Cuộc đua khốc liệt chinh phục Mặt trăng

Mở đầu cho Chiến tranh Lạnh, hai cường quốc đối đầu Liên Xô và Mỹ dốc sức chứng minh sức mạnh quân sự của mình trước thế giới. Trong thời kỳ căng thẳng này, hai siêu cường đã tiêu tốn vô số nhân tài và vật lực cho một cuộc chạy đua vũ trang mà cả hai phải dành ra nhiều thập kỷ để phát triển loại vũ khí mạnh nhất.

Một phần của cuộc đua vũ trang biến thành cuộc chạy đua vũ trụ. Hai quốc gia chuyển mục tiêu lên Mặt trăng và tận dụng điều này để mở rộng ảnh hưởng ra bên ngoài bầu khí quyển của trái đất.

Trong cuộc chạy đua chinh phục Mặt trăng, ở giai đoạn đầu Liên Xô luôn “vượt mặt” Mỹ, nhưng đến giai đoạn đưa người lên hành tinh gần nhất với trái đất thì Liên Xô lại “hụt hơi”, không đưa lên được nhà phi hành nào dù là chỉ bay vòng quanh nó. Bí ẩn này mãi đến gần đây mới được vén màn.

Chương trình tuyệt mật

Từ năm 1959, Liên Xô đã đi đầu trong cuộc chạy đua lên Mặt trăng. Thiết bị kỹ thuật đầu tiên được đưa lên Mặt trăng là tàu thăm dò Luna 2. Con tàu này đã chạm bề mặt Mặt trăng vào ngày 14-9-1959. Còn những tấm ảnh đầu tiên trên thế giới chụp được mặt tối của Mặt trăng, bề mặt mà con người trên trái đất không bao giờ nhìn thấy, do tàu thăm dò Luna 3 của Liên Xô thực hiện vào ngày 7-10-1959.

Giáo sư Vladimir Chelome.
Giáo sư Vladimir Chelome.

Luna 9 cũng là tàu thăm dò đầu tiên hạ cánh xuống Mặt trăng ngày 3-2-1966 và cú hạ cánh này chứng minh rằng, tàu đổ bộ không lún chìm vào lớp bụi dày che phủ bề mặt Mặt trăng như người ta từng phỏng đoán. Vệ tinh nhân tạo đầu tiên bay quanh mặt trăng cũng do Liên Xô thực hiện với tàu Luna 10- phóng ngày 31-3-1966. Chiếc xe tự hành đầu tiên chạy trên mặt trăng ngày 17-11-1970 cũng của Liên Xô- chiếc Lunokhod 1.

Thế nhưng trước đó, ngày 24-12-1968, người đầu tiên đặt chân lên Mặt trăng là một phi hành gia người Mỹ- Neil Armstrong, chỉ huy tàu Apollo 11. Trước sau có tổng cộng 12 phi hành gia Mỹ lên tới Mặt trăng. Trong khi đó, không một nhà du hành vũ trụ nào của Liên Xô được đưa lên đó. Đây liệu có phải là vấn đề chiến lược của cường quốc Liên Xô mà thực lực lúc đó không hề thua kém Mỹ?

Sau thành công của các chuyến bay Vostok rồi Voskhod (với việc đưa người phụ nữ đầu tiên lên không gian - nữ phi hành gia Valentina Tereshkova, và người đầu tiên bước ra ngoài không gian - phi hành gia Alexei Leonov), Liên Xô mới đặt vấn đề tổ chức các chuyến bay thám hiểm và đưa người lên Mặt trăng.

20 năm sau khi người Mỹ đặt chân lên Mặt trăng, Liên Xô mới chính thức thừa nhận mình có một chương trình đưa người lên Mặt trăng (gọi tắt theo tiếng Anh là MMP) từ năm 1960 nhưng được giữ bí mật tuyệt đối.

Thông tin này được đăng lần đầu tiên trên nhật báo Izvestia ngày 18-8-1998. Người đầu tiên đề xuất chương trình MMP là tổng công trình sư huyền thoại trong lĩnh vực vũ trụ-hàng không của Liên Xô- Sergei Korolev. Ông là người đưa ra ý tưởng thiết kế một tên lửa đẩy cực mạnh có khả năng đưa người lên Mặt trăng, thậm chí lên sao Hỏa vào cuối thập niên 1950. Việc thiết kế một loạt tên lửa đó – có tên N-1 và sau đó N-2 – bắt đầu trước khi Tổng thống Mỹ John F. Kennedy công bố chương trình Apollo.

