Người “mắc nợ” rừng xanh

Ông đã dành trọn những chương cuối cuộc đời mình cho tình yêu vĩ đại và thủy chung với rừng. Khi đã ở tuổi xưa nay hiếm, ông vẫn khát vọng đi về hướng núi, nơi có hàng trăm con người ngày đêm lao động sản xuất và bảo tồn văn hóa bản địa, nơi có âm thanh của cồng chiêng trong nhịp chân khua và ngọn lửa bập bùng xua đi màn đêm tăm tối... Ông muốn được chết dưới tán rừng, để thân xác hòa vào thiên nhiên. 

Lập làng Đarahoa

Một ngày xuân Đà Lạt gió rét và mưa lạnh, “ông già núi rừng” Nguyễn Đức Phúc hẹn chúng tôi ghé thăm ngôi nhà trên xứ ngàn hoa của mình. Trong không gian rộng rãi và ngăn nắp, chủ nhân bài trí các kỷ vật chiến trường như, mũ tai bèo, mũ cối, điện thoại, máy thông tin, hộp đạn 12 ly, bao súng, các loại túi cóc, ống nhòm, cung nỏ... cùng những bức ảnh ố vàng màu thời gian, chứng nhân lịch sử trong cuộc đời binh nghiệp của một Trung tá, Chính trị viên Tiểu đoàn đặc công 200C anh hùng (thuộc Khu VI) thời kháng chiến chống Mỹ. 

Dù đã bước sang tuổi 83, trông ông vẫn toát lên vẻ rắn rỏi, tinh anh cùng sự dí dỏm, hài hước với lối kể chuyện theo phong cách đại ngàn làm cho người đối diện thích thú đến tò mò.

Người “mắc nợ” rừng xanh -0
Đi qua gần hết cuộc đời, ông Nguyễn Đức Phúc luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho những cánh rừng thêm xanh.

Nguyễn Đức Phúc sinh ra và lớn lên ở Bình Định, đi làm cách mạng ở vùng đất Quảng Nam rồi ra miền Bắc học tập, sau đó trở lại miền Nam tiếp tục chiến đấu. Đi qua cuộc chiến tranh gian khổ và khốc liệt, đất nước hòa bình, ông ở lại tiếp quản TP Đà Lạt, kinh qua nhiều trọng trách quan trọng của chính quyền, là Trưởng Ban Tuyên huấn Tỉnh đội Lâm Đồng, rồi cán bộ nội chính của Tỉnh ủy. Từng vào sinh ra tử nhiều chiến trường, bầm giập, ngụp lặn giữa những dòng chảy vô thường nhưng cuối cùng, ông nhận ra mình có một tình yêu sâu thẳm với những cánh rừng, nơi đã che chở, bao bọc cho ông vượt qua ranh giới mong manh của sinh tử trong những trận đánh ác liệt với kẻ địch. Ông ngày đêm thổn thức khi thấy rừng Tây Nguyên bị tàn phá. Người ta chặt cây rừng để lấy đất làm nhà, phá rừng làm rẫy khiến cho rừng bị chảy máu và nghèo kiệt. Ông đã khóc khi thấy một cây rừng hàng chục năm tuổi bị đốn hạ. Ông thấy một số đồng bào ít người ngày càng đói khổ, ông nghĩ mình có thể làm được điều gì đó cho rừng và cho bà con ở các bản làng hẻo lánh.

Thế rồi, người cán bộ Nguyễn Đức Phúc đã buông bỏ mọi chức tước và bổng lộc, quyết định nghỉ hưu sớm. Năm 1992, ông được tỉnh Lâm Đồng giao hơn 300 hecta đất rừng (thời gian 40 năm) ở khu núi Voi, xã Hiệp An, huyện Đức Trọng. Kể từ đó, khu rừng đã gắn bó như máu thịt với ông. Ông dành tất cả tâm huyết và sức lực để bảo vệ và chăm sóc cho rừng. 

