Hệ thống an ninh Mỹ
Cho đến thời điểm hiện tại phân bố lực lượng trong hệ thống các cơ quan an ninh Hoa Kỳ đại để như sau:
- Hội đồng An ninh Quốc gia (National Security Council);
- Tổng giám đốc về các chương trình tình báo (Senior Director for Intelligence Progmas);
- Người phối hợp quốc gia về an ninh, bảo vệ hạ tầng cơ sở và chống khủng bố (National Coordinator for Security, Infrastructure Protection and Counter - Terosism).
Trực thuộc Tổng thống Mỹ có các cơ quan sau:
- Hội đồng tư vấn về hoạt động phản gián trực thuộc Tổng thống;
- Hội đồng quốc gia về phản gián.
Bên cạnh đó còn có Cục Ngân sách hành chính.
Hiện nay trong hệ thống cộng đồng tình báo Mỹ có sự tham gia của 15 cơ quan, trong đó có những bộ phận chủ yếu như sau:
Cục Tình báo Trung ương (Central Intelligence Agensy, CIA). Giám đốc hiện nay là ông Porter Goss.
Bộ An ninh Nội địa (Department of Homeland Security). Bộ trưởng đương nhiệm là ông Michel Chertoff.
Bộ Quốc phòng (Department of Defense). Bộ trưởng Ronald Rumsfeld. Trong Bộ Quốc phòng có 4 cơ quan Cục cấp 1 và 4 cơ quan Cục cấp 2 hoạt động trong lĩnh vực an ninh, tình báo. Cụ thể 4 cơ quan Cục cấp 1 gồm có Cục Tình báo Quốc phòng (Defense Intelligence Agency, DIA. Cục trưởng là Thomas Wilson); Cục An ninh Quốc gia (National Security Agency, NSA. Cục trưởng là Trung tướng Michael Hayden); Cục Quốc gia Hoa Kỳ về do thám mặt đất (The National Geospatial-Intelligence Agency, NGA); Trung tâm do thám quốc gia (National Reconnaissance Office, NRO). Bốn cơ quan Cục cấp 2 gồm có: Tình báo Quân đội (Army Intelligence, AMI); Tình báo Hải quân (Office of Naval Intelligence); Tình báo Không quân (Air Force Intelligence, AFI); Tình báo lính thuỷ đánh bộ (Marine Corps. Intelligence).
Bộ Tư pháp (Department of Justice). Trong hệ thống của Bộ Tư pháp Mỹ có Cục Điều tra liên bang (FBI).
Bộ Tài chính (The Treasury Department). Trong hệ thống của Bộ Tài chính Mỹ có Cục Hỗ trợ tình báo (Office of Intelligence Surpport), chịu trách nhiệm về việc thu thập và phân tích thông tin tình báo thông qua các khả năng của Bộ Tài chính, cũng như việc phối hợp với các thành viên khác của cộng đồng an ninh tình báo Mỹ, được thành lập từ năm 1977.
Cơ quan Phục vụ bí mật (Unite State Secret Service) cũng nằm trong hệ thống của Bộ Tài chính. Đảm nhận trách nhiệm bảo vệ Tổng thống và Phó Tổng thống, các thành viên trong gia đình của họ, các vị khác chính thức của chính phủ, các công sở của chính phủ. Cơ quan Phục vụ bí mật có khoảng 1,5 nghìn nhân viên, có trách nhiệm thu thập thông tin tình báo và phản gián về tất cả tổ chức của Mỹ và nước ngoài cũng như về những phần tử có thể gây nguy hại cho việc bảo vệ các nhân vật và trụ sở cần thiết.
Bộ Ngoại giao Mỹ (Department of State). Ngoại trưởng hiện nay là bà Hilary Cliton. Trong bộ máy của Bộ Ngoại giao Mỹ có Cục Phản gián và Nghiên cứu (The Bureau Intelligence and Research, INR). Theo sắc lệnh số 12333, INR có nhiệm vụ bằng các biện pháp công khai thu thập tin tức cần thiết cho việc tiến hành chính sách đối ngoại của chính quyền Mỹ, chuẩn bị và phân phối các thông tin tình báo. Đồng thời, INR phối hợp với các thành viên khác của hệ thống an ninh tình báo thu thập thông tin, tham gia chuẩn bị các chiến dịch bí mật. INR có nhiệm vụ trò chuyện với các nhân viên ngoại giao sau mỗi chuyến công tác của họ ra nước ngoài để khai thác những thông tin tình báo. INR cũng tham gia vào việc xây dựng chương trình tình báo quốc gia...
Hệ thống an ninh LB Nga
Về cơ cấu tổng thể, nắm quyền kiểm soát các cơ cấu sức mạnh và các cơ quan an ninh ở LB Nga được thực hiện bởi 4 cơ quan:
- Đại diện cho Tổng thống là Hội đồng An ninh LB Nga;
- Đại diện cho chính phủ là Tổng cục Hành chính;
- Đại diện cho Duma Quốc gia (Hạ viện) là Ủy ban An ninh;
- Đại diện cho Hội đồng Liên bang (Thượng viện) là Ủy ban về các vấn đề an ninh và quốc phòng.