Nữ phi hành gia Valentina Tereshkova trò chuyện với tổng công trình sư tên lửa huyền thoại của Liên Xô Sergei Korolev trước chuyến bay đầu tiên vào không gian.
Nữ phi hành gia Valentina Tereshkova trò chuyện với tổng công trình sư tên lửa huyền thoại của Liên Xô Sergei Korolev trước chuyến bay đầu tiên vào không gian.

Năm 1962, chính phủ Liên Xô khởi động việc sản xuất tên lửa N-1. Ở giai đoạn đầu, tên lửa N-1 được thiết kế để đưa những con tàu vũ trụ nặng 40-50 tấn lên quỹ đạo trái đất. Giai đoạn kế tiếp, N-1 sẽ được cải tiến thành N-2 nâng sức đẩy lên 70-80 tấn đưa tàu vũ trụ lên quỹ đạo Mặt trăng rồi đưa người lên mặt trăng vào năm 1967. Tuy nhiên, ngay trong giai đoạn đầu, việc sản xuất tên lửa N-1 đã gặp nhiều trở ngại.

Đầu tiên là Lực lượng tên lửa chiến lược (SSF), đơn vị nắm giữ quyền phân bổ ngân sách của chương trình MMP. Cho rằng MMP không có lợi ích quân sự và chỉ nhằm mục tiêu chính trị, lãnh đạo SSF tỏ ra không mấy quan tâm đến “chương trình viễn tưởng đưa người lên Mặt trăng” và vận động cấp trên tập trung ngân sách vào việc chế tạo các tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM). Chương trình MMP vì vậy lâm vào tình trạng luôn thiếu vốn ngân sách.

Giáo sư Valentin Glushko, kiến trúc sư trưởng bộ phận sản xuất động cơ tên lửa, thì bất đồng với Korolev về việc dùng nhiên liệu gì cho tên lửa N-1. Korolev muốn dùng nhiên liệu lỏng cực lạnh như khí ôxy lỏng nhưng Glushko lại muốn dùng nhiên liệu rắn. Cần biết rằng, Valentin Glushko là chuyên gia hàng đầu của Liên Xô về bộ phận máy của tên lửa vào thời kỳ đó.

Ông muốn sử dụng loại nhiên liệu năng lượng cao để phóng tên lửa N1, nhưng giáo sư Korolev, do muốn giảm tối đa thiệt hại cho con người và môi trường nếu chẳng may tên lửa N1 gặp tai nạn trên mặt đất lại muốn sử dụng loại nhiên liệu không độc hại. Một ủy ban đặc biệt được thành lập năm 1962 để giải quyết cuộc xung đột này. Kết quả Korolev thắng, vì không giải quyết được bất đồng về mặt kỹ thuật nên Glushko thôi không cộng tác với nhóm của giáo sư Korolev. 

Lần này, tổng công trình sư phải nhờ đến nhà thiết kế động cơ máy bay Nikolai Kuznetsov chế tạo động cơ dùng nhiên liệu lỏng. Nhưng Nikolai Kuznetsov không có kinh nghiệm chế tạo động cơ tên lửa loại lớn. Ông này chỉ chuyên chế tạo những động cơ nhỏ vì vậy tên lửa N-1 có đến 30 động cơ ở tầng 1, 8 động cơ ở tầng 2 và 4 động cơ ở tầng 3. Khai hỏa đồng loạt tất cả những động cơ này là một việc hết sức khó khăn.

Không nắm rõ được những bất đồng về kỹ thuật bên trong nội bộ các nhà khoa học hàng đầu Liên Xô, Tổng Bí thư Nikita Khrushchev tỏ ra sốt ruột về tiến trình triển khai cuộc chạy đua với chương trình Apollo của Mỹ nên liên tục chỉ trích và tạo áp lực. Trong tình thế thời gian lẫn kinh phí đều hạn hẹp, 4 cuộc phóng tên lửa N-1 từ tháng 2-1969 đến tháng 11-1972 đều thất bại thảm hại.

