Theo ông Hồng, hoa quả để lâu hỏng hay nhanh hỏng trước hết phụ thuộc vào loại cây và giống. Đơn cử, trái bưởi ở nước ta, sau khi thu hái, nếu chúng ta để trong điều kiện bình thường (chỉ cần mát và thoáng) thì có thể để quả bưởi đó khoảng 5-6 tháng. “Với thời gian đó, trong điều kiện bình thường, quả bưởi chỉ bị héo ở vỏ bên ngoài, nhưng bên trong không bị hỏng, ăn vẫn thấy ngon, thậm chí là còn ngon hơn lúc mới hái từ trên cây xuống”.
Táo, lê mà hiện nay chúng ta đang nhập khẩu chủ yếu từ Trung Quốc, Mỹ, New Zealand và Australia. Những giống lê chín trung bình, thời gian bảo quản từ 3-5 tháng. Nhưng có những giống lê mà chín muộn thì thời gian bảo quản có thể kéo dài 6-10 tháng. Những giống táo và lê chín muộn, có thời gian bảo quản dài thường được dùng để xuất khẩu. Bởi lẽ, các loại táo, lê xuất khẩu đòi hỏi phải có thời gian bảo quản dài hơn. Ngoài ra, thời gian bảo quản dài hay ngắn còn phụ thuộc vào điều kiện bảo quản. Như nhiệt độ, đối với táo và lê, nhiệt độ bảo quản xác định tốt nhất là từ 1-5 độ C. Nồng độ CO2 cũng rất là quan trọng và độ ẩm trong quá trình bảo quản. Thời điểm thu hoạch cũng rất quan trọng. Muốn bảo quản trái cây lâu hơn, người ta thu hoạch khi quả còn “ương”.
Ông Hồng lý giải: Sau khi hái từ cây xuống thì trái cây vẫn “sống”, quá trình hô hấp, trao đổi chất vẫn xảy ra. Nguyên lý giữ cho trái cây tươi lâu hoàn toàn khác với việc đưa chất bảo quản để bảo quản các thực phẩm đã qua chế biến (như bánh, mứt, kẹo…). Muốn cho trái cây tươi lâu mà vẫn giữ được hương vị, màu sắc, chất lượng, người ta phải sử dụng các chất có khả năng kìm hãm quá trình sản sinh Etylen - một loại hoóc môn thực vật được chính trái cây sản sinh ra để làm quả chín. Các chất này được gọi là các chất ức chế Etylen (Etylen blockers) hoặc là các chất chống ôxy hóa Antioxidants). Nhiều nước hiện nay cho phép sử dụng một số hoá chất rất an toàn, như: Dephenyl amin (DPA), Ethoxiquyn và 1-MCP (1-metycyclopropene). Hiện nay, chất 1-MCP đang được rất nhiều ở các nước phát triển như Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc. Khi sử dụng chất này, cộng với bảo quản ở điều kiện mát, quả táo có thể giữ được trên 8 tháng và không hề ảnh hưởng đến chất lượng, hương vị, màu sắc.
Qua các thông tin nêu trên, ông Hồng nhận định, quả táo hay lê có thể giữ được lâu hay không phụ thuộc vào nhiều yếu tố: Điều kiện bảo quản; giống táo, lê; việc sử dụng các chất bảo quản an toàn theo nguyên tắc làm chậm quá trình chín. Nhiều người khi thấy trái cây tươi lâu thì nghĩ ngay đến chuyện người sản xuất có thể đã sử dụng chất bảo quản độc hại. Trong thực tế không phải là như vậy. Người đứng đầu Cục Bảo vệ thực vật ví von: Thử tưởng tượng một quả táo, quả lê như thế ngâm vào dung dịch phóc môn hoặc những chất bảo quản độc hại, nó có thể không bị thối, nhưng sẽ hỏng - mất hương vị, màu sắc và không giữ được chất lượng ngon như ban đầu. “Trong thực tế, có những giống lê, người ta gọi là giống lê châu Á, sau khi bảo quản rồi, phải có một quá trình ủ nữa thì nó mới chín và ăn nó mới ngon, thơm. Nếu để quả lê xanh như vậy thì nó không bao giờ chín được”