Trồng rừng được một thời gian thì người dân vào phá, ông ngộ ra rằng, không ai giữ rừng hiệu quả bằng chính người dân ở vùng rừng đó. Thế là, ông đi gom đồng bào dân tộc K’ho sống phân tán khắp nơi về, trong đó có người từng đi theo Fulro cũng được ông gọi về định canh, định cư, yên ổn làm ăn mà không phải trốn chui trốn lủi trong rừng. Ban đầu không ai tin ông có thể xây dựng được làng, vì vốn dĩ bà con đồng bào thích du canh, du cư, thích nay cánh rừng này mai ngọn núi khác. Ông nói chuyện trồng rừng, bà con lại cười, vì xưa này họ chỉ sống trong rừng, ăn của rừng không hết, cần gì phải trồng rừng.

Nhưng rồi, mưa dầm thấm lâu, họ dần thấy ông nói đúng cái lẽ tự nhiên, họ bị thuyết phục bởi tấm chân tình của “ông già núi rừng” Nguyễn Đức Phúc. Sau đó ông xin tỉnh lập làng dân tộc Đarahoa, tiếng K’ho có nghĩa là “suối trên ngàn”, liên kết chính quyền địa phương lập thôn trưởng, già làng... Làng Đarahoa ra đời, ban đầu chỉ có 6 gia đình, một thời gian sau đã tăng lên hàng chục ngôi nhà, hàng trăm nhân khẩu, chịu trách nhiệm quản lý hàng trăm hecta rừng được giao. 

Người “mắc nợ” rừng xanh -0
Ông Phúc trong căn chòi những năm giữ rừng.

Bà con thiếu giống cây trồng, vật nuôi, thiếu tiền làm nhà, ông Phúc đều giúp sức. Bà con không có nước sạch để uống, không có nước để tưới cà phê, ông mua và làm một đường ống nhựa dài 7 cây số cùng bà con dẫn nước từ trên núi xuống. Ông cho thành lập một tiểu đội dân quân của buôn làng vừa bảo vệ rừng vừa bảo vệ an ninh, trật tự. Bà con tự nguyện bảo vệ ngay trên chính diện tích mà mình nhận khoán, cùng buôn làng tuần tra theo dõi không cho người lạ vào chặt phá. Ông mời cán bộ kiểm lâm, công an, cán bộ kỹ thuật nông nghiệp vào truyền đạt kinh nghiệm giữ rừng và hướng dẫn cách trồng rừng và chăm sóc rừng. 

“Đêm về tôi đọc sách. Ngày tôi vào thư viện các trường đại học, trung tâm nghiên cứu tìm tòi học hỏi những điều mình chưa biết để làm tốt việc trồng cây, chăn nuôi trên mảnh đất làng mình. Nhờ vậy mà suốt hàng chục năm, rừng của làng Đarahoa chưa một lần bị thiêu cháy”, ông Phúc kể.
Ông sống với bà con,  vận động bà con giữ rừng, giữ văn hóa bản địa, lấy giá trị truyền thống bền vững để phục vụ du lịch. Ông đến với đồng bào bằng trái tim, bằng tình yêu, muốn giúp cho đời sống của đồng bào đỡ cơ cực, lẽ đương nhiên ông được họ đón tiếp như người nhà. K’Thủy (20 tuổi) cô gái người dân tộc K’ho chia sẻ rằng, các con nhỏ, con lớn ở làng đều gọi ông là “ba Phúc”.

Mỗi khi thấy ba Phúc về làng, lũ trẻ sà vào lòng của ông để nhận quà, được ông xoa đầu, nựng má, ân cần thăm hỏi như những đứa con ruột thịt của mình. Ông Ha Hai, người từng theo Fulro, được ông Phúc kéo về làng Đarahoa làm lại cuộc đời vẫn nhớ như in ngày đầu gặp ba Phúc: “Những ngày tháng lầm đường lạc lối tôi vô cùng khổ cực. Còn đồng bào cứ du canh du cư phát rừng làm rẫy. Nhờ có chính quyền, có ba Phúc giúp làm nhà, hướng dẫn trồng trọt, chăn nuôi, ổn định nơi ăn chốn ở. Đồng bào thương ba Phúc rất nhiều”.

