Vấn đề được các đại biểu tập trung thảo luận nhiều nhất là quy định về tiêu chí xác định doanh nghiệp, hợp tác xã lâm vào tình trạng phá sản. Điều 3 của dự thảo luật quy định: “Doanh nghiệp, hợp tác xã không có khả năng thanh toán được các khoản nợ đến hạn từ 200 triệu đồng trở lên trong thời gian 3 tháng, kể từ ngày chủ nợ có yêu cầu thì được coi là lâm vào tình trạng phá sản”. Quy định này trong dự thảo “vấp” hàng loạt ý kiến phản bác.
Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Văn Hiện cho rằng, ở nước ta có nhiều loại hình doanh nghiệp, hợp tác xã với quy mô lớn, nhỏ khác nhau nên không thể quy định khoản nợ quá hạn chung cho tất cả các loại hình doanh nghiệp. Ông nói, bây giờ có rất nhiều loại hình doanh nghiệp, có doanh nghiệp tiền vốn chỉ có vài chục triệu, vài trăm triệu, nhưng có doanh nghiệp sở hữu vốn khủng lên tới hàng ngàn tỉ, thậm chí hàng trăm ngàn tỉ đồng. “Vậy, căn cứ vào đâu mà nói tổng khoản nợ hơn 200 triệu trong 3 tháng thôi đã là phá sản” - ông Hiện bức xúc.
Nhiều ý kiến cũng đề nghị cân nhắc lại quy định này, bởi nếu áp dụng mức cứng 200 triệu đồng trong 3 tháng không thanh toán được là phá sản thì ngay những doanh nghiệp quy mô nhỏ đã lâm vào phá sản. Đối với doanh nghiệp lớn, nợ đọng hàng trăm, nghìn tỉ đồng, tất sẽ phá sản hàng chục, hàng trăm lần so quy định trên. Do đó, nếu có đưa ra điều kiện thì cần cân nhắc tổng số nợ không trả được đến hạn phải so với phần trăm vốn đăng ký kinh doanh. Đồng tình với quan điểm này, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển cho rằng, quy định trong dự thảo luật chưa sát với thực tế. Theo ông, doanh nghiệp nào mất khả năng thanh toán với ngân hàng thì doanh nghiệp đó đang lâm vào tình trạng phá sản. Do vậy, cần quy định doanh nghiệp lâm vào tình trạng phá sản trên cơ sở tính tổng số nợ trên vốn tự có của doanh nghiệp...
Theo quy định của Luật Phá sản (sửa đổi), phải bảo đảm đưa ra những cơ hội thực tiễn cho việc duy trì hoặc tổ chức lại hoạt động của doanh nghiệp, hợp tác xã có khả năng phục hồi hoạt động sản xuất, kinh doanh. Trong trường hợp doanh nghiệp, hợp tác xã lâm vào tình trạng phá sản không có khả năng phục hồi hoạt động sản xuất, kinh doanh thì các quy định của Luật Phá sản phải nhằm tối đa hóa việc thu hồi tài sản cho chủ nợ và quy định cách thức đối xử đối công bằng đối với chủ nợ. Mục tiêu của Luật Phá sản là nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những hậu quả do phá sản gây ra, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của các bên tham gia quan hệ kinh tế trước những rủi ro trong kinh doanh và thông qua đó, góp phần ổn định trật tự đời sống xã hội. Luật Phá sản (sửa đổi) sửa đổi theo hướng bám sát chủ trương thực hiện đề án tổng thể tái cơ cấu kinh tế gắn với chuyển đổi mô hình tăng trưởng theo hướng nâng cao chất lượng, hiệu quả và năng lực cạnh tranh giai đoạn 2013 - 2020 của Chính phủ trên cơ sở tôn trọng, bảo đảm thực hiện bình đẳng quyền và nghĩa vụ của mọi cá nhân, cơ quan, tổ chức khi tham gia vào hoạt động sản xuất, kinh doanh