“Lắm thầy nhiều ma”?

Một nguyên nhân khác khiến chương trình đưa người lên Mặt trăng của Liên Xô cứ mãi “ì ạch” là do xung quanh tổng công trình sư Korolev có vài nhân vật “phá bĩnh”. Như trên đã đề cập, nhiệm vụ đưa người lên Mặt trăng được giao cho nhóm của giáo sư Sergei Korolev, còn nhiệm vụ thực hiện các chuyến bay thám hiểm Mặt trăng được giao cho nhóm của giáo sư Vladimir Chelomey.

Cùng tham gia chương trình MMP nhưng Chelomey lại là một đối thủ giấu mặt. Kỹ sư hàng không Sergei Khrutchev, con trai nhà lãnh đạo Nikita Khrutchev, làm việc cho Chelomey ở phòng thiết kế tên lửa UR-500 (sau này gọi là Proton). Sergei Khrutchev thường “tâu” với cha mình rằng, nên dùng tên lửa UR-500 hơn dùng N-1.

Lá cờ Mỹ trên Mặt trăng, chứng tích của người chiến thắng trong cuộc đua.
Lá cờ Mỹ trên Mặt trăng, chứng tích của người chiến thắng trong cuộc đua.

Để làm đẹp lòng lãnh đạo, Vladimir Chelomey cũng ủng hộ phương án này. Nhưng tên lửa UR-500 cũng không hơn gì N-1. Từ tháng 3-1967 đến tháng 10-1970, Phòng thiết kế tên lửa đã phóng thử tổng cộng 22 lần nhưng chỉ có một lần duy nhất vào tháng 8-1969 là thành công.

Giáo sư Vassily Pavlovitch Mishin, viện sĩ Viện hàn lâm không gian của Liên Xô, trong cuốn sách có tựa đề “Tại sao chúng ta không đặt chân lên mặt trăng?” ấn hành tại Pháp vào năm 1995, đã nhận định: “Chính việc để hai chương trình thám hiểm và đưa người lên Mặt trăng của giáo sư Korolev và giáo sư Chelomey phát triển song song với nhau đã khiến cho các cố gắng của chúng ta bị phân tán, từ tài chính cho đến trí lực và nguồn lực. Có đến 500 xí nghiệp, nhà máy và cơ quan chính phủ cùng tham gia thực hiện hai chương trình này. 

Với nhiều lý do khác nhau, nhiều nhà máy đã không giao đúng hợp đồng các loại nguyên vật liệu, phụ tùng cần thiết để phục vụ cho công tác chế tạo các tên lửa đẩy và cả tàu đổ bộ. Việc quản lý khoản kinh phí khổng lồ lên đến 2,9 tỉ rúp phục vụ cho chương trình thám hiểm và đưa người lên Mặt trăng lại do nhiều cơ quan chính phủ khác nhau đảm nhận như Ủy ban Khoa học không gian, Ủy ban Công nghiệp và Quốc phòng... Trong khi đó, khoản kinh phí 120 tỉ USD dành cho chương trình Apollo chỉ được giao cho một mình Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) quản lý và sử dụng”.

Cũng cần nói thêm, trong cuộc đua chinh phục Mặt trăng của Liên Xô có hai sự kiện gây ảnh hưởng rất lớn. Thứ nhất, đó là sự kiện Nikita Khrushchev bị hạ bệ năm 1964. Theo một số nhà phân tích, sự kiện này lại mang ảnh hưởng tích cực đối với chương trình MMP. Ông Khrushchev lúc đương thời không kiên trì trong chỉ đạo thực hiện, có lúc tuyên bố “từ bỏ kế hoạch đưa người lên Mặt trăng” (tháng 10-1963) nhưng sau khi Tổng thống John F. Kennedy công bố chương trình Apollo thì ông Nikita Khrutschev lại đổi ý, hối thúc cuộc đua tiếp tục tăng tốc.