Khi kể cho chúng tôi nghe ký ức về rừng, ông Phúc trầm ngâm đọc câu thơ: “Rừng có cửa nhưng không có khóa/ Khóa cửa rừng bằng trái tim ta”, ngụ ý rằng, biện pháp cấm phá rừng là một chuyện, có giữ được rừng là chuyện khác. Ông Phúc suy nghĩ: “Đồng bào dân tộc ít người từ bao đời nay vẫn nghĩ rừng cho gì thì hưởng nấy nên phá rừng. Tôi thì chứng minh cho họ thấy, giữ được rừng thì rừng mới nuôi sống họ và là nơi để con người nương tựa. Những khu rừng đang tái sinh từng ngày, nhưng rừng cũng như biển vậy. Chúng đỏng đảnh và khó chiều vô cùng. Nếu không chung thủy với rừng, không thực sự là người của rừng thì rừng mãi mãi không bao giờ thuộc về mình”. 

Dù mùa hè nắng cháy hay mùa động lạnh giá, ông vẫn giữ cho mình ngọn lửa nhiệt huyết, kiên trì giữ rừng, gắn bó với rừng và rừng cũng che chở cho ông. Có những đêm ba mươi Tết, ông vác túi ngủ vào rừng. Các con ông không hiểu nổi việc làm của bố, chỉ có vợ ông, vì một chữ thương mà theo chồng. 

Người “mắc nợ” rừng xanh -0
Ông Phúc nói chuyện với bà con làng Đarahoa về bảo vệ rừng và cách sống dựa vào rừng.

Nặng nợ với rừng

Có rừng để lao động sản xuất, có nhà để ở, cuộc sống ở làng không ngừng thay đổi, đám trẻ trong làng ngày một nhiều, chúng cần phải được đến trường. Đêm nằm vắt tay lên trán, ông trăn trở suy nghĩ, làng chỉ cách TP Đà Lạt hơn chục cây số mà tưởng như rừng thiêng nước độc ở nơi non cao vời vợi. Làng mở ở trong buôn, buôn ở trong rừng, cũng cách trở đò ngang. Nghĩ như thế, trong đầu ông lóe lên niềm tin, ông phải bắt tay vào xây dựng một phòng học cho con em làng Đarahoa. Ông vận động anh em, bạn bè cùng bà con trong làng cùng nhau đi chặt cây, cắt tranh, đóng bàn ghế. Ngôi trường nằm khiêm tốn bên cánh rừng thiêng Pơnơhat, giáp ranh giữa huyện Đức Trọng và TP Đà Lạt mọc lên thật đơn sơ mà đẹp đẽ. 

Ông Phúc đã dành rất nhiều tâm huyết vào mái trường, dành cả sự ưu ái, trân trọng cho những người tình nguyện cõng chữ lên non. Nhiều thầy cô giáo trẻ mới ra trường ban đầu nhiệt huyết xung phong về núi, nhưng được vài hôm thì xách túi bỏ đi, vì họ ái ngại trước cơ sở vật chất mái lá tranh tre của trường, hoảng sợ trước những cung đường lầy lội, heo hút chênh vênh giữa rừng sâu núi thẳm. Họ cũng nản lòng khi nhìn vào học sinh lem luốc, ngơ ngác mù mịt đã đành, còn chẳng mặn mà với con chữ. Ngôi trường ngày càng trống vắng, hiu quạnh. Ông Phúc lại đi tìm và chờ đợi. Cuối cùng, cũng có một cô giáo tình nguyện về núi. Đó là cô Huyền Đông Sương, là người từng gắn bó với nhiều lớp học tình thương ở Đà Lạt từ nhiều năm trước. Nay cô lặn lội vào rừng sâu để mong đem con chữ đến cho các em ở đây. 

