Khi cần phải hành động, phải hành động thôi. Alexei Leonov nhìn người trưởng nhóm Pavel Beliaiev và ông này gật đầu. Đã đến giờ Leonov phải đi ra kiểm tra 1 vòng bên ngoài phi thuyền, không phải để hút 1 điếu thuốc mà là thực hiện chuyến đi bộ ngoài không gian đầu tiên trong lịch sử loài người. Lại một lần nữa Liên Xô đi trước người Mỹ. Từ Gagarin, những cái gì đầu tiên trong không gian đều thuộc về Liên Xô.
Trong lúc này Leonov không hề lo âu, ngược lại ông nôn nóng được ra ngoài. Đã nhiều năm qua ông tập luyện cho mục đích này nên không thể chùn bước vào phút cuối. Bước ra khỏi phi thuyền Voskhod 2 để lơ lửng trong không gian cách trái đất 190km đối với ông còn dễ hơn là đi ra ngoài ngôi nhà để đương đầu với trận bão tuyết.
Beliaiev giúp Leonov mang dụng cụ đeo lưng gồm bình oxy và hệ thống làm lạnh cho mặt nạ. Khi buồng điều áp đã sẵn sàng, Leonov mạnh dạn bước vào, đóng cửa lại rồi mở cửa ngoài ra. Ông thò đầu ra trước, rồi đến thân mình, đôi chân. Ông thận trọng đẩy "sợi dây rốn" nối liền ông với phi thuyền để nó không quấn quanh ông, hay tệ hơn là quanh cổ khiến ông ngạt thở. Sẽ chẳng có ai đến giúp ông. Hàng triệu người dân Liên Xô và cư dân trên trái đất đang theo dõi từng cử chỉ của ông trên màn hình đen trắng được truyền trực tiếp.
Khi trở về Trái đất, Leonov kể lại chuyến du ngoạn đầu tiên trong không gian đó: "Tôi bước vào môi trường lạ lẫm và chẳng ai trên Trái đất có thể nói tôi sẽ gặp những gì. Tôi không có bảng hướng dẫn. Đây là lần đầu tiên. Nhưng tôi biết rằng phải làm điều đó. Tôi chậm rãi leo ra ngoài một cách cẩn thận và dần dần tách xa khỏi phi thuyền. Chính sự tĩnh lặng khiến tôi ngỡ ngàng nhất. Đó là một sự tĩnh lặng thật đặc biệt mà tôi chưa từng gặp trên trái đất, thật nặng nề và sâu thẳm đến mức tôi nghe cả âm thanh của cơ thể mình. Bầu trời có nhiều ngôi sao hơn tôi tưởng. Trời tối đen, nhưng đồng thời lại sáng ánh sáng mặt trời. Trái đất có vẻ nhỏ bé, xanh, sáng, thật dễ thương, thật đơn độc. Đó là nơi ở của chúng ta và tôi phải bảo vệ nó như một thánh tích”. Lời mô tả của ông thật đẹp như văn của Dostoievski.
Sau khoảnh khắc ngất ngây, Leonov quay về với thực tại. Bộ đồ phi hành của ông phồng lên dưới áp suất bên trong nên ông không thể co tay hay chân được. Lúc ấy ông không nói lời nào để không làm những cư dân trên trái đất lo lắng. Tuy nhiên ông không thể bật camera gắn trên vai hoặc tháo camera ở nắp phi thuyền đã ghi nhận lúc ông đi ra ngoài. Khi nhìn thấy các hình ảnh đó, những kỹ thuật gia hiểu rằng ông đã gặp khó khăn nên ngưng việc phát hình trực tiếp.
Đã đến lúc Leonov phải quay vào phi thuyền. Chính lúc ấy, những khó khăn thực sự mới bắt đầu. Bị vướng trong bộ đồ phi hành, ông không thể chui vào cửa phi thuyền với 2 chân vào trước như đã dự liệu. Không chút lo sợ, ông xoay người để đưa đầu vào trước. Chuyến đi bộ ra ngoài không gian đầu tiên của con người chỉ kéo dài đúng 12 phút 9 giây.
Nằm ngược trong buồng điều áp, Leonov không thể đóng cửa ngoài. Ông cần phải quay ngược lại. Ông cố gắng hết sức mình nhưng không thể được. Khi bật một cái van, ông làm cho áp suất bên trong hạ xuống giúp ông có thể cử động chút ít. Với một nỗ lực phi thường, ông đóng được cửa ngoài. Leonov sắp ngất đi, mình ngập trong mồ hôi. Nhưng ít ra ông cũng có thể lê đến ghế ngồi cạnh Beliaiev. Thế là ông không cần phải nuốt viên thuốc độc mà người ta đã chuẩn bị sẵn để tránh cho ông cảnh hấp hối khổ sở khi kẹt bên ngoài phi thuyền.
Nhưng những rắc rối vẫn chưa kết thúc. Phi thuyền còn phải bay vòng quanh trái đất 16 vòng nữa, đột nhiên một trục trặc kỹ thuật buộc phi hành đoàn phải ngắt hệ thống lái tự động. Beliaiev đích thân điều khiển để hạ cánh phi thuyền. Lúc ấy là buổi sáng sớm ngày 19/3/1965. Một sự chuyển hướng buộc họ phải rời khỏi ghế ngồi, điều này khiến cho việc khởi động các tên lửa đẩy chậm mất 46 giây. Khi đi vào bầu khí quyển, khoang phục vụ không chịu tách rời khỏi khoang hạ cánh bên trong có phi hành đoàn.
Những sự cố liên tiếp đó khiến cho phi thuyền hạ cánh cách địa điểm hoạch định 386km, nơi bộ phận đón tiếp đang chờ. Phi thuyền đáp xuống một khu vực hẻo lánh giữa rừng rậm ở Siberia. Mặt đất đóng tuyết dày 1m nên không thể di chuyển bằng chân nên phi hành đoàn phải ngồi chờ trong phi thuyền. Beliaiev và Leonov dự tính sẽ trải qua đêm đầu tiên trên Trái đất trong phi thuyền. Quả là một kế hoạch nhọc nhằn, càng khổ hơn khi phi thuyền nằm giữa bốn bề lộng gió. Thật vậy, cửa phi thuyền đã tự động bung ra khi hạ cánh. Để tránh bị rét cóng, phi hành đoàn phải cởi bỏ bộ đồ phi hành sũng mồ hôi bên trong để vắt cho ráo.
Cuối cùng một chiếc trực thăng đã phát hiện ra phi thuyền lúc 13h, tức sau khi hạ cánh 4 tiếng, nhưng vẫn không thể hạ cánh vì cây cối chung quanh. Các nhân viên cứu hộ ném cho phi hành đoàn quần áo ấm và thức ăn. Trực thăng đáp xuống cách đấy 5km. Hai phi hành gia phải qua đêm trong phi thuyền, lo sợ lũ gấu và chó sói đến viếng tuy trong hộp dụng cụ sinh tồn có súng lục và đạn.
May thay đêm cũng qua đi mà không có sự cố gì, và đến sáng một nhóm cứu hộ đã đến từ một chiếc trực thăng đỗ cách đấy 1,5km. Thế nhưng họ cũng phải mất 4 tiếng trượt ski (ván trượt) để tới chỗ các phi hành gia. Mọi người quyết định sáng hôm sau mới đưa 2 phi hành gia về nước. Ngày hôm sau 2 anh hùng Liên Xô trượt ski đến trực thăng, kết thúc chuyến du hành đầu tiên ngoài không gian