Thời Tổng Bí thư Leonid Brejnev, giáo sư Korolev được hỗ trợ tối đa. Mọi hy vọng đưa người lên Mặt trăng lúc đó của Liên Xô đều dồn vào chương trình N1-L3 của giáo sư Korolev. Một biến cố nghiêm trọng xảy ra vào tháng 4-1966: giáo sư Korolev đã qua đời trong một ca phẫu thuật khối u cột sống. Giáo sư Vassily Mishin, lúc đó đang là phụ tá cho giáo sư Korolev được giao nhiệm vụ điều hành chương trình N1-L3.

Sau một loạt thất bại của tên lửa N-1, Mishin bị mất uy tín và phải nhường chức cho Valentin Glushko. Có nhiều tài liệu chỉ ra rằng, vấn đề ngân sách hạn hẹp mà Chính phủ Liên Xô dành cho chương trình MMP cũng góp phần làm cho chương trình này dở dang. Theo tiết lộ của báo Pravda, Mỹ đã chi 25 tỉ USD cho chương trình Apollo trong khi chương trình MMP chỉ được cấp 4,5 tỉ rúp!

Trong khi đó, chương trình chinh phục Mặt trăng mang tên Apollo của Mỹ, với mục tiêu chính là đưa người lên Mặt trăng trước thập niên 70, đã bước vào giai đoạn quan trọng: thử nghiệm các mô hình tàu đổ bộ (LEM). Vào ngày 25-11-1968, 3 phi hành gia người Mỹ là Borman, Lowell và Andrew đã có mặt trên quỹ đạo Mặt trăng với phi thuyền Apollo 10.

Biết rằng đã “hụt hơi” trong cuộc đua với Mỹ nên Liên Xô quyết định đình hoãn các chương trình thám hiểm và đưa người lên Mặt trăng của mình để bắt tay triển khai chương trình chế tạo các trạm không gian đầu tiên có người điều khiển và làm việc. Chương trình này đã mở ra một kỷ nguyên mới trong nghiên cứu không gian của con người.

Vào ngày 21-7-1969, khi cả nước Mỹ và thế giới ngây ngất theo dõi qua truyền hình cảnh phi hành gia Neil Amstrong đặt những bước chân đầu tiên xuống Mặt trăng thì chương trình phóng các không trạm thế hệ Salyut của Liên Xô ra ngoài không gian bắt đầu khởi động để đón nhận các nhà khoa học lên làm việc và nghiên cứu. Từ năm 1971-1986, các tên lửa đẩy Proton đã lần lượt đưa đến 7 không trạm Salyut lên không gian. Liên Xô đã tiến một bước dài và qua mặt cả Mỹ trong việc thực hiện các chuyến nghiên cứu dài ngày của con người vào không gian.

Rất may là Mỹ đã về đích trên đường trường chinh phục Mặt trăng và Liên Xô đã chuyển hướng thành công trong công cuộc nghiên cứu không gian, chứ nếu không, rất có thể cả hai đối thủ sẽ tiến hành những cuộc thử nghiệm hạt nhân trên hành tinh này. Theo tiết lộ của tờ “the New York Post”, vào năm 1958, nhà vật lý người Mỹ Leonard Reiffel đã được giao trách nhiệm chủ trì dự án mang mã hiệu A119 có mục tiêu kích nổ một đầu đạn hạt nhân trên Mặt trăng.

Nhưng sau hơn một năm cân nhắc, các nhà lãnh đạo Mỹ đã chuyển sang hướng đưa con người vào không gian, thay vì vũ khí. Trong khi đó, Liên Xô cũng nung nấu dự án E-4 bao gồm một cuộc tấn công mặt trăng bằng tên lửa hạt nhân. Nhưng chương trình này cũng đối mặt với những rủi ro và khó khăn tương tự dự án bí mật của Mỹ nên sớm bị dẹp bỏ.

Quang Hiếu (tổng hợp)

Các tin khác

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Cuộc đối đầu quân sự giữa liên minh Mỹ - Israel và Iran đang là tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế; song những diễn biến thực sự lại luôn bị che phủ bởi bức màn bí mật. Để làm sáng tỏ những góc khuất trong cuộc chiến tranh tình báo âm thầm tại khu vực đầy biến động này, phóng viên tờ “Argumenty Nedeli” (Luận cứ trong tuần của Nga) đã có cuộc trao đổi với chuyên gia về Trung Đông, Trung tá tình báo Nga Aleksandr Voronin.