Người “mắc nợ” rừng xanh -0
Khi ra khỏi rừng, ông thường tìm về thăm bà con những nơi năm xưa ông từng chiến đấu.

Trẻ em có con chữ, cuộc sống của bà con cũng ấm dần lên, làng Đarahoa thay da đổi thịt từng ngày. Nhưng, đi kèm với tiến bộ, hiện đại chính là sự du nhập của những luồng văn hóa bên ngoài vào đã làm cho một bộ phận cộng đồng xa rời vốn văn hóa truyền thống độc đáo của dân tộc mình. Nhận rõ điều đó, ông Phúc chạy ngược xuôi kêu gọi cho bằng được các nghệ nhân có kinh nghiệm về làng Đarahoa dạy múa, dạy hát, dạy đồng bào đánh cồng chiêng. Ông kể: “Ngày ấy, nghệ nhân nổi tiếng như Ha Gruyn, K’Bia đã được tôi chiêu mộ. Tôi bỏ tiền ra mua 2 bộ chiêng về phục vụ việc dạy và chơi. Từ phong trào này, tôi chọn ra những hạt nhân xuất sắc để lập nên đội văn nghệ “cây nhà lá vườn” của làng Đarahoa”. 

Bây giờ thì làng Đarahoa đã trở thành điểm đến không thể thiếu trong cẩm nang của khách du lịch mỗi khi tới Đà Lạt. Cư dân trong làng sống cuộc đời bình dị và giản đơn, vẫn giữ được màu sắc thuần khiết từ thời lập làng, điều đó thu hút nhiều du khách gần xa tìm đến. Với ba Phúc, sự thay da đổi thịt của làng Đarahoa chính là ngàn đóa hoa thơm dành tặng cho mình, sau những cống hiến bền bỉ, thủy chung của ông cho con người và cho những cánh rừng. 

2 năm trở lại đây, cảm thấy sứ mệnh của mình đã hoàn thành, ông vui vẻ giao lại rừng cho bà con chăm sóc, bảo vệ và nương tựa. Ông dành thời gian cho những cuộc hành hương về nguồn. Mặc dù còn vài mảnh đạn trong người, một mắt đã bị hỏng, sức khỏe cũng giảm sút do tuổi cao nhưng ông vẫn tận tình đi thăm đồng đội từ Nam ra Bắc và tổ chức nhiều chuyến về chiến trường xưa. Ông cùng những người anh em vào rừng tìm kiếm hài cốt đồng đội, quy tập về các nghĩa trang liệt sĩ...

Chút thời gian còn lại, ông một mình lang thang về rừng, nằm nghe tiếng thì thầm của đại ngàn như vọng lên từ đất, nghe tiếng chim hồng hoàng đánh thức trong cái lạnh của sương mai, nghe gió núi gọi tên mình trong niềm kiêu hãnh. 

Ngọc Hoa

Các tin khác

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

Xuất phát từ ý tưởng qua trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, bằng tình yêu, bằng sự đồng cảm của các anh, các chị, các em từ nhiều tỉnh, thành mà từ đây hơn 2.000 hộ gia đình và nhà văn hóa xóm trên địa bàn xã Cần Yên, Cao Bằng đã có những lá cờ Tổ quốc tươi mới, đỏ thắm để treo mỗi dịp lễ Tết.

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa mưa về, cũng là lúc những thảm thực vật dưới các tán rừng sinh trưởng mạnh mẽ và đó cũng là mùa săn lộc rừng đầy háo hức của bà con vùng núi. Các loại sản vật thiên nhiên ban tặng, luôn được xem là đặc sản “hiếm có khó tìm” khiến mặt hàng này lên ngôi, rao bán khắp chợ mạng mà không có bất cứ một đảm bảo nào về sự an toàn trước nguy cơ độc tố cực mạnh từ các loại côn trùng, nấm rừng...

