Chuyện về những mối tình và con rơi của Ngô Đình Diệm

Sau khi chế độ "Đệ nhất Việt Nam Cộng hòa" sụp đổ, người ta đã thêu dệt nhiều câu chuyện về Tổng thống Ngô Đình Diệm. Nào là Diệm ái nam ái nữ, nào là Diệm có tư tình với cô em dâu Trần Lệ Xuân (vợ Nhu). Rồi dựng lên chuyện về đứa con rơi của Diệm...

Ngô Đình Diệm là Tổng thống do Mỹ dựng lên năm 1954. Năm 1963, Mỹ thấy lá bài Ngô Đình Diệm không thể thắng được Cộng sản, hơn nữa anh em nhà họ Ngô lại thực hiện chính sách độc tài gia đình trị. Vì vậy Mỹ và CIA đã thuê mấy tướng tá Sài Gòn làm đảo chính lật đổ chế độ nhà họ Ngô và hạ sát anh em Diệm.

Mối tình đầu của Ngô Đình Diệm

Về ngày sinh tháng đẻ, nơi sinh của Ngô Đình Diệm cho tới nay vẫn có nhiều tư liệu khác nhau. Tác giả C.Đ viết trên một tờ báo ở nước ngoài: Diệm sinh ngày 21/7/1897 tại làng Đại Phong Lộc, tỉnh Quảng Bình. Nhưng theo lời bà Ngô Đình Thị Hiệp (vừa mới tạ thế tại Australia , thọ 102 tuổi) thì: Diệm được rửa tội tại nhà thờ Phú Cam, tên bổn mạng là Gioan Baotixita, sinh ngày 3/1/1901, do Mê Thuyên (tức ông Hường Thuyên, một người thuộc Hoàng phái) đỡ đầu. Ông Hường Thuyên là thân phụ của hai ông Ứng Đệ và Ứng Trạo, hai nhân vật này người dân Huế đều biết tên. Sau này, khi lê gót nơi xứ người (1945-1954), tại Thụy Sĩ, Ngô Đình Diệm lập căn cước ngày sinh là 3/1/1901 tại Huế, theo đúng ngày ghi trong lễ rửa tội ở nhà thờ Phú Cam.

Năm 1918, Diệm học tại Huế, Trường Pellerin, là trường dòng của Công giáo. Lúc này Diệm 17 tuổi, cái tuổi biết yêu. Thời gian này Diệm cũng có một mối tình. Chuyện này được một người kể như sau: Ông tri phủ Ngoa Thế Cầu làm quan thời Bảo Đại, từng là bạn thuở nhỏ của Diệm. Một lần, vào cuối năm trung học, cậu ấm Diệm cùng một bạn trai ra chân cầu Bạch Hổ đứng hóng mát. Diệm tâm sự với bạn: “Do đã tự hứa với mình là không bao giờ để chuyện yêu đương tình ái lăng nhăng trong tâm trí mà dồn tất cả vào việc học. Hai anh tôi là Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Thục lần nào về thăm cũng dặn dò kỹ lưỡng: dòng họ Ngô Đình ta có gốc tích ở Phúc Thọ, Sơn Tây, sau lưu lạc vào Quảng Bình, lúc nào cũng không được thua kém các dòng họ khác. Các anh bảo tôi phải cố gắng học hành để có một tương lai tươi sáng. Thầy đã làm đến quan Thượng thư đầu triều, lẽ nào anh em mình không nối bước được chí khí vinh quang và sự nghiệp của thầy”.

Diệm còn kể tiếp: “Chính nhờ những lời giáo huấn này mà cả hai năm Prèmiere Année cũng như Deuxième Année tôi đã đứng nhất ở Trường Pellerin. Thú thật nếu anh Thục không đi tu thì tôi sẽ là vị linh mục đầu tiên của dòng họ Ngô Đình”. Diệm kể tiếp: “Từ khi 12, 13 tuổi, tôi đã mơ ước được hiến đời mình để phụng sự Chúa, nhưng anh Thục đã nhận lãnh vinh dự và thầy tôi cũng không muốn trong gia đình có đến hai người đi tu để quên phận sự kẻ sĩ”.

