Dữ liệu của cả thế giới chuyển hướng 18 phút
Ngày 8/4/2010, các thư điện tử (e-mail) và tài liệu Internet từ Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng và Cơ quan Quản trị hàng không - không gian Mỹ (NASA) đã bị chuyển hướng sang các nhà cung cấp Internet Trung Quốc trong vòng 18 phút đồng hồ.
Trong thông báo về vụ việc động trời này, Mỹ nêu đích danh Công ty Viễn thông Trung Quốc là thủ phạm gây ra sự việc vừa nêu nhưng không đổ lỗi cho Chính phủ Trung Quốc cố tình "hack" vào hệ thống Internet của các cơ quan Mỹ. Phía Mỹ cũng không cho biết tại sao sự việc lại xảy ra hoặc liệu đây có phải là chủ ý của công ty Trung Quốc hay không. Phía Trung Quốc lên tiếng bác bỏ quan điểm cho rằng họ đã "hack" hệ thống Internet.
Dù gì đi nữa, nhiều chuyên gia cho rằng sự kiện hồi tháng 4 là dấu hiệu cho thấy hiểm họa đối với hệ thống an ninh mạng toàn cầu một lần nữa lại là vấn đề cấp thiết và nghiêm trọng, khiến toàn thế giới quan ngại về vấn đề này. Phía Mỹ cho biết sự kiện tháng 4 là một trong những vụ "đổi hướng đi của Internet" lớn nhất từ trước tới nay.
Ông Dean Cheng, chuyên gia chính trị và an ninh Trung Quốc thuộc Quỹ Heritage tại thủ đô Washington cho hay sự cố Internet tháng 4 không nhất thiết phải là do Chính phủ Trung Quốc cố tình gây ra, song cũng không phải là một "tai nạn". Nhất là khi 15% tuyến truy cập Internet toàn cầu bị chuyển hướng trong thời gian kéo dài tới gần 20 phút. Nếu chỉ diễn ra trong vòng vài phút thì có thể là do trục trặc kỹ thuật khi một máy chủ nào đó gặp sự cố. Tuy nhiên, vì thời gian xảy ra sự việc kéo dài quá lâu nên rất nhiều dữ kiện của nước chủ nhà có thể đã bị thất thoát hoặc bị đánh cắp.
Ông Dean Cheng còn tin chắc rằng những dữ kiện này nay đã được Trung Quốc đưa vào kho lưu trữ và họ sẽ dần dần nghiên cứu chúng. Vẫn theo ông Cheng, Trung Quốc sẽ đọc được cả những dữ kiện được mã hóa. Trong khi đó, ông Dale Meyerrose, cựu Trưởng ban Thông tin Cơ quan Tình báo quốc gia Mỹ cho hay, sự việc hồi tháng 4 là mối đe dọa nghiêm trọng. Ông cho biết từ trước tới nay, người ta vẫn có thể thu thập bất kỳ thông tin nào trên thế giới, dù ở Thượng Hải hay Seattle.
Tuy nhiên, như thông báo của Chính phủ Mỹ nêu rõ, sự việc hồi tháng 4/2010 lại khác hẳn. Trong vụ này, "người lạ" đã đột nhập vào hệ thống Internet để chuyển hướng các đường truyền về Trung Quốc và sự việc này có thể là tấm bình phong che đậy những vấn đề khác.
Ông Dean Cheng cho hay, sự cố hồi tháng 4 không chỉ tạo ra vấn đề rắc rối cho Chính phủ Mỹ mà còn ảnh hưởng tới quốc gia nào có liên kết với Internet. Ông cho biết không chỉ các thông tin của Mỹ bị chuyển hướng đưa sang Trung Quốc mà thông tin của nhiều nước đồng minh khác của Mỹ, trong đó có Australia, cũng đã bị chuyển hướng.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates mới đây đánh giá vụ việc này là mối đe dọa lớn hiện thời cũng như tương lai của mạng Internet. Trong lĩnh vực vi tính, Trung Quốc vừa qua mặt Mỹ để sản xuất thành công hệ thống máy siêu vi tính có tốc độ nhanh nhất thế giới, có khả năng thực hiện hơn 2.000 tỉ tỉ bài toán trong một giây đồng hồ. Giới khoa học gia cho rằng máy siêu vi tính này có khả năng giúp ích con người trong việc tiên đoán thời tiết hoặc thực hiện những vụ thử bom nguyên tử.
Kịch bản chiến tranh mạng
Vào tháng 6/1982, vệ tinh thám thính của Mỹ phát hiện một vụ nổ lớn, cực lớn, ở Seberia. Lửa rực trời và khói bốc nghi ngút. Có vẻ như một vụ thử nghiệm nguyên tử. Nhưng không phải. Đó chỉ là một vụ nổ ống dẫn gas của Nga. Nguyên nhân của vụ nổ, sau này, dần dần được sáng tỏ: nó xuất phát từ chiếc computer mà tình báo Nga đánh cắp được ở một công ty Canada.
Chỉ có điều Nga không biết là gián điệp Mỹ đã cài bẫy sẵn bằng cách gắn vào chiếc computer ấy một phần mềm có chức năng làm tăng tốc máy bơm và thay đổi các nắp đậy khiến áp lực của gas vượt ra ngoài khả năng chịu đựng của các ống dẫn và, cuối cùng, chúng phát nổ. Chưa có vụ nổ nào, ngoài các cuộc thử nghiệm nguyên tử, lại lớn đến như vậy. Có thể xem đó là bằng chứng đầu tiên của computer với tư cách là một vũ khí.
