Nhà văn Như Bình: Tác phẩm đừng thiếu đi một vết xước nhân sinh

Sau ba tháng tổ chức, hơn 3.000 bài thơ của các tác giả trong và ngoài nước đã gửi về cuộc thi “Xuân Mới” do Chi hội nhà văn Công an tổ chức trên fanpage “Văn học Công an”. Đây được coi là một con số kỷ lục của một cuộc thi văn học trực tuyến. 

Thượng tá - nhà văn Như Bình, Trưởng Ban Chuyên đề Báo Công an nhân dân, thành viên Ban giám khảo, nhìn thấy nhiều tín hiệu đáng mừng nhưng cũng không ít điều khiến chị trăn trở. Với chị, một bài thơ có thể tròn trịa về kỹ thuật, đẹp về ngôn từ, nhưng nếu thiếu một “vết xước nhân sinh” thì vẫn khó ở lại trong lòng người đọc.

Nhà văn Như Bình: Tác phẩm đừng thiếu đi một vết xước nhân sinh -0
Thượng tá - nhà văn Như Bình, Trưởng Ban Chuyên đề Báo Công an nhân dân,

- Ở góc nhìn giám khảo, chị có cảm giác rằng không ít bài thơ dự thi “Xuân Mới” đang viết nhiều bằng ký ức văn chương vay mượn hơn là trải nghiệm sống thực?

- Đó là một thực tế đáng suy nghĩ đối với thơ ca và văn chương hiện nay chứ không riêng gì ở cuộc thi thơ Xuân Mới. Và không chỉ các tác giả trẻ, một vài nhà thơ đã thành danh, từng có nhiều giải thưởng thì tác phẩm của họ tham gia cuộc thi Xuân Mới bị kém phong độ đi rất nhiều. Có Những bài thơ vay mượn cảm xúc thấy rõ, đọc lên không thấy còn hồn vía của tác phẩm, cứ thấy cạn kiệt, cằn cỗi cả thi ảnh và thi tứ.  

Tuy nhiên, cũng phải công bằng mà nói rằng, nếu người viết không đi từ những trải ngiệm, làm sao có ký ức. Mà không có những kí ức thì làm sao có được sự trải nghiệm thấm thía của những thứ đã đi qua, ở lại, nằm sâu mãi trong tâm hồn mình. Người viết nào cũng cần kí ức. Ký ức giúp họ trưởng thành và sâu sắc hơn với hiện tại. Quan trọng họ xử lí ký ức của mình như nào. Nếu người viết không đặt mình vào trung tâm của trải nghiệm, không dám nhìn thẳng vào đời sống cụ thể của mình, người viết khó mà gặt hái được điều gì. Tuy nhiên ở cuộc thi Xuân Mới, tôi không thấy quá nhiều lo ngại về vấn đề này. Có rất nhiều những bài thơ viết từ những trải nghiệm thật, những câu chuyện thật đã cho tác giả những cảm xúc rất đáng trân trọng.

- Với thơ Xuân, vốn gắn với niềm vui và hy vọng, nguy cơ trượt sang minh họa, khẩu hiệu hay sự dễ dãi trong cảm xúc là điều có thật. Theo chị, ranh giới cần được giữ chính là tính chân thực.

- Vấn đề ranh giới giữa cảm xúc và khẩu hiệu luôn thách thức người viết. Thường gặp là ở những người viết quá nhiều cảm xúc và rơi vào trạng thái không chế ngự được cảm xúc. Khi xúc cảm bị đẩy lên quá đà, người viết dễ “hồn nhiên” khớp vào những từ ngữ lớn lao, những so sánh quá mức, thành ra tác phẩm bị giả, bị dễ dãi, bài thơ dễ trở thành một bài diễn ngôn hơn là một sáng tạo nghệ thuật. Người viết cũng như một “tổng đạo diễn” thông thái của tâm hồn và trí tuệ của chính mình thì tác phẩm viết ra mới mang lại sự say mê, xúc động cho người đọc.

- Có thể nói rằng một bộ phận tác giả đang nhầm lẫn giữa cảm xúc tích cực và cảm xúc có chiều sâu? Sự nhầm lẫn này bộc lộ như thế nào trong các bài thơ dự thi năm nay?

- Bạn nói đúng. Người viết chuyên nghiệp nhiều khi còn nhầm lẫn giữa cảm xúc tích cực và cảm xúc có chiều sâu. Cảm xúc tích cực là những cảm xúc bột phát trước những thực tế, những câu chuyện đời sống đẹp mà người viết chứng kiến. Còn cảm xúc có chiều sâu là cảm xúc cần thêm tư duy của trí tuệ. Nghĩa là người viết cần phải có thời gian để “tiêu hoá” cái cảm xúc tích cực trước, sau đó mới đào sâu suy ngẫm, chiêm nghiệm, khái quát thông điệp. Sự nhầm lẫn này bộc lộ khá nhiều trong các tác phẩm dự thi, đặc biệt là các tác giả không chuyên và một phần là nằm trong các tác giả đang công tác ở ngành Công an.