Kể về tình yêu,  Diệm nói: “Không hiểu tôi gặp người con gái ấy có phải do Thánh ý hay không? Một buổi chiều, vừa đạp xe tới trước cửa nhà, từ phía nhà thờ Phú Cam, gia đình của quan Thượng họ Nguyễn cũng vừa xem lễ chiều xong. Quan Thượng Nguyễn với thầy tôi là chỗ đồng học khi xưa ở Pénang và là bằng hữu nên khi quan Thượng Nguyễn gặp tôi là nhận ra ngay. Sau đó, ngài giới thiệu tôi với bà Thượng và mấy người con. Trong số đó có người con gái út là tiểu thư Trang Đài. Nàng đẹp tuyệt vời, khuôn mặt nàng tỏa ra vẻ thánh thiện. Tôi đánh bạo mời quan Thượng và gia quyến vào thăm nhà, nhưng ngài viện cớ phải về gấp. Cả hai ông bà đều gửi lời thăm hỏi thầy mẹ tôi, còn nàng thì e thẹn cúi đầu lễ phép chào tôi. Khi họ đi rồi, tôi lẳng lặng nhìn theo. Tối hôm đó, tôi có mang cuộc gặp gỡ này trình với thầy mẹ tôi, và cũng nói cho thầy mẹ biết tôi đã thay mặt gia đình mời họ vào nhà xơi nước. Thầy tôi thì không nói gì còn mẹ tôi quở trách: lần sau con không được thay mặt gia đình mời ông Thượng Nguyễn vào nhà mà chỉ nên lễ phép chào hỏi rồi kiếu từ liền. Tôi nghe trong giọng nói của mẹ không được vui và có điều khác lạ. Tôi nghĩ, có lẽ đều là quan quyền cả, thầy tôi làm đến quan Thượng thư nhưng đã treo ấn từ quan lâu rồi, cảnh nhà lại thanh bần, còn quan Thượng Nguyễn vẫn còn tại chức, vả lại họ giàu có nên thầy mẹ tôi không muốn giao thiệp? Hay là trong quá khứ họ Ngô Đình và họ Nguyễn có điều gì không hay? Tôi phân vân mà không dám hỏi. Mấy ngày sau, vào sáng chủ nhật, tôi vừa lên được mấy bậc tam cấp nhà thờ Phú Cam, thì thật bất ngờ tôi lại gặp Trang Đài cũng vào nhà thờ xem lễ.--PageBreak--

Tư thất của quan Thượng Nguyễn ở bên An Cựu, lẽ ra nàng phải đi lễ nhà thờ dòng Chúa Cứu thế. Khi nhìn thấy Trang Đài, tôi bối rối và nghĩ có nên chào nàng cho phải phép hay không. Giữa lúc chưa quyết định chào hay không thì nàng đã lễ phép cúi đầu chào tôi trước. Xong lễ, chúng tôi gặp nhau trước sân nhà thờ, lần này tôi đánh bạo chào hỏi nàng trước. Không giống như nhiều tiểu thư khác ở cái đất Thần kinh, cung cách đối xử của nàng không e lệ hoặc kênh kiệu quá đáng. Tất cả những lời nói, cử chỉ của nàng hòa nhã và nghiêm nghị. Cứ thế, hàng tuần vào sáng chủ nhật chúng tôi lại gặp nhau và không còn rụt rè, ngần ngại nữa mà tỏ ra rất tự nhiên. Có khi hai chúng tôi trò chuyện, gia quyến nhà họ Thượng Nguyễn cũng nhìn thấy, các cụ chỉ gật đầu và tôi cúi đầu chào lại và họ không nói gì, ra xe về trước. Còn gia đình tôi cũng chẳng có ý kiến khi nhìn thấy chúng tôi. Học hết trung học, tôi được gia đình cho ra  miền Bắc học nên tôi và Trang Đài chưa nói với nhau chuyện yêu đương, nhưng trong ánh mắt, chúng tôi đã có cái gì quý mến nhau. Khi gặp Trang Đài  lần cuối, chúng tôi không thề non hẹn biển gì, tôi chỉ ngỏ lời tạm biệt nàng và hẹn khi  nào học xong có dịp về Huế sẽ tới thăm nàng”. Cụ tri phủ Cầu còn kể tiếp: “Sau khi Ngô Đình Diệm ra Hà Nội học và ra trường đi làm việc, lúc này Trang Đài đã đi tu trong một dòng kín ở Sài Gòn”.

