Thế giới của những người đàn ông dịu dàng và tổn thương

Đi rất xa, con người mới nhận ra mình đang tìm một nơi để quay lại. Trong “Chúng ta sống để trở về”, nhà thơ Nguyễn Phong Việt viết về hành trình ấy bằng những câu chuyện nhỏ, dịu dàng nhưng đủ sức khiến người đọc chậm lại giữa nhịp sống gấp gáp.

Chẳng biết có đúng không, nhưng khi khép lại Chúng ta sống để trở về, tôi có cảm giác vừa nghe xong những tâm sự của Nguyễn Phong Việt, một người đàn ông dịu dàng và đầy từ tâm. Trong cả thơ lẫn tản văn, Việt thường không dùng ngoa ngôn hay cao giọng, mà lặng lẽ thủ thỉ những câu chuyện nhỏ của đời sống. Có lẽ vì thế, tản văn trở thành cách viết phù hợp với nhịp cảm xúc của anh và của cả thời đại.

Thế giới của những người đàn ông dịu dàng và tổn thương -0
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt.

Nguyễn Phong Việt chọn những câu chuyện bình thường, khởi đi từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống. Một góc quán cà phê, một mâm cúng giao thừa, một chỗ ngồi quen thuộc, một ký ức tuổi thơ. Nhưng chính từ những chi tiết tưởng như rất bình thường ấy, tác giả mở ra một trường cảm xúc rộng hơn, nơi người đọc dễ dàng nhận ra những phần mong manh của chính mình.

Trong bài mở đầu cuốn sách, Việt viết về những cách con người ta phẫn nộ với bản thân, để tìm lý do rời khỏi cố hương, và những cách con người ta trở về để hàn gắn tâm hồn mình sau những năm tháng bôn ba tàn phá nó. Trở về ở đây không chỉ mang nghĩa địa lý, không đơn thuần là trở về một ngôi nhà hay một vùng quê.

Trong văn Nguyễn Phong Việt, trở về trước hết là trở về với ký ức, với tuổi thơ, với gia đình, và sâu xa hơn là trở về với phần mềm yếu nhất trong tâm hồn con người. Bởi vậy câu “chúng ta sống để trở về” không chỉ là một nhan đề. Con người đi qua đời sống với nhiều va đập và biến động, nhưng cuối cùng vẫn luôn tìm kiếm một nơi để quay lại, một điểm tựa tinh thần để nhận ra mình là ai.

Trong một bài viết về những người ngồi lặng lẽ trong quán cà phê, Nguyễn Phong Việt mô tả “Những người im lặng mà mình nhắc đến, họ lặng lẽ nghe một bản nhạc qua chiếc tai nghe, lật rất khẽ một trang sách, hoặc nhìn vào khoảng không vô định trước mặt”.

Đó là một hình ảnh rất đặc trưng cho thế giới nhân vật trong tản văn của anh. Họ không phải những con người mạnh mẽ theo nghĩa thông thường. Trái lại, họ thường được nhìn trong trạng thái dễ tổn thương. Họ mang theo những vết xước, những suy nghĩ chưa nói ra, những khoảng lặng cần được giữ gìn. Chính vì vậy, những bài tản văn này dễ chạm tới người đọc. Chúng nói thay phần yếu mềm mà nhiều người vẫn âm thầm mang theo trong đời sống.

Nguyễn Phong Việt không rao giảng đạo lý, mà thường tinh tế đặt câu chuyện đạo đức vào những hình ảnh rất giản dị của đời sống gia đình. Ba mẹ, bữa cơm, mái nhà, những nghi lễ nhỏ như mâm cúng giao thừa. Trong một đoạn về thời khắc năm mới, anh viết: “Tận trong lòng, mình chỉ nghĩ đến thông điệp đơn giản nhất của mâm cúng trong buổi tối rất đặc biệt ấy, là để cảm tạ”. Đó là một ý niệm rất căn bản về lòng biết ơn. Nhưng chính sự giản dị đó lại tạo nên chiều sâu cảm xúc.

Và ở cả cuốn sách, tản văn của Nguyễn Phong Việt vận hành chủ yếu theo logic của cảm xúc hơn là của sự kiện. Một bài viết thường bắt đầu từ một hình ảnh nhỏ. Một cơn mưa, một con đường, một góc quán, một kỷ niệm. Sau đó tác giả mở rộng bằng những liên tưởng, những suy niệm, và cuối cùng khép lại bằng một câu mang tính ngân vang cảm xúc.

Chẳng hạn trong bài viết về ánh sáng của những con người bình dị, anh nhận ra rằng: “Những người đó, trong mắt mình, đều đang tỏa sáng”. Ánh sáng ở đây không phải là ánh sáng của thành công hay danh tiếng. Nó là ánh sáng của sự kiên nhẫn, của khả năng đi qua nghịch cảnh mà không đánh mất sự tử tế.