- Chị có nhận thấy tâm lý viết để vừa gout của giám khảo vẫn còn khá rõ trong một số bài thơ dự thi, thay vì tinh thần đối thoại thẳng thắn với chính mình và bạn đọc?

- Trong quá trình chấm, mỗi tác phẩm đọc đến 2-3 lần nhưng tôi ít hoặc chưa thấy rõ yếu tố viết để vừa gout giám khảo. Hay tôi chưa tinh nên không nhận ra. Vì Giám khảo cuộc thi Xuân Mới có tới 5 vị. Mỗi vị chắc chắn có mọt gout thưởng thức thơ riêng nên thí sinh rất khó biết phải viết thế nào để vừa gout ai. Có thể văn xuôi thì còn bị ảnh hưởng người này người khác do mình thần tượng họ, hoặc quá mê tác phẩm của họ, mà họ lại đang là giám khảo nên khi viết tác phẩm đi thi, họ viết theo gout của giám khảo chăng?. Còn thơ thì không biết 4 vị giám khảo còn lại có thấy yếu tố này không, riêng tôi khi trả lời câu hỏi này tôi mới thấy loé lên vài cái tên nhưng chưa rõ ràng để kết luận. Với tôi “thơ là khoảnh khắc bừng rộ của tâm trạng” vì vậy, nếu người viết chọn cách viết cho đúng gout giám khảo để đi thi thay vì viết với tinh thần đối thoại thẳng thắn với chính mình và bạn đọc, tôi thấy họ đã thất bại rồi.

- Ở vị thế một người viết lâu năm, chị có thất vọng trước những bài thơ kỹ thuật tròn trịa nhưng thiếu linh hồn, thiếu một vết xước nhân sinh khiến người đọc phải nhớ?

- Cái này thì rất rõ trong một số tác phẩm tác giả là nhà thơ chuyên nghiệp tham gia cuộc thi Xuân Mới. Với riêng tôi, sự chuyên nghiệp của người viết nằm ở chỗ anh viết kỹ thuật, dụng công kỹ thuật nhưng người đọc không hề nhận ra, hoặc họ nhận ra nhưng thầm thán phục anh ở thủ pháp nhuần nhuyễn cao siêu, biết cách biến kỹ thuật thành nghệ thuật. Còn khi anh viết mà để độc giả nhận ra anh dụng công kỹ thuật thì rõ ràng anh chưa thể là người sáng tác chuyên nghiệp được. Và dù chuyên nghiệp đến cỡ nào, tác phẩm thiếu đi một vết xước nhân sinh khiến người đọc phải nhớ thì rõ ràng anh thất bại rồi. Những vết xước nhân sinh luôn cần có trong mỗi tác phẩm.

- Với các bài thơ dự thi mang chủ đề về lực lượng Công an, chị đánh giá thế nào về chất lượng chung, liệu đã thoát khỏi lối ca ngợi một chiều để chạm tới chiều sâu con người và thân phận nghề nghiệp hay chưa?

- Công bằng mà nói thì tôi khá bất ngờ và tự hào khi ở cuộc thi Xuân Mới các tác phẩm dự thi viết về đề tài Công an nhiều, và khá là sung sức,chất lượng chung khá đồng đều. Khi Chi hội Nhà văn Công an phát động cuộc thi, Ban tổ chức rất lo vì đề tài viết về Công an quá khó để viết, và viết được cho hay lại càng vô cùng khó nữa. Thế nhưng khi nhận các tác phẩm dự thi gửi về, cả BTC và BGK đều thở phào nhẹ nhõm vì các tác phẩm viết về Công an đầy đặn, không hề thiếu những bài hay và xúc động. Chấm gần 3000 bài thơ nên tôi không thể nhớ hết nổi các tác giả nào viết về đề tài Công an hay để kể chi tiết ra đây.

Nhưng tôi ấn tượng với chùm của tác giả Hoàng Anh Tuấn, anh cũng là một Trung tá Công an hiện đang công tác ở Lào Cai. Thơ Tuấn có người cho rằng đó là lối viết cũ nhưng tôi lại thích cái vốn cổ của Tuấn. Tuấn viết tự nhiên như hơi thở, những câu thơ cứ thế chảy tràn ra, tự thân vang lên, giản dị, rung động và đẹp. Đọc thơ Tuấn tôi không thấy tác giả phải gò ép, hay vật vã với con chữ. Tôi có lẽ là người đọc tối cổ nên tôi vẫn phải lòng dạng thơ có vần điệu, nhạc tính. Bản thân tôi làm thơ tự do là chủ yếu nhưng tôi luôn muốn viết những vần thơ dù là thể tự do thì vẫn giàu nhạc điệu, vần điệu.