Đó là một mối tình đầu thầm kín của Diệm. Còn một chuyện tình khác của Diệm, được ông Phạm Văn Nhu (ông Nhu là bạn học thời nhỏ của Diệm cũng ở đất Thần kinh, sau làm giáo sư và làm dân biểu thời Đệ nhất Cộng hòa, rồi giữ chức Chủ tịch Quốc hội chế độ nhà Ngô) kể lại: Thuở nhỏ ông và Diệm thường tắm truồng ở sông An Cựu, ông thấy Diệm cũng bình thường như mọi thanh niên khác, không hề bị dị tật về cơ thể.

Năm 19 tuổi, khi còn là sinh viên Trường Hậu bổ, vào một buổi sáng mùa hè, Diệm đang ngồi đọc sách tại nhà bà cả Lễ thì có mấy cô gái Huế đến chơi. Bấy giờ vào buổi tân thời, nên các cô rất dạn dĩ chọc ghẹo và có những câu nói ong bướm với cậu ấm Diệm. Diệm liền nổi nóng la mắng: “Con gái gì mà hư thân trắc nết như rứa”. Từ đó vùng Phú Cam các cô gái rỉ tai nhau phê bình: “Cậu Diệm sợ đàn bà con gái”.

Khi trở thành tri phủ Hòa Đa, Tuần vũ, Bình Thuận, Diệm chỉ sống độc thân dù rất nhiều gia đình quan lại danh giá đánh tiếng gả con gái cho ông. Năm 1948, khi Diệm đã ở tuổi ngũ tuần, giới thân cận của ông không ai nghe ông nói tới đàn bà con gái. Chính vì vậy mà trong giao tiếp mọi người chỉ toàn nói về chuyện tu hành, đạo đức thánh thiện, và không ai dám đề cập chuyện tình cảm riêng của Diệm.

Ông Phạm Văn Nhu kể về chuyện tình ái của Diệm: Vào một buổi sáng đẹp trời, ông Diệm đến tìm tôi ở nhà luật sư Kim. Hôm ấy, Diệm rất vui vẻ, mất đi cái ưu tư, khắc khổ thường ngày. Tôi nghĩ, chắc ông Thượng thư mới nhận được tin gì tốt đẹp đây. Ông Diệm nói: Xếp hết công việc lại, sáng nay bọn mình đi Sở thú. Ông Nhu mượn được một chiếc xe hơi, trên đường đi Diệm đề nghị: Bọn mình ghé đâu uống cà phê đi. Đó là một điều lạ khiến tôi thắc mắc. Sau tuần cà phê sữa, hai người vào Sở thú. Đi một vòng thưởng ngoạn cây cỏ, muông thú nhưng xem chừng Diệm đang có một sự náo nức trong lòng nên ông ta không quan tâm mọi vật xung quanh.

Ở Sở thú ra, Diệm có vẻ ngần ngại, đắn đo một lúc rồi bảo ông Nhu: Ông cho tôi lên đường Pellerin (Pasteur hiện nay), ngay ngã tư đường Pellerin - Grand de Laliraye (Điện Biên Phủ hiện nay). Đến nơi, Diệm bảo ông Nhu khóa xe và đi theo ông ta. Hai người vào một căn nhà trên tầng 2, dãy nhà gồm nhiều căn, chủ nhà hầu hết là công chức Pháp. Ông Nhu hỏi vào nhà ai, Diệm vui vẻ đáp: Tôi vào đây thăm con mệ nó. Lần đầu tiên ông Nhu nghe Diệm nói đến “con mệ nó”.