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Sau khi kỳ thi tuyển sinh lớp 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc, các bài quảng cáo về dịch vụ "xem điểm thi trước", "tra cứu điểm sớm" hay cung cấp thông tin tuyển sinh "nội bộ" bắt đầu xuất hiện dày đặc. Đằng sau những lời mời gọi hấp dẫn này là nguy cơ lừa đảo, đánh cắp thông tin cá nhân và chiếm đoạt tài sản của phụ huynh, học sinh đang nóng lòng chờ kết quả thi.

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Từ những quảng cáo giá rẻ trên mạng xã hội đến các "bác sĩ" không bằng cấp, vụ án "lừa dối khách hàng" liên quan đến công nghệ làm đẹp vừa bị khởi tố tại Bắc Ninh cho thấy, một số cơ sở thẩm mỹ, chăm sóc sức khỏe hiện đang xây dựng kịch bản tiếp cận, tư vấn và "vẽ bệnh" để “lùa gà” là các bệnh nhân. Người bệnh thì tiền mất tật mang, ngành y tế cũng bị ảnh hưởng...

Người già bị bỏ lại trên Internet

Người già bị bỏ lại trên Internet

Không ít người cao tuổi hôm nay sống trong những ngôi nhà đông đủ con cháu nhưng lại dành phần lớn thời gian bên chiếc điện thoại. Khi những cuộc trò chuyện ngày một ít đi, Internet trở thành nơi họ tìm kiếm niềm vui, sự kết nối và cảm giác được lắng nghe. Đằng sau những giờ lặng lẽ trước màn hình là câu chuyện về nỗi cô đơn của tuổi già, khoảng cách giữa các thế hệ và những rủi ro mà nhiều người cao tuổi đang phải đối mặt.

Thị trường ngầm mua bán thiết bị gian lận cước taxi công nghệ

Phanh phui thị trường ngầm gian lận cước taxi

Hành khách vẫn lên xe, chuyến đi vẫn diễn ra, tiền cước vẫn được thanh toán đầy đủ, nhưng trên hệ thống quản lý của doanh nghiệp, những cuốc xe ấy chưa từng tồn tại. Những vụ án gần đây đã hé lộ một phương thức gian lận mới trong ngành vận tải công nghệ, nơi các thiết bị điện tử được chế tạo riêng để vô hiệu hóa hệ thống giám sát, giúp tài xế chiếm đoạt doanh thu và hình thành cả một thị trường ngầm trên phạm vi nhiều tỉnh, thành phố.

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Vào kỳ nghỉ hè, hàng trăm thanh thiếu niên đã từ thế giới ảo trên mạng xã hội, hẹn nhau mang theo vũ khí ngoài đời thực để giải quyết mâu thuẫn, gây ảnh hưởng đến ANTT. Để ngăn chặn, lực lượng Công an các cấp đã đồng loạt ra quân, triển khai có hiệu quả nhiều phương án nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những hậu quả do các “báo con” mang lại.

Gạch vỡ cố đô

Gạch vỡ cố đô

Chậm rãi thôi, những công trình di sản kiến trúc văn hóa lịch sử được trùng tu thật sự có chất lượng, sẽ bền vững tồn tại trong tương lai. Rồi, cát bụi thời gian sẽ tự đem đến nét cổ kính rêu phong cho di sản như cách mà thị hiếu muốn và cần.

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Chỉ với vài phút xem video trên mạng xã hội, không ít người sẵn sàng chi hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu đồng để mua một sản phẩm được các KOL (người có ảnh hưởng) hay KOC (người tiêu dùng có sức ảnh hưởng) giới thiệu là “đã dùng và thấy hiệu quả”. Tuy nhiên, phía sau những lời nhận xét tưởng như khách quan ấy nhiều khi lại là một hoạt động quảng cáo được dàn dựng bài bản.

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

World Cup 2026 đang đến gần, các đối tượng tội phạm sử dụng công nghệ cao và các đường dây tổ chức đánh bạc trực tuyến đang gia tăng hoạt động với nhiều phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, lôi kéo người dân tham gia cá độ bóng đá và cờ bạc trực tuyến trái phép, quảng cáo cờ bạc trá hình dưới nhiều hình thức mới.