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Hoạt động tình báo luôn là động lực thúc đẩy sự đổi mới và các phát minh mang tính đột phá. Trong những năm 1960-1970, các cơ quan tình báo trên thế giới đã tạo ra một khối lượng công nghệ khổng lồ phục vụ cho Chiến tranh Lạnh. Nhiều công nghệ gián điệp được phát triển và sử dụng trong thế kỷ XX hiện vẫn được giữ bí mật. Nhưng ngay cả những gì đã biết cũng đủ khiến người ta phải ngạc nhiên.

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Vụ nổ súng tại bữa tiệc tối dành cho các phóng viên Nhà Trắng chỉ là một trong chuỗi các sự kiện an ninh có liên quan đến Tổng thống Trump kể từ năm 2024.

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Không cần tiếp cận trực diện, mạng lưới thu thập thông tin có thể khởi nguồn từ những tương tác dân sự tưởng chừng vô hại. Vụ việc tại Philippines cho thấy phương thức hoạt động ngày càng tinh vi, khó nhận diện trong môi trường an ninh phức tạp.

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Mỹ và Iran đang “đấu phong tỏa” giữa lúc bế tắc trong đàm phán tiếp tục kéo dài - theo đó Mỹ ra sức phong tỏa các cảng biển Iran để buộc nước này xuống thang trong đàm phán, còn Iran cáo buộc Mỹ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn 14 ngày và tuyên bố tiếp tục đóng eo biển Hormuz.

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch phá hoại do cơ quan tình báo quân đội Israel (Aman) tổ chức vào tháng 7/1954 đã thất bại thảm hại. Được xây dựng trên những toan tính thực dụng và chiến thuật phi đạo đức mang tên “hành động dưới màu cờ giả”, chiến dịch này cuối cùng trở nên phản tác dụng đối với chính những kẻ chủ mưu, đồng thời để lại nhiều tranh cãi lớn trong lịch sử ngành tình báo thế giới.

Gã phù thủy truyền thông và cú lừa thế kỷ

Gã phù thủy truyền thông và cú lừa thế kỷ

Cuối thế kỷ XIX, trong suốt hơn 10 năm, nước Pháp tin rằng, Hội Tam Điểm là một tổ chức thờ quỷ với những bí mật đen tối đang bị phanh phui. Nhưng đến năm 1897, người dựng nên toàn bộ câu chuyện ấy công khai thú nhận: từ nhân chứng, tài liệu đến các nghi lễ gây rúng động, tất cả đều là giả. Cú lừa của Léo Taxil vì thế không chỉ là một scandal thế kỷ, mà còn là một minh chứng cho thấy niềm tin xã hội có thể bị dẫn dắt như thế nào.

Bão giá lương thực đẩy thế giới vào nạn đói thảm họa

Bão giá lương thực đẩy thế giới vào nạn đói thảm họa

Nguy cơ một cuộc khủng hoảng lương thực mới đang bùng nổ khi chỉ số giá lương thực toàn cầu quay đầu tăng tháng thứ hai liên tiếp. Trong bối cảnh xung đột Trung Đông bóp nghẹt nguồn cung phân bón và một “siêu El Nino” được dự báo sẽ tàn phá các vựa lúa lớn nhất hành tinh thời gian tới, liệu chúng ta có thể làm gì để ngăn lại một thảm họa?

Donald Nichols - điệp viên cừ khôi vùng Viễn Đông

Donald Nichols - điệp viên cừ khôi vùng Viễn Đông

Đầu tháng 10/2017, tại Âu Mỹ người ta đồng loạt phát hành ấn phẩm "King of Spies: The Dark Reign of America’s Spymaster in Korea" (tạm dịch: Vua gián điệp: Thời kỳ suy tàn của trùm tình báo Mỹ tại Triều Tiên) của nhà văn Blaine Harden. Sách mô tả Donald Nichols là “điệp viên giỏi nhất vùng Viễn Đông” hay chiến binh “cuộc chiến một người”.