Diệm gõ cửa, một người đàn ông trạc 50 tuổi ra mở cửa. Vừa thấy Diệm, ông ta đã cúi đầu kính cẩn thưa: Mời cụ lớn vào. Diệm hỏi ngay: Bà có nhà không? Người đàn ông thưa: Bà con vừa ra Nha Trang, mời cụ vào nhà dùng nước đã. Nghe nói thế, vẻ mặt đang vui của Diệm bỗng nhăn lại, nói trống không: "Lạ chi hè! Đi Nha Trang mà không cho biết hỉ?". Đứng bần thần một lúc rồi Diệm hỏi người đàn ông: "Ông có biết bà ra Nha Trang ở nơi mô không?". Người đàn ông trả lời có biết, Diệm liền vui vẻ trở lại và hỏi ông Nhu: "Ông mang giấy bút, ghi lại địa chỉ cho tôi ngay". Trên đường về, Diệm còn nói: "Con mệ nó" hiền đức lắm, tuy lấy Tây nhưng lòng dạ tốt lắm. Nhờ “con mệ nó”, tôi đã cứu được nhiều người bị mật thám Tây bắt, chồng “con mệ nó” làm ở Sở Mật thám Liên bang, bót Catinat. Chính vì việc nhờ chồng “con mệ nó” can thiệp khi Diệm nhờ cứu một số bạn bè mà ông ta bị thải hồi, thất nghiệp, phải lên Đà Lạt làm cho một hãng xe hơi. Sau đó, ông ta bị tử nạn trong một tai nạn máy bay trên không phận Sài Gòn. Ông Nhu nghĩ, nơi này hẳn là Diệm hay lui tới, và ông cũng là người duy nhất mà Diệm tin cẩn cho đi theo.--PageBreak--

Về tới nhà, Diệm bảo ông Nhu chuẩn bị hành lý đi Nha Trang ngay. Hôm sau, hai người đã có mặt tại Nha Trang. Ông Nhu đi tìm địa chỉ về báo lại cho Diệm biết. Khi gặp bà ta, ông Nhu mới ngã ngửa kinh ngạc, người đàn bà này không ai khác hơn chính là cô gái Huế năm nào mà Diệm đã quen.

Qua nhiều năm xa cách, không hiểu vì duyên cớ nào mà cô gái ấy lưu lạc đến tận Sài Gòn hoa lệ và trở thành vợ của một ông Tây. Ông Nhu còn cho biết: đây là một người phụ nữ xinh đẹp, ăn nói duyên dáng mặn mà. Bà ta ra Nha Trang để thăm xứ thùy dương lần cuối trước khi sang Pháp sống nơi quê chồng. Theo lời ông Phạm Văn Nhu, kể từ đó trở đi không bao giờ nghe Diệm nhắc tới ba tiếng “con mệ nó”.

Nhưng nhiều người vẫn cho rằng Ngô Đình Diệm là người ái nam ái nữ và không thể quan hệ được với phụ nữ. Chúng tôi tò mò đến hỏi một chủ tiệm may tên Chu ở đường Huỳnh Thúc Kháng để hỏi xem thực hư thế nào, vì ông này là người đã may quần áo cho Diệm nhưng ông ta khẳng định, khi đo quần cho Diệm ông cũng để ý kỹ lưỡng và thấy bộ phận sinh dục của Diệm rất bình thường, không như những điều mọi người xì xầm bàn tán về “của quý” của ông Diệm có dị tật.