Thế giới của những người đàn ông dịu dàng và tổn thương -1
Tản văn “Chúng ta sống để trở về” của nhà thơ Nguyễn Phong Việt.

Một yếu tố khác làm nên phong cách của Nguyễn Phong Việt là hệ thống ẩn dụ rất đời thường như mưa, con ong, ngọn nến, con đường, bữa ăn, hay một chỗ ngồi quen thuộc. Trong bài viết về con ong, tác giả gợi ra một hình ảnh rất giản dị “Một muỗng mật ong là kết tinh của cả cuộc đời con ong”. Ẩn dụ này đồng thời gợi lên một triết lý về lao động và ý nghĩa của những đóng góp nhỏ bé trong đời sống con người.

Điểm dễ nhận thấy của tản văn Nguyễn Phong Việt chính là nhạc tính được tạo ra từ những cấu trúc trùng điệp. Những cụm từ như “chúng ta”, “có người”, “có thể” thường lặp lại, không đơn thuần nhằm nhấn mạnh ý nghĩa, mà còn tạo nên một nhịp điệu thủ thỉ, giống như một dòng tự sự đang tự vỗ về chính mình. Cùng với đó là việc sử dụng khá nhiều dấu ba chấm. Những dấu ba chấm này làm cho câu văn không khép kín hoàn toàn. Chúng tạo ra khoảng lặng để người đọc tiếp tục suy nghĩ. Điều này, có lẽ, dễ nhận thấy ở những người có xuất phát điểm từ thơ.

Có thể nói, toàn bộ cuốn “Chúng ta sống để trở về” vận hành trong sự dịu nhẹ. Nguyễn Phong Việt không nhằm phân tích đời sống đến tận cùng, cũng không đặt ra những vấn đề triết học lớn. Tản văn của anh nghiêng về chức năng an ủi. Nó tìm cách làm dịu những căng thẳng tinh thần của con người trong một xã hội ngày càng gấp gáp, và đáp ứng một nhu cầu cảm xúc rất rõ ràng của độc giả. Người đọc tìm đến nó là để tìm một khoảng dừng. Một nơi để đọc chậm, để nhớ lại những điều quen thuộc, và để nhận ra rằng bên dưới tất cả những biến động của đời sống, con người vẫn cần những giá trị giản dị như sự biết ơn, lòng kiên nhẫn và khả năng trở về với chính mình.

10 đoạn trích nổi bật của “Chúng ta sống để trở về”

1. Những người im lặng mà mình nhắc đến, họ lặng lẽ nghe một bản nhạc qua chiếc tai nghe, lật rất khẽ một trang sách, hoặc nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Họ ngồi một mình, với tách cà phê, với mưa và nắng.

2. Chúng ta thích những âm thanh của cuộc sống nhưng không muốn quăng mình vào đó. Chúng ta muốn ở giữa đời sống, nhưng cũng cần một góc nhỏ để giữ lấy sự im lặng của riêng mình.

3. Có những thứ không thể nhìn bằng mắt nhưng không có nghĩa là không có thật. Một làn hương thoảng nhẹ, một cơn gió lướt qua, một hạt mưa rơi xuống, một tiếng chuông chiều... tất cả đều tồn tại theo cách rất riêng của nó.

4. AI có thể ôm trọn tất cả dữ liệu của thế giới này, nhưng AI không thể nhìn sâu hơn một chút vào những điều mà con người cảm nhận bằng ký ức và trải nghiệm.

5. Một muỗng mật ong là kết tinh của cả cuộc đời con ong. Để có được vị ngọt ấy, nó đã ghé qua hàng ngàn bông hoa, bay qua bao nhiêu ngày nắng và gió.

6. Không có gì là ngẫu nhiên trong những điều chúng ta đang có. Một ly nước chanh mật ong, một trái ổi trên bàn, một chén cơm nóng... tất cả đều là công sức, là chuỗi ngày vun đắp của rất nhiều người.

7. Những người đó, trong mắt mình, đều đang tỏa sáng. Không phải vì họ chưa từng vấp ngã, mà vì họ vẫn bình tĩnh đi qua những ngày khó khăn.

8. Đói thì ăn, mệt thì ngồi xuống nghỉ, đến giờ ngủ thì đi ngủ. Cuộc sống đôi khi chỉ cần đơn giản như vậy thôi.

9. Mong cho tất cả chúng ta đều là một đứa trẻ thơ trong đêm giao thừa trước mâm cúng, tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn hôm qua.

10. Chỗ ngồi yêu thích nhất trên thế gian này có thể không phải là nơi đẹp nhất. Nhưng đó là nơi chúng ta có thể dừng lại một chút, nhìn lại con đường mình đã đi qua.

PV

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.