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Hơn 40 năm cầm đục cầm dùi, ông đã nghe từng thớ gỗ thủ thỉ tự tình để giữ nghề cho làng cổ hơn 500 năm được tiếp nối, để xứng danh “nhất thân vinh” với sự kế nghiệp của 13 đời tổ tiên mấy trăm năm truyền lại.

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Thị trường chứng khoán luôn hấp dẫn bởi cơ hội sinh lời cao. Tuy nhiên, đằng sau những bản báo cáo tài chính (BCTC) với những con số tăng trưởng đẹp mắt, không ít doanh nghiệp đã sử dụng các thủ thuật kế toán nhằm "làm đẹp" kết quả kinh doanh, tạo dựng hình ảnh doanh nghiệp phát triển mạnh để thu hút dòng tiền của nhà đầu tư. Khi sự thật bị phơi bày, người chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là các cổ đông nhỏ lẻ.

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Trong gần 40 năm, Mako Nishimura chưa từng thua một trận đấu nào. Chỉ cao chưa đến 1,50m và dáng người nhỏ nhắn, bà có lẽ là người phụ nữ duy nhất từng là một yakuza chính thức, một thành viên của thế giới ngầm tội phạm khét tiếng và tuân thủ luật lệ nghiêm ngặt của Nhật Bản.

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Hướng đến mục tiêu xây dựng thành phố không ma túy, với sự vào cuộc quyết liệt, chỉ trong thời gian ngắn, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP Hồ Chí Minh đã triệt phá thành công 3 đường dây vận chuyển, tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy chuyên cung cấp cho các quán bar, vũ trường. Ngoài hàng chục cân ma túy tang vật, các trinh sát còn bắt giữ nhiều đối tượng cầm đầu các đường dây và đặc biệt truy vết bắt gần 200 đối tượng là môi giới, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; giao cho địa phương lập hồ sơ đưa đi cai nghiện bắt buộc đối với nhiều đối tượng khác.

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Thanh Hóa đang thi đua, lập nhiều thành tích chào mừng. Trong không khí thi đua sôi nổi đó, Phòng An ninh mạng và Phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao công an tỉnh đang cùng toàn lực lượng nỗ lực hiệp đồng để lập nên những thành tích, chiến công trên mặt trận mới - không gian mạng.

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Những cửa hàng đồng giá đang phủ kín các đô thị lớn, hút giới trẻ bằng cảm giác mua sắm rẻ và vui tức thời. Phía sau những món đồ “có mấy chục nghìn thôi” là một guồng quay tiêu dùng cảm xúc, nơi người trẻ mua không hẳn vì nhu cầu, mà để giải tỏa áp lực và tự thưởng cho bản thân giữa nhịp sống ngày càng căng thẳng.

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Bằng cách tiếp cận gần gũi từ những câu chuyện thực tế, Công an tỉnh Cao Bằng đang mang đến một làn gió mới cho phổ biến pháp luật học đường. Những lớp học ngoại khóa đặc biệt nơi biên cương không chỉ trang bị tri thức, mà còn gieo vào lòng các em học sinh bản lĩnh tự bảo vệ chính mình.

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Chỉ vài chục giây video với tiếng pô nổ chát chúa, những màn lạng lách đánh võng trên phố đông người, cầm hung khí thị uy giữa đêm hay cảnh hỗn chiến được dàn dựng rồi tung lên mạng xã hội… nhiều tài khoản thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.

Miên man chiều Tà Cơn

Miên man chiều Tà Cơn

Cứ điểm ấy từng được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” ở vùng địa đầu của chiến trường miền Nam, nhưng đã phải nhận những đòn chí tử của quân Giải phóng. Chiến tranh đã lùi xa, cứ điểm nổi danh trong kháng chiến chống Mỹ đã trở thành bảo tàng ngoài trời về một thời lửa đạn.