Mới đây, chúng tôi còn đọc được một tư liệu của Nguyễn Cần (Tú Gàn) viết: Sau khi hạ sát Diệm - Nhu, tướng Dương Văn Minh cũng tò mò và ra lệnh vạch quần Diệm ra xem có "cái đó” không. Nhưng khi mục kích tận mắt, tướng Minh thấy Diệm cũng bình thường nên bỏ đi, để lại đám sĩ quan đứng ngó nhau rồi tủm tỉm cười.

Con rơi của Ngô Đình Diệm

Năm 1989, tướng Trần Văn Đôn có viết trong hồi ký mang tựa “Việt Nam nhân chứng” được in tại Mỹ. Một trong những người thân cận nhất của gia đình họ Ngô là ông Cửu Long Lê Trọng Văn cũng cho những lời kể của Trần Văn Đôn là có lý, và ông kể lại như sau: Lần đầu tiên có tin tiết lộ về đứa con trai Ngô Đình Diệm từ các nhân chứng như bà Hoàng Tỷ - Chồng bà là giám đốc một trường trung học ở Sài Gòn, lúc Ngô Đình Diệm còn làm Tuần vũ ở Phan Thiết thường lui tới gia đình bà cựu trung tá Tỉnh trưởng Bình Thuận là ông Nguyễn Quốc Hoàng và Lưu Bá Châm, Antonie Lê Căng Đảm - giám học trường chồng bà Hoàng Tỷ.

Sáng ngày 3/11/1963, tôi (Trần Văn Đôn) sai ông Lê soạn cho lính vào dọn dẹp và góp nhặt tất cả giấy tờ, tài liệu trong Dinh Gia Long vì ông Võ Văn Hải, Chánh văn phòng đặc biệt của Diệm cho biết trong Dinh Gia Long có nhiều tài liệu mật, không nên để lọt vào tay ai. Tướng Dương Văn Minh ký giấy ra lệnh cho Đại úy Đặng Văn Hoa đến gặp ông Võ Văn Hải và ông Quách Tòng Đức, cựu Đổng lý của Diệm ở Dinh Gia Long để nhận tài liệu. Trong số tài liệu này cho biết Ngô Đình Diệm có một đứa con trai. Sau đảo chính, ông Võ Văn Hải có giao cho tôi một số tài liệu để cất giữ và dặn rằng tôi phải giữ cho kỹ. Một hôm, tôi nhận được số hồ sơ do sĩ quan cấp dưới giao, trong đó có hình một người đàn bà, đứng bên cạnh là đứa con trai khoảng 13, 14 tuổi. Có một bức thư kèm theo nói rằng đứa bé trong hình là con của Ngô Đình Diệm.

5 năm sau, tôi được cô T.N cho biết Ngô Đình Diệm có một con trai, lúc đó tôi mới nhớ ra tấm hình và bức thư, liền đưa cho cô T.N xem. Thì ra cô T.N là thân nhân của người đàn bà kia.

Người đàn bà ấy quê Hậu Giang, con gái một gia đình trí thức, khi Diệm xuống thăm anh trai Ngô Đình Thục ở Vĩnh Long thì hai người quen nhau. Sau đó Diệm làm tổng thống, gia đình họ Ngô muốn giữ tiếng tăm cho Diệm nên người đàn bà ấy đã không dám tiết lộ với ai về đứa con trai giữa bà và Ngô Đình Diệm, lúc bà tá túc tại nhà bà đốc Hoàng Tỷ bà mới nhờ bà đốc giao thư và hình đến tận tay cho Ngô Đình Diệm. Nhưng bà Hoàng Tỷ lại không đi mà nhờ em gái mình. Em gái bà Hoàng Tỷ về giao hình và thư cho người con trai là Lê Căng Đảm. Lá thư ấy đã đến tay Ngô Đình Diệm gần một tuần lễ mà không thấy tin tức gì, người đàn bà ấy đành dắt đứa con trai về Hậu Giang sống âm thầm với kỷ niệm đau thương.

