai) - mảnh đất đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần "giã gạo nuôi quân" bất khuất của đồng bào dân tộc S'tiêng trong những năm tháng kháng chiến.

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Đêm muộn, chúng tôi có mặt tại Xí nghiệp in 1, Công ty In Ba Đình - nơi in báo Công an nhân dân (CAND) và các ấn phẩm chuyên đề nhiều năm qua. Xưởng nằm trong Khu Công nghiệp an ninh tại xã Sơn Đồng, ngoại thành Hà Nội. Đêm ở Sơn Đồng yên lặng như tờ, nhưng khi bước chân vào xưởng sẽ cảm nhận rõ ở đây có một nhịp điệu khác. Khi ánh điện thay ánh mặt trời, khi máy in ầm ào thay thanh âm nhịp sống thì xưởng in rộn rã vào ca.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Từ một cây bút văn hóa quen viết về nghệ sĩ, nhà nghiên cứu, Đỗ Doãn Hoàng đã rẽ sang con đường gai góc nhất của nghề báo: phóng sự xã hội, phóng sự điều tra. Những năm tháng lăn lộn cùng Báo An ninh Thế giới (nay là Chuyên đề An ninh Thế giới của báo CAND), anh để lại dấu ấn với những chuyến đi khắc nghiệt, những bài viết nhân văn nhưng cũng đầy hiểm nguy.

Vướng mắc ở 2 cảng cá sử dụng kinh phí bồi thường của Formosa

Vướng mắc ở 2 cảng cá sử dụng kinh phí bồi thường của Formosa

Mặc dù đã hoàn thiện, phê duyệt quyết toán vốn đầu tư dự án hoàn thành đưa vào sử dụng nhưng cả hai cảng cá Cửa Nhượng và Thạch Kim (Hà Tĩnh) đến nay vẫn chưa được cấp Giấy phép môi trường (GPMT) theo quy định. Nguyên nhân là do qua rà soát, các dự án này chưa có hồ sơ thủ tục pháp lý về đất đai, giao khu vực mặt nước sông, giao khu vực biển theo quy định của pháp luật.

“Thần y mạng” chữa bệnh bằng độc dược

“Thần y mạng” chữa bệnh bằng độc dược

Ngộ độc cá nóc, thịt cóc đã không còn xa lạ với người dân miền biển và miền núi, những nơi mà mỗi năm ngành y tế cấp cứu hàng chục trường hợp bị ngộ độc, thậm chí có những cái chết không đáng có vẫn xảy ra. Cá nóc, thịt cóc ngoài được sử dụng trong bữa ăn thì chúng còn được các “thần y” cõi mạng rao bán và quảng cáo như một loại thần dược giúp tăng cường sức khỏe, chống lão hóa và chữa một số bệnh nan y...

Vượt ngàn cây số đi theo tiếng gọi của rừng già

Vượt ngàn cây số đi theo tiếng gọi của rừng già

Khu bảo tồn nhiên nhiên - văn hóa Đồng Nai vừa tiếp nhận đội ngũ tri thức trẻ từ vùng núi Tây Bắc xa xôi xin về đầu quân. Họ là những thanh niên cần mẫn, yêu rừng, con em đồng bào dân tộc thiểu số phía Bắc được đào tạo chính quy về góp sức bảo vệ những cánh rừng già - lá phổi xanh của vùng Đông Nam Bộ.

Kỳ cuối: Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Kỳ cuối: Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Nếu câu chuyện trong bài trước khép lại ở ký ức chiến tranh – nơi tình yêu, sự mất mát của bà Phan Thị Biển Khơi với liệt sĩ Lê Binh Chủng trở thành một điển hình mối tình thời chiến, thì bài viết này mở ra một chương mới.

Kỳ I: Từ Thành cổ Quảng Trị đến mái ấm yêu thương

Kỳ I: Từ Thành cổ Quảng Trị đến mái ấm yêu thương

Chiến tranh đưa họ đến gần nhau bằng một tình yêu trong trẻo như hạt sương đầu ngày đọng trên lá cỏ non. Nhưng cũng chính cuộc chiến ấy đã làm dang dở hạnh phúc của họ, một người nằm lại giữa Thành cổ Quảng Trị khốc liệt, một người bươn bả nuôi con trong những tháng ngày gian khó.

Tình yêu rừng của người cựu chiến binh ở miền Đông Nam bộ

Tình yêu rừng của người cựu chiến binh ở miền Đông Nam bộ

Nếu không nặng lòng khi nhìn cảnh rừng bị tàn phá, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Quang Dương (bí danh Năm Dương, 78 tuổi đời, 43 tuổi Đảng; ngụ ấp 1, xã Minh Đức, tỉnh Đồng Nai) đã ung dung hưởng thành quả từ diện tích 6ha tiêu cho năng suất 25 tấn/năm.

Vĩnh Hoàng - vùng biển trăm nghề

Vĩnh Hoàng - vùng biển trăm nghề

Không có lợi thế cửa lạch để neo đậu tàu thuyền lớn, ngư dân vùng biển bãi ngang xã Vĩnh Hoàng (Quảng Trị) từ lâu đã chọn cho mình cách riêng để mưu sinh. Họ bám trụ ở những rạn biển gần bờ, nơi được ví như “rừng nhiệt đới dưới lòng đại dương” và từ đó dựng nên cuộc sống khá giả bằng đủ loại nghề đánh bắt theo mùa.

Bàu Chùa đến Câu Nhi - Những mảnh đất giữ hồn người lính

Bàu Chùa đến Câu Nhi - Những mảnh đất giữ hồn người lính

Từ Bàu Chùa mênh mang bóng tre làng đến Câu Nhi lộng gió ven sông, đất Quảng Trị đã khắc ghi hai bản anh hùng ca bằng máu đỏ tuổi hai mươi. 66 người lính Trung đoàn 6 ngã xuống trong 9 ngày đêm ở Bàu Chùa mùa xuân 1966; tiếp đó, 93 chiến sĩ Trung đoàn 88 vĩnh viễn nằm lại dưới chân cầu Câu Nhi mùa hè đỏ lửa 1972.

“Chơi dao có ngày đứt tay” hay chiêu trò tạo content bẩn

“Chơi dao có ngày đứt tay” hay chiêu trò tạo content bẩn

Trong thời đại mạng xã hội bùng nổ, nơi mỗi cú nhấp chuột đều có thể biến thành tiền, không ít người đã bất chấp chuẩn mực đạo đức để sản xuất những đoạn clip dung tục, phản cảm, nhằm câu view và kéo khách hàng. Những “chiêu trò” này không chỉ làm ô nhiễm không gian mạng mà còn tiềm ẩn nhiều hệ lụy nguy hiểm cho xã hội.

Bình yên dưới chân núi Pu Phen

Bình yên dưới chân núi Pu Phen

Nhờ những chính sách của Đảng, Nhà nước cùng sự vào cuộc của chính quyền địa phương, xã Yên Na (tỉnh Nghệ An) từng được coi là “điểm nóng” của ma túy giờ đã thay da đổi thịt, an ninh trật tự được đảm bảo. Người dân ở đây đã tham gia cùng chính quyền xây dựng đời sống mới, cuộc sống bình yên nép mình dưới chân núi Pu Phen.