Gần 30 năm trôi qua, máy tính và hệ thống Internet càng ngày càng phát triển, thứ vũ khí ấy càng ngày càng tinh vi và nguy hiểm. Nó mở ra một thứ chiến trường mới, bên cạnh 4 loại chiến trường quen thuộc: trên bộ, trên biển, trên không và trên không gian xa xôi. Chiến trường thứ năm ấy chính là trên mạng Internet (cyberspace).
Chiến tranh trên mạng khác hẳn các cuộc chiến tranh truyền thống. Ở đó không có súng nổ; không có bom rơi; không có những vụ chuyển quân ào ạt bằng máy bay hay tàu thủy; và đặc biệt, người ta có thể không biết ai là kẻ thù của mình nữa. Tất cả diễn ra trong tích tắc. Và vô cùng bí mật.
Một cuộc chiến tranh như vậy không phải là giả tưởng. Nó đã diễn ra. Trận địa đầu tiên là ở Estonia, một nước nhỏ, chỉ có trên 1 triệu dân, là một trong những quốc gia có tốc độ phát triển nhanh nhất ở châu Âu, được coi là một con hổ ở vùng Baltic. Estonia tự hào là có một chính phủ điện tử, nơi phần lớn các thủ tục hành chính, kể cả việc bầu cử, đều được tiến hành trên Internet.
Vào năm 2007, hầu như toàn bộ các hệ thống Internet ở Estonia đều bị tin tặc tấn công. Mạng lưới internet của Chính phủ Estonia bị tấn công với nhịp điệu 60.000 lần mỗi giây! Hậu quả là vô số các trang mạng của chính phủ, của giới truyền thông cũng như của ngân hàng đều bị tê liệt. Không ai có thể rút tiền từ ngân hàng được. Mọi việc buôn bán đều bị ngưng trệ. Công việc trao đổi bằng e-mail giữa các công chức đều bị đình chỉ. Dân chúng rất đỗi hoang mang. Xã hội chìm ngập trong sợ hãi. Không khí chiến tranh bao trùm lên cả nước Estonia nhỏ bé.
Một số người cho cuộc tấn công trên mạng nhắm vào Estonia năm 2007 chưa phải là chiến tranh thực sự. Lý do là đối tượng bị tấn công chỉ giới hạn trong hai lĩnh vực hành chính và tài chính. Mạng lưới Internet quân sự của Estonia chưa hề hấn gì cả. Cũng chưa có ai thiệt mạng. Nhưng nhiều nhà nghiên cứu lại cho đó đúng là hình thức chiến tranh mới mà nhân loại sẽ phải đương đầu trong thế kỷ XXI này. Chính vì vậy, khối NATO đã tổ chức ngay một cuộc hội nghị lớn về an ninh mạng tại Estonia để bàn về kế hoạch đối phó với hình thức chiến tranh mới này.
Tại cuộc hội nghị, Tiến sĩ Charlie Miller, một nhà tư vấn về an ninh mạng, đã khiến mọi người kinh ngạc với một màn biểu diễn ngoạn mục: chỉ trong vòng chưa tới 10 giây, từ chiếc laptop của ông, ông đã giành được quyền kiểm soát một chiếc laptop của người khác, tìm được mật khẩu và vào được e-mail, kích hoạt máy ảnh (gắn sẵn trên laptop) và chụp hình người đang ngồi đối diện với chiếc laptop ấy!
Cuộc biểu diễn ấy cho thấy cái gọi là an toàn khi ngồi trước chiếc máy tính và sử dụng Internet thật là mong manh. Và giúp người ta dễ dàng hình dung thế nào là cuộc chiến trên mạng. Tiến sĩ Miller cho biết chỉ cần 100 triệu USD, ông có thể huấn luyện một đội ngũ tin tặc có khả năng tấn công vào mạng lưới Internet, đặc biệt trong lĩnh vực quân sự và ngân hàng, của bất cứ quốc gia phát triển nào.
Chính vì nhận thức được điều đó, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều lần lượt thiết lập các cơ quan an ninh mạng thuộc nhiều cấp khác nhau nhằm chuẩn bị đối phó với hình thức chiến tranh mới.
Người ta hình dung cuộc chiến tranh ấy như sau: trong vòng 15 phút, toàn bộ hệ thống e-mail quân sự đều bị tắc nghẽn; hệ thống điều khiển tên lửa và vệ tinh ở các khu quân sự, hệ thống điều khiển không lưu ở các sân bay và hệ thống điều khiển giao thông cũng như các phương tiện giao thông công cộng như xe lửa và xe điện đều bị tê liệt; điện, gas và nước bị cúp; các ống dẫn dầu và các kho lọc dầu bùng nổ; các dữ liệu trong ngân hàng, kể cả thị trường chứng khoán, bị xóa sạch hoặc không thể mở được, v.v...
Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Trước hết, trên đường phố, xe lửa và xe điện cứ thản nhiên chạy và tông vào nhau rầm rầm; nếu không tông vào nhau thì cũng cán lên xe cộ ở các giao lộ; trên không, tất cả máy bay, từ quân sự đến dân sự đều bị mất phương hướng, không thể hạ cánh được, mà nếu liều hạ cánh thì cũng sẽ tông vào nhau rồi rụng như sung. Dân chúng không thể rút tiền và không thể mua bán gì được. Ngay cả điện, nước và gas trong nhà cũng bị cúp. Còn các tướng lĩnh cũng như binh lính thì ngồi... ngó nhau bất lực! Thật là một kịch bản đáng sợ