Hay là tác giả Lý Hoàng Cung, Đậu Hoài Thanh, Ngọc Minh đều là giữ cương vị trong ngành Công an, thơ của họ viết về công an giản dị, mộc mạc nhưng lại gây xúc động mạnh bởi sự chân thực của những câu chuyện đời chuyện người chiến sĩ Công an. Còn nhiều tác giả viết hay về Công an, muốn thêm nữa tôi phải giở lại bảng chấm điểm và xem chú thích, mà như thế thì lâu lắm (cười).

- Theo chị, điều khó nhất khi viết thơ về người chiến sĩ Công an là gì, phải chăng là tránh lý tưởng hóa, tránh minh họa, hay dám đi vào những khoảng lặng phía sau bộ quân phục?

- Cái khó nhất là tiếp cận và khai thác được những vẻ đẹp của sự cống hiến, hy sinh, chiều sâu nội tâm của đề tài. Mà muốn tiếp cận được, khai thác và phản ánh được vẻ đẹp thuần khiết, trang trọng của người chiến sĩ Công an, người viết phải đi sâu tiếp xúc gần gũi hằng ngày với nhân vật của mình, cả trong cuộc sống đời thường và trong công việc rất đặc thù của họ. Khi chúng ta vui xuân đón Tết họ là người không có Tết không có lễ. Biết bao người chiến sĩ Công an đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, máu của họ vẫn đổ giữa thời bình. Người chiến sĩ Công an trước hết cũng là một con người. Khi thơ dám đi vào những khoảng lặng phía sau bộ quân phục – những trăn trở, dấn thân, hy sinh thầm lặng, những mâu thuẫn nội tâm – lúc ấy hình tượng người chiến sĩ CAND mới thực sự sống. Sự tôn vinh chỉ thực sự có giá trị khi được đặt trên nền tảng của góc nhìn nhân bản và đa chiều.

- Đối với các tác giả là cán bộ Công an trực tiếp tham gia dự thi, chị nhận thấy họ có lợi thế trải nghiệm và những rào cản nào trong biểu đạt nghệ thuật?

- Lợi thế lớn nhất của các tác giả là cán bộ Công An trực tiếp tham gia dự thi chính là những trải nghiệm thực tế – điều mà không phải người viết nào cũng có được. Tuy nhiên, rào cản lại nằm ở chỗ, khi thực tế hiện lên trụi trần với những vết thương sâu của đời sống, người viết làm sao tách bạch được công việc của mình với cái nhìn đơn tính về chuyên môn để đồng cảm và hiểu sâu đằng sau mỗi bi kịch, mỗi bất hạnh của con người trong chính cái đời sống ấy. Anh ta phải chuyển hóa được trải nghiệm nghề nghiệp ấy thành một chất liệu để sáng tạo ra ngôn ngữ nghệ thuật.Trải nghiệm là chất liệu, nhưng thơ cần thêm độ lùi, sự chiêm nghiệm và dũng khí tự vấn. Khi người viết là cán bộ trong ngành họ thường dè dặt hoặc quá ý thức về khuôn mẫu, tác phẩm, về tính định hướng dư luận… dễ rơi vào thơ minh hoạ như đã nói ở trên.

- Nếu phải nói thẳng, chị muốn nhắn gửi điều gì với những người viết thơ, đặc biệt là người viết trong lực lượng, vẫn đang coi mùa xuân và đề tài Công an như một vùng an toàn để né tránh những câu hỏi gai góc của đời sống?

- Cuộc sống đang vận động không ngừng, có lẽ điều mà một cuộc thi như “Xuân Mới” cần nhất không chỉ là những bài thơ đẹp, mà là những tiếng nói thành thật  cất lên từ đời sống nhiều thăng trầm và không ít đớn đau này. Những tiếng nói ấy dù còn gồ ghề đến đâu chỉ cần nó mang chứa được trong nội tâm những nhịp đập thật, những khát vọng chân thành, những mong cầu thiết tha của con người hôm nay thì nó đã là một giá trị. Mùa xuân không chỉ có những cảm xúc hoa nắng. Nó còn là sự chuyển mình, là khởi đầu của những đối thoại mới, những tự vấn lương tâm. Thơ đừng bao giờ để thiếu đi dù chỉ một vết xước nhân sinh.

- Xin cảm ơn chị!

Dương Bình Nguyên

Các tin khác

OCB30 “tăng nhiệt” với loạt đặc quyền mùa sinh nhật

OCB30 “tăng nhiệt” với loạt đặc quyền mùa sinh nhật

Bước vào giai đoạn sôi động nhất, chiến dịch mừng sinh nhật tuổi 30 của ngân hàng Phương Đông (OCB30) đang dần tăng nhiệt với hàng loạt đặc quyền được triển khai đồng bộ trên nền tảng trực tuyến, quầy giao dịch toàn quốc cùng nhiều điểm chạm ấn tượng khác.

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.