Khi biết bà có thai với Ngô Đình Diệm, gia đình bà cảm thấy nhục nhã nên đuổi bà ra khỏi nhà. Bà phải sống cơ cực, thiếu thốn. Năm 1964, T.N hỏi tin tức về người con trai của Diệm và được biết anh ta chỉ là một người lính bình thường trong quân đội của chế độ Sài  Gòn

Nhân Hưng

Các tin khác

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa là một công trình quân sự trong lòng đất tại phường Phú Thọ Hòa, TP Hồ Chí Minh. Thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, địa đạo Phú Thọ Hòa là điểm trú ngụ của bộ đội chủ lực, được các đơn vị đặc công biệt động của cách mạng dùng làm bàn đạp tấn công vào nội thành Sài Gòn như: Trung đoàn Phạm Hồng Thái, Tiểu đoàn Ngô Gia Tự. Đồng thời, địa đạo cũng là cái nôi đảm bảo cho nhiều cán bộ quân dân chính đảng các cấp về dừng chân hoạt động tại đây.

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Năm 1961, Bác Hồ trở lại Pác Bó. Cuộc gặp gỡ sau hai mươi năm xa cách diễn ra trong niềm xúc động nghẹn ngào của đồng bào các dân tộc nơi địa đầu Tổ quốc. Trong vòng tay ấm áp của nhân dân Pác Bó, Bác gửi gắm niềm tin và kỳ vọng: Cao Bằng tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, trở thành một trong những tỉnh gương mẫu trong công cuộc xây dựng đất nước.

Bom Bo mùa xuân về

Bom Bo mùa xuân về

Chớm xuân, khi đất trời phương Nam bắt đầu chuyển mình sau những cơn gió lạnh cuối mùa, chúng tôi tìm về xã Bom Bo (tỉnh Đồng Nai) - mảnh đất đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần "giã gạo nuôi quân" bất khuất của đồng bào dân tộc S'tiêng trong những năm tháng kháng chiến.

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Đêm muộn, chúng tôi có mặt tại Xí nghiệp in 1, Công ty In Ba Đình - nơi in báo Công an nhân dân (CAND) và các ấn phẩm chuyên đề nhiều năm qua. Xưởng nằm trong Khu Công nghiệp an ninh tại xã Sơn Đồng, ngoại thành Hà Nội. Đêm ở Sơn Đồng yên lặng như tờ, nhưng khi bước chân vào xưởng sẽ cảm nhận rõ ở đây có một nhịp điệu khác. Khi ánh điện thay ánh mặt trời, khi máy in ầm ào thay thanh âm nhịp sống thì xưởng in rộn rã vào ca.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Từ một cây bút văn hóa quen viết về nghệ sĩ, nhà nghiên cứu, Đỗ Doãn Hoàng đã rẽ sang con đường gai góc nhất của nghề báo: phóng sự xã hội, phóng sự điều tra. Những năm tháng lăn lộn cùng Báo An ninh Thế giới (nay là Chuyên đề An ninh Thế giới của báo CAND), anh để lại dấu ấn với những chuyến đi khắc nghiệt, những bài viết nhân văn nhưng cũng đầy hiểm nguy.

Vướng mắc ở 2 cảng cá sử dụng kinh phí bồi thường của Formosa

Vướng mắc ở 2 cảng cá sử dụng kinh phí bồi thường của Formosa

Mặc dù đã hoàn thiện, phê duyệt quyết toán vốn đầu tư dự án hoàn thành đưa vào sử dụng nhưng cả hai cảng cá Cửa Nhượng và Thạch Kim (Hà Tĩnh) đến nay vẫn chưa được cấp Giấy phép môi trường (GPMT) theo quy định. Nguyên nhân là do qua rà soát, các dự án này chưa có hồ sơ thủ tục pháp lý về đất đai, giao khu vực mặt nước sông, giao khu vực biển theo quy định của pháp luật.