Chịu trách nhiệm về việc thu thập và phân phối yêu cầu của các tổ hợp công nghiệp quốc phòng về tìm kiếm thông tin tình báo là Ủy ban về các vấn đề công nghiệp quốc phòng của Chính phủ LB Nga.
Hoạt động tình báo ở bên ngoài là trách nhiệm của các cơ quan sau:
- Cơ quan Tình báo đối ngoại (SVR);
- Tổng cục Tình báo Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Nga (GRU);
- Cục Bản đồ quân sự Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Nga (VTU);
- Ủy ban về các vấn đề an ninh của Liên minh Nga và
- Trung tâm chống khủng bố SNG (chịu trách nhiệm phối hợp hành động với các cơ quan an ninh của các nước thuộc Cộng đồng các quốc gia độc lập, vốn là các nước cộng hòa nằm trong Liên bang Xô viết cũ).
Hoạt động phản gián trong nước là trách nhiệm của những cơ quan sau:
- Cơ quan An ninh Liên bang (FSB);
- Cơ quan Liên bang về kiểm tra kỹ thuật và xuất khẩu (chịu trách nhiệm về việc bảo vệ thông tin và chống lại tình báo kỹ thuật của nước ngoài);
- Cơ quan Cảnh vệ Liên bang và Cục các chương trình đặc biệt của Tổng thống (chịu trách nhiệm bảo vệ các nhà lãnh đạo);
- Tổng cục Hải quan (chịu trách nhiệm về an ninh kinh tế);
- Tổng cục Kiểm soát lưu thông ma tuý (chịu trách nhiệm chống lại tội phạm buôn bán và sử dụng ma tuý).
Cơ quan Tình báo đối ngoại (SVR);
Cơ quan tiền thân là Tổng cục 1 của Ủy ban An ninh Liên Xô trước kia (KGB).
SVR có một Phó giám đốc thứ nhất và 7 phó giám đốc.
SVR có Cục phân tích và thông tin; Cục Cán bộ; Cục Phản gián đối ngoại; Cục Kỹ thuật chiến thuật; Cục Tình báo kinh tế và Cục Máy tính và tin học. Ngoài ra còn có một số đơn vị chiến đấu hoặc phụ trợ khác như Đội Đặc nhiệm Zaslon (thiện chiến không kém gì đội Alfa lừng danh), Hội đồng cựu chiến binh, Phòng Tư pháp, Ban Thư ký, Nhóm chuyên viên, Phòng Liên Lạc xã hội và báo chí, Học viện SVR...
Tổng cục Tình báo Bộ Tổng Tham mưu các lực lượng vũ trang Nga (GRU) hoạt động tương tự như Tổng cục Tình báo quân đội ở các nước khác. Tổng cục trưởng GRU chỉ tuân lệnh trực tiếp của Tổng tham mưu trưởng các lực lượng vũ trang Nga và Bộ trưởng Quốc phòng, và không được có mối liên hệ trực tiếp với ban lãnh đạo chính trị của quốc gia. Khác với giám đốc SRV, người được Tổng thống trực tiếp nghe báo cáo hàng tuần và ngày thứ hai, Tổng cục trưởng GRU không có giờ quy định để báo cáo trực tiếp với Tổng thống. Tồn tại quy định phân cấp buộc các chính trị gia không thể nhận trực tiếp thông tin từ những người chỉ huy tình báo quân đội.
Về mặt tổ chức, GRU có 12 Cục cấp 1: Cục 1 chuyên về các quốc gia nằm trên lục địa châu Âu; Cục 2 chuyên về các nước Bắc Mỹ và Nam Mỹ, vương quốc Anh, Australia và New Zealand; Cục 3 chuyên về các nước châu Á; Cục 4 chuyên về các nước châu Phi; Cục 5 là tình báo chiến thuật; Cục 6 chuyên về tình báo vô tuyến điện; Cục 7 chuyên về NATO; Cục 8 thực hiện nhiệm vụ tình báo ở một số nước riêng lẻ đặc biệt; Cục 9 chuyên về kỹ nghệ quân sự; Cục 10 chuyên về kinh tế quân sự; Cục 11 chuyên về các học thuyết quân sự và khí tài quân sự; Cục 12 (không được tiết lộ nhiệm vụ). Ngoài ra, GRU còn có một số Cục cấp hai như Cục Tình báo vũ trụ; Cục Cán bộ; Cục Kỹ thuật Chiến thuật; Cục Hành chính Kỹ thuật; Cục Quan hệ đối ngoại và Cục Chính trị... GRU có ba phòng trực thuộc lãnh đạo Tổng cục là Phòng Tư liệu; Phòng Thông tin và Phòng Chuyển thông tin.
Lãnh đạo Cơ quan An ninh Liên bang (FSB) hiện nay là Đại tướng Nikolai Patrushiov