Báo cáo tình báo Mỹ năm 2026 từ góc nhìn của một đại tá Nga

Báo cáo tình báo Mỹ năm 2026 từ góc nhìn của một đại tá Nga

Tháng 3 năm nay, tại phiên điều trần trước Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ, Giám đốc Tình báo Quốc gia Tulsi Gabbard đã trình bày báo cáo “Đánh giá mối đe dọa thường niên” của cộng đồng tình báo nước này. Sau đây, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một số phân tích và nhận định của Đại tá tình báo Igor Orlov, người từng phục vụ trong hàng ngũ KGB, về các nội dung trọng tâm của bản báo cáo này.

New START sụp đổ: Mỹ - Nga trước ngưỡng cửa chạy đua hạt nhân

New START sụp đổ: Mỹ - Nga trước ngưỡng cửa chạy đua hạt nhân

Đầu tháng 2/2026, Hiệp ước về cắt giảm vũ khí tấn công chiến lược giữa Mỹ và Nga (Hiệp ước New START) đã chính thức hết hạn mà không có thỏa thuận mới nào được ký kết. New START là trở ngại cuối cùng đối với một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân tiềm tàng giữa Moscow và Washington. Tuy nhiên, theo chuyên gia về chính sách hạt nhân Nicole Grajewski, Nga hiện không đủ nguồn lực để sản xuất hàng loạt các loại vũ khí chiến lược mới.

Giải mật điệp viên nhị trùng qua hồi ký của Martha Peterson

Giải mật điệp viên nhị trùng qua hồi ký của Martha Peterson

Tạp chí trực tuyến Kho lưu trữ lịch sử tình báo (EHA) của Nga vừa cập nhật vụ án được CIA giải mật theo Đạo luật tiết lộ thông tin, có liên quan đến nữ điệp viên CIA Martha Peterson bị bắt quả tang cùng với điệp viên hai mang của KGB.

“Cyber warfare” và quy luật mới của chiến tranh hiện đại

“Cyber warfare” và quy luật mới của chiến tranh hiện đại

Khi chiến trường thực địa bị chi phối bởi hỏa lực và không kích, một dạng xung đột khác cũng đã hình thành trong không gian số. Cuộc chiến Cyber warfare (chiến tranh mạng) đã chính thức khai hỏa, đang biến những cơ sở hạ tầng trọng yếu tại Mỹ, Israel và Iran thành những mục tiêu bị tấn công không ngừng nghỉ .

An ninh mạng: Hiểm họa kinh doanh toàn cầu

An ninh mạng: Hiểm họa kinh doanh toàn cầu

Trong bối cảnh các nền kinh tế ngày càng phụ thuộc vào hạ tầng số, báo cáo rủi ro thường niên của hãng bảo hiểm Allianz công bố đầu năm 2026 một lần nữa khẳng định nguy cơ đến từ môi trường mạng. Giờ đây, các sự cố an ninh mạng không chỉ là câu chuyện kỹ thuật mà đã trở thành vấn đề sống còn của nền kinh tế toàn cầu, đặt ra áp lực chưa từng có lên các lực lượng bảo vệ không gian mạng.

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập và cái giá của sự thống nhất

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập và cái giá của sự thống nhất

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập (LAS) được thành lập ngày 22/3/1945 tại Cairo. Dựa trên Nghị định thư Alexandria năm 1944, LAS tuyên bố mục tiêu cốt lõi là thắt chặt quan hệ, phối hợp chính sách, bảo vệ độc lập và chủ quyền của các nước Ả Rập. Ý tưởng về chủ nghĩa Liên Ả Rập là một phản ứng hợp lý đối với việc giải phóng thuộc địa, nhưng hiệp ước của LAS đã đưa ra một quy tắc về sau trở thành hạn chế chính của nó.

Điệp viên “Romeo”:Vũ khí bí mật của các cơ quan tình báo

Điệp viên “Romeo”:Vũ khí bí mật của các cơ quan tình báo

Để thu thập được nhiều thông tin quan trọng, các cơ quan tình báo KGB và Stasi đã thành lập mạng lưới điệp viên "Casanova" (điệp viên “Romeo”). Họ là những người có sức hút đặc biệt và được huấn luyện bài bản các thủ thuật nghiệp vụ. Ở CHDC Đức, kế hoạch đào tạo này mang mật danh “Romeo”; còn ở Liên Xô, các học viên của Trường Kỹ thuật tình báo Lenin được trang bị những phương thức quyến rũ để biến tình yêu thành vũ khí lợi hại.