Thịt “bẩn”, thịt giả: Bắt không xuể!
10h ngày 11/5, Đoàn kiểm tra liên ngành huyện Bình Chánh phối hợp với UBND xã An Phú Tây kiểm tra tại Công ty TNHH SX-TM Thủy sản Trang Quốc Hưng (địa chỉ 84/C4 ấp 3 xã An Phú Tây, Bình Chánh) phát hiện ông Lưu Thành Hưng (ngụ Phú Bình, Phú Tâm, Châu Thành, Sóc Trăng) đang cho nhân viên đóng hàng trăm thùng xốp chứa đầy lòng heo và các phụ phẩm từ heo như: thịt đầu heo, tai mũi, má, da heo… khối lượng lên tới 12.607kg các loại. Công ty ông Hưng chuyên làm cá khô tuy nhiên gần đây một đối tác Trung Quốc đặt mua lòng heo số lượng lớn, nên đây là mặt hàng làm thêm của công ty.
Ông Khương Trần Phúc Nguyên - Trưởng trạm Thú y Bình Chánh cho biết, tại hiện trường vụ trên, lòng heo được ép thành khối 5kg một, đưa vào kho lạnh. Toàn bộ lô hàng không nguồn gốc, không giấy kiểm dịch. Đoàn kiểm tra chuyển hồ sơ đề nghị UBND huyện xử phạt vi phạm hành chính, niêm phong toàn bộ lô hàng, lấy mẫu xét nghiệm, đang chờ kết quả mới xử lý được dù bằng mắt cảm quan cho biết các loại phụ phẩm trên chắc chắn đã có có dấu hiệu nhiễm vi sinh.
Điều đáng nói là dường như cơ quan chức năng gần đây đang ra sức dẹp nạn thịt bẩn thì vấn nạn này xuất hiện ngày càng nhiều hơn, quy mô lớn hơn trước. Như vụ việc trước đó vào ngày 9/5 tại Trạm Kiểm dịch động vật (KDĐV) Thủ Đức qua phối hợp với Đội CSGT Rạch Chiếc đã phát hiện một xe khách chở hơn 1 tấn heo chết. Trong đó có nhiều con heo đã rỉ nước bốc mùi. Heo chết chứa trong các bao tải không rõ nguồn gốc xuất xứ, không giấy chứng nhận kiểm dịch (CNKD) nhưng đã lọt qua các trạm kiểm tra trước, từ Gia Kiệm Thống Nhất, Đồng Nai về TP Hồ Chí Minh. Tài xế khai nhận chở thuê lô hàng vào khu vực quận 4 tiêu thụ. Không cần phải lấy mẫu xét nghiệm, lô hàng kinh khủng này đã phải tiêu hủy nhanh chừng nào tốt chừng đó.
Một hình thức “buôn gian” mới trong kinh doanh thực phẩm gia súc cũng đang rộ lên đó là chuyện bỏ tiền thật mua phải thịt “giả”. Chung quy cũng vì 2 chữ lợi nhuận… Theo ông Phúc Nguyên, gà lậu mua 40 ngàn/kg về TP bán 120 ngàn có khi 130 ngàn/kg; Thịt heo giả thịt rừng càng lời hơn.
Như vụ việc gần đây khi kiểm tra tại cơ sở của ông Nguyễn Văn Thắng ngụ trên địa bàn huyện Bình Chánh, phát hiện ông Thắng đang cho nhân viên tẩm ướp, trữ đông trên 700kg thịt heo không rõ nguồn gốc. Hàng trăm kilôgam thịt heo đều không nguồn gốc, mua trôi nổi đang được ngâm trong dung dịch hóa chất màu đỏ. Miếng thịt heo sau ngâm tẩm đã biến đổi nhanh chóng: thay vì sớ thịt màu trắng của heo đã có màu đỏ sậm, thớ thịt dày, có độ săn cứng không khác miếng thịt rừng, được phân loại cho bao đóng gói dán nhãn: thịt lạc đà, đà điểu, cá sấu, nhím, nai.
Ông Thắng khai mua thịt heo giá 60.000 đồng/kg sau khi chế biến thành các loại thịt rừng giá nhà hàng là 200.000 - 300.000đ/kg. Tạo thêm niềm tin cho khách hàng, trên nhãn còn in địa chỉ các “trang trại” nuôi tại Củ Chi, Sóc Trăng, Bình Thuận ... “Tuy nhiên khi liên lạc với các số điện thoại cũng như các trang trại trên đều là địa chỉ “ma”. Ông Nguyên kết luận.
Nghị định xử phạt: có cho vui!
BS Nguyễn Xuân Mai, nguyên Phó Viện trưởng Viện Vệ sinh y tế công cộng TP Hồ Chí Minh, nói: Muốn biết dung dịch dùng ngâm thịt heo là gì phải làm rất nhiều bước xét nghiệm từ “định danh”, định lượng rồi mới định tính… có khi tốn hàng mấy chục triệu đồng mới kết luận được tên hóa chất. Trong khi trên thị trường hiện có hàng ngàn hóa chất khác nhau mà người chế biến thực phẩm không vì sức khỏe người tiêu dùng, chỉ vì lợi nhuận mà mua trôi nổi về ngâm tẩm. Khi thịt ngâm vào hóa chất thì khó tránh khả năng gây hại cho người sử dụng.
Theo ông Phúc Nguyên, năm 2011, khi xử lý một cơ sở làm thịt rừng giả, Thú y Bình Chánh đã nhờ cơ quan chức năng tìm ra hóa chất tẩm trong lô hàng biến thịt heo thành thịt đà điểu, thịt cá sấu là chất Sunfua Dioxit (SO2), là chất có thể biến màu thịt tái của heo chết, heo bệnh, thịt bò nhão, nhanh chóng thành màu đỏ tươi và săn chắc. Người ăn phải chất này sau thời gian không lâu sẽ có nguy cơ loét dạ dày tá tràng và bị mờ mắt. Tuy nhiên gần đây khi chúng tôi được khoa công nghệ sinh học Trường ĐH Bách Khoa cung cấp một bộ test kit (xét nghiệm nhanh tìm vi sinh) trên các loại thịt gia súc tươi sống hỗ trợ công tác thú y hàng ngày nhưng bộ test này lại không được Bộ NN&PTNT và Bộ Y tế công nhận.
Chính vì vậy mà hiện nay để xử lý vi phạm vẫn phải lấy mẫu về nuôi cấy chờ kết quả. Ít nhất 15 ngày mới có để xử lý nhưng tìm chủ vi phạm thì thường họ đã bỏ đi khỏi địa phương, vì đa số nhà thuê, tiền phạt càng không bao giờ lấy được, còn tốn tiền làm xét nghiệm, kinh phí tiêu hủy.
Vì vậy ông Nguyên cho rằng: “Nghị định 91 của ta tưởng chặt mà hóa lỏng. Với mức xử lý cao nhất tới hàng trăm triệu đồng tuy nhiên vấn đề ở ý thức của người kinh doanh. Một miếng thịt heo nhưng Bộ NN&PTNT quản về nguồn gốc, Bộ Công Thương quản lưu thông trên thị trường, Bộ Y tế quản vấn đề an toàn vệ sinh, nhưng hiện nay đổ hết lên đầu ngành Thú y. Cái chính là “ông” chính quyền địa phương lại hoàn toàn buông lỏng. Đây là lỗ hổng khiến “án” thực phẩm bẩn chỉ tuyên mà không bao giờ xử được”