Để chuyển đổi những năng lượng hóa học trên những con côn trùng thành năng lượng điện, nhóm nghiên cứu đã sử dụng 2 enzyme theo dạng chuỗi để cấu thành nên cực dương. Enzyme thứ nhất sẽ phá vỡ các liên kết đường erehalose - loại đường mà côn trùng tạo ra từ thức ăn thành 2 phân tử đường đơn (monosaccarides). Trong khi đó thì enzyme thứ hai sẽ có nhiệm vụ oxy hóa các phân tử đường đơn Monosaccarides và giải phóng ra các electron. Các phân tử điện này sẽ chuyển dịch ra khỏi cực dương, diễn ra song song với quá trình này sẽ là quá trình tạo từ không khí hay nước.
Sau các thí nghiệm với giải pháp tách đường trehalose, nhóm khoa học gia đã tiến hành thí nghiệm trên côn trùng. Họ đã cấy ghép một trong những điện cực nguyên mẫu của mình vào bên trong một xoang máu thuộc cơ quan quan trọng của các con gián cái (ảnh). Họ cũng cho biết những con gián này sau đó phục hồi và thích nghi rất nhanh.
Theo giáo sư Ritzmann, các loại côn trùng đều có một hệ thống tuần hoàn mở, vì thế mà áp suất trong máu của chúng không cao. Do đó mà chúng không giống như những loài động vật có xương sống vì khi chúng ta đưa ra một thiết bị điện tử vào một tĩnh mạch hoặc một động mạch (có áp suất máu rất cao) của động vật có xương sống, thì sẽ gây nguy hiểm cho các mạch máu.
Tuy nhiên, điều này không ảnh hưởng gì nhiều đến côn trùng đã được cấy ghép máy móc vào. Bằng cách sử dụng một thiết bị có tên Potentiostat, nhóm nghiên cứu đã xác định được công suất tối đa mà các tế bào nhiên liệu có thể đạt được từ 100 đến 450 microwatts cho 1m2 với dòng điện 0,2 volt.
Trong tương lai, nhóm các khoa học gia sẽ nỗ lực nghiên cứu để có thể thu nhỏ hơn nữa các tế bào nhiên liệu này giúp cho việc cấy ghép vào một con côn trùng được dễ dàng mà vẫn đảm bảo cho sự hoạt động bình thường của chúng. Họ cũng đang làm việc với những nhà nghiên cứu khác nhằm tạo ra một loại máy phát tín hiệu sử dụng ít năng lượng và một loại pin siêu nhỏ có thể sạc lại để cấy ghép vào hệ thống này