“Thần y mạng” chữa bệnh bằng độc dược

“Thần y mạng” chữa bệnh bằng độc dược

Ngộ độc cá nóc, thịt cóc đã không còn xa lạ với người dân miền biển và miền núi, những nơi mà mỗi năm ngành y tế cấp cứu hàng chục trường hợp bị ngộ độc, thậm chí có những cái chết không đáng có vẫn xảy ra. Cá nóc, thịt cóc ngoài được sử dụng trong bữa ăn thì chúng còn được các “thần y” cõi mạng rao bán và quảng cáo như một loại thần dược giúp tăng cường sức khỏe, chống lão hóa và chữa một số bệnh nan y...

Vượt ngàn cây số đi theo tiếng gọi của rừng già

Vượt ngàn cây số đi theo tiếng gọi của rừng già

Khu bảo tồn nhiên nhiên - văn hóa Đồng Nai vừa tiếp nhận đội ngũ tri thức trẻ từ vùng núi Tây Bắc xa xôi xin về đầu quân. Họ là những thanh niên cần mẫn, yêu rừng, con em đồng bào dân tộc thiểu số phía Bắc được đào tạo chính quy về góp sức bảo vệ những cánh rừng già - lá phổi xanh của vùng Đông Nam Bộ.

Kỳ cuối: Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Kỳ cuối: Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Nếu câu chuyện trong bài trước khép lại ở ký ức chiến tranh – nơi tình yêu, sự mất mát của bà Phan Thị Biển Khơi với liệt sĩ Lê Binh Chủng trở thành một điển hình mối tình thời chiến, thì bài viết này mở ra một chương mới.

Kỳ I: Từ Thành cổ Quảng Trị đến mái ấm yêu thương

Kỳ I: Từ Thành cổ Quảng Trị đến mái ấm yêu thương

Chiến tranh đưa họ đến gần nhau bằng một tình yêu trong trẻo như hạt sương đầu ngày đọng trên lá cỏ non. Nhưng cũng chính cuộc chiến ấy đã làm dang dở hạnh phúc của họ, một người nằm lại giữa Thành cổ Quảng Trị khốc liệt, một người bươn bả nuôi con trong những tháng ngày gian khó.

Tình yêu rừng của người cựu chiến binh ở miền Đông Nam bộ

Tình yêu rừng của người cựu chiến binh ở miền Đông Nam bộ

Nếu không nặng lòng khi nhìn cảnh rừng bị tàn phá, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Quang Dương (bí danh Năm Dương, 78 tuổi đời, 43 tuổi Đảng; ngụ ấp 1, xã Minh Đức, tỉnh Đồng Nai) đã ung dung hưởng thành quả từ diện tích 6ha tiêu cho năng suất 25 tấn/năm.

Vĩnh Hoàng - vùng biển trăm nghề

Vĩnh Hoàng - vùng biển trăm nghề

Không có lợi thế cửa lạch để neo đậu tàu thuyền lớn, ngư dân vùng biển bãi ngang xã Vĩnh Hoàng (Quảng Trị) từ lâu đã chọn cho mình cách riêng để mưu sinh. Họ bám trụ ở những rạn biển gần bờ, nơi được ví như “rừng nhiệt đới dưới lòng đại dương” và từ đó dựng nên cuộc sống khá giả bằng đủ loại nghề đánh bắt theo mùa.

Bàu Chùa đến Câu Nhi - Những mảnh đất giữ hồn người lính

Bàu Chùa đến Câu Nhi - Những mảnh đất giữ hồn người lính

Từ Bàu Chùa mênh mang bóng tre làng đến Câu Nhi lộng gió ven sông, đất Quảng Trị đã khắc ghi hai bản anh hùng ca bằng máu đỏ tuổi hai mươi. 66 người lính Trung đoàn 6 ngã xuống trong 9 ngày đêm ở Bàu Chùa mùa xuân 1966; tiếp đó, 93 chiến sĩ Trung đoàn 88 vĩnh viễn nằm lại dưới chân cầu Câu Nhi mùa hè đỏ lửa 1972.