PV: Thưa ông, thế nào gọi là trục lợi bảo hiểm? Hình thức trục lợi bảo hiểm?
Ông Phùng Đắc Lộc: Trục lợi bảo hiểm là lợi dụng những kẽ hở của hoạt động kinh doanh bảo hiểm trong quy tắc, điều khoản, biểu phí bảo hiểm cũng như trong quy trình khai thác, giám định, bồi thường bảo hiểm để có thu nhập bất chính. Thông thường một người gặp phải thiên tai, tai nạn gây tổn thất thì tâm lý chủ yếu là kê khai nhiều tổn thất để được bồi thường càng nhiều càng tốt. Việc này thì trước sau doanh nghiệp bảo hiểm cũng phát hiện được bởi vì, qua giám định, thẩm định bồi thường có thể loại bỏ những hồ sơ, giấy tờ không hợp lệ và có lý do để từ chối bồi thường. Còn trục lợi bảo hiểm cố ý từ ban đầu thì nhìn bộ hồ sơ, chứng từ sẽ gần như hoàn hảo mà lại rất khó tìm được lý do từ chối bồi thường. Ví dự như khi 2 xe ôtô đã va chạm với nhau nhưng một thời gian sau mới mua bảo hiểm rồi dựng lại hiện trường coi như tai nạn xảy ra sau thời gian đã mua bảo hiểm. Trường hợp này rất hợp lý, hợp lệ để đòi bồi thường.
PV: 10% số hồ sơ có nghi vấn trục lợi bảo hiểm là con số không hề nhỏ?
Ông Phùng Đắc Lộc: Số vụ nghi vấn trục lợi bảo hiểm nằm trong khoảng 10% số hồ sơ yêu cầu bồi thường. Trong số nghi vấn này chúng tôi cũng phát hiện ra khoảng 50%, còn 50% số hồ sơ nghi vấn này khó có thể tìm được lý do từ chối bồi thường. Bởi vì sức ép theo quy định của Luật Kinh doanh bảo hiểm là khi nhận được đầy đủ hồ sơ, chứng từ thì trong vòng 15 ngày phải giải quyết bồi thường, nếu từ chối bồi thường phải có văn bản và nêu rõ lý do. Do đó không có điều kiện đề điều tra, thẩm tra kỹ càng các hồ sơ nghi vấn.
PV: Vậy giải pháp nào để hạn chế tình trạng trục lợi bảo hiểm, tránh thiệt hại cho các doanh nghiệp?
Ông Phùng Đắc Lộc: Chúng tôi đưa ra rất nhiều giải pháp. Thứ nhất là từng doanh nghiệp bảo hiểm phải có biện pháp phòng chống. Mà phòng chống ngay từ khâu khai thác, phải nhìn thấy tài sản không bị hư hỏng gì, đánh giá rủi ro rồi mới tham gia, chấp nhận bảo hiểm. Không để tình trạng xe ôtô đã bị hư hỏng rồi mới đi mua bảo hiểm. Thứ hai là trong khâu quản lý khách hàng phải đánh giá phân biệt được những khách hàng nào hay xảy ra rủi ro, tiềm ẩn những rủi ro như thế nào để có cảnh báo giữa các doanh nghiệp bảo hiểm với nhau. Có những nhóm hàng, loại hàng chuyên xảy ra tổn thất. Tiếp theo là khâu giám định, phải phối hợp với lực lượng Công an. Ví dụ khách hàng nhập khẩu khô đậu tương, bột xương để sản xuất thức ăn gia súc bị thất thoát, những mặt hàng này không phải bán cho ai cũng được mà chắc chắn sẽ tuồn về những cơ sở sản xuất, chế biến thức ăn gia súc. Khi Công an vào cuộc thì rất dễ để điều tra.
PV: Thời gian qua, Bộ Xây dựng có đề xuất bắt buộc các dự án bất động sản phải mua bảo hiểm nhà ở để trong trường hợp chủ đầu tư không còn năng lực thực hiện tiếp dự án, người mua nhà sẽ không bị mất tiền oan. Ông cho rằng nếu triển khai thì có khả thi hay không?
Ông Phùng Đắc Lộc: Trong nhiều hợp đồng xây dựng cũng có điều khoản bảo lãnh. Thông thường bên cấp bảo lãnh là ngân hàng, các tổ chức tín dụng. Các đơn vị này có khả năng phong tỏa tài sản, cầm cố thế chấp một tài sản nào để đảm bảo mới phát hành bảo lãnh.
Trường hợp người thực hiện hợp đồng không thực hiện được thì ngân hàng chính là người bỏ tiền ra đền bù thiệt hại này và đằng sau đó họ nắm được tài sản cầm cố, thế chấp của người thực hiện hợp đồng. Thay vì các tổ chức thì doanh nghiệp bảo hiểm cũng đã tham gia phát hành bảo lãnh.
PV: Xin cảm ơn ông!