“Bất vong bản” cội nguồn đạo lý trong Tết cổ truyền

Nhân dịp đón xuân mới, phóng viên Báo CAND đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu văn hoá dân gian Nguyễn Hùng Vĩ, giảng viên Trường Đại học Khoa học và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội về những giá trị của Tết cổ truyền và vai trò của việc lưu giữ trong cuộc sống hiện đại.

Cuối năm bận rộn, người người chạy đua hoàn thành nốt công việc dở dang của năm cũ, để thảnh thơi đón Tết. Cả đất nước hoà chung không khí vui tươi, giữa sắc xuân tràn ngập. Những nồi bánh chưng toả hương gạo nếp ngào ngạt, sắc đỏ hoa đào, sắc vàng hoa mai, sắc cam của quất...  ở khắp mọi nơi từ vùng núi đến miền xuôi. 

Những cây nêu ngày Tết, những trò chơi dân gian, những tục lệ mừng năm mới lại tái hiện trong dịp đất trời hoan ca. Tết cổ truyền dân tộc đã có từ ngàn năm nay, trở thành di sản văn hoá giá trị của nước Việt. 

Nhân dịp đón xuân mới, phóng viên Báo CAND đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu văn hoá dân gian Nguyễn Hùng Vĩ, giảng viên Trường Đại học Khoa học và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội về những giá trị của Tết cổ truyền và vai trò của việc lưu giữ trong cuộc sống hiện đại.

Phóng viên (PV): Chào ông! Một năm lại đến. Nhiều người cảm thấy mệt mỏi với “cuộc đua” cuối năm, thậm chí không ít người mong đừng có Tết. Ông có đánh giá gì về tâm lý này không?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ: Đúng là nhiều người mang tâm lý sợ Tết thật. Thế nên mới có ý kiến cho rằng nên bỏ Tết. Tôi hiểu tâm lý này. Đó là do sự phát triển kinh tế - xã hội phát sinh những bất cập về giao thông, bất đồng trong việc tổ chức Tết, những tệ nạn như rượu chè cờ bạc, biếu xén quà cáp, lãng phí thời gian của cả xã hội… Thế nhưng, có một luồng ý kiến khác thì muốn duy trì nét đẹp cổ truyền và giữ lại Tết cho nhân dân. Tôi nghiêng về ý kiến thứ hai.

Tôi quan niệm, Tết cổ truyền là truyền thống văn hoá ngàn năm của dân tộc, nó có giá trị lớn trong đời sống cộng đồng. Mà giá trị lớn nhất là niềm cộng cảm chung, cốt lõi là không quên cộng đồng – đó là tư tưởng “bất vong bản” – không quên gốc rễ, thể hiện cội nguồn đạo lý của người Việt. Người Việt có nhiều tôn giáo, có thể theo tôn giáo này hay tôn giáo khác, nhưng có một tín ngưỡng là sự tưởng nhớ tổ tiên, một tín ngưỡng vững bền đã trở thành truyền thống. Nếu bỏ đi, chúng ta sẽ đánh mất một vốn tinh thần quý giá mà nhân dân đã tạo dựng được.

PV: Có nghĩa là, Tết không chỉ là quãng thời gian người ta được nghỉ ngơi sau một năm lao động vất vả mà Tết cổ truyền mang trong mình nhiều giá trị tinh thần đặc biệt?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ:  Đúng vậy. Lễ hội có thể là của một vùng, nhưng Tết cổ truyền thì dành cho toàn dân, bất kể người trong nước hay người ở nước ngoài. Ít lễ hội nào tạo được tính toàn dân như vậy. 

Trong lịch trình phát triển di sản, Tết tập hợp được nhiều tộc người trên một quốc gia có Tết cùng nhau, đó là một quá trình lịch sử lâu dài. Tết là biểu tượng của sự hoà hợp các dân tộc, các tộc người. Tết cũng là dịp người ta kiểm điểm lại những việc đã làm, chưa làm được của một năm qua. Tết thường diễn ra trong sự tôn trọng rất cao giữa con người với con người, nhắc người ta phải sống tử tế hơn… Tức là, Tết mang trong mình rất nhiều giá trị, là di sản ứng với tất cả mọi người. 

Trên thế giới, nhiều lễ hội được thế giới công nhận là di sản văn hoá nhân loại. Nếu bỏ Tết Nguyên đán chẳng khác gì tự mình không coi mình là giá trị văn hoá nhân loại. Những ý kiến bỏ Tết nghiêng về vấn đề kinh tế, tăng trưởng, sự giàu mạnh của quốc gia, tất nhiên điều đó là quan trọng. Nhưng chúng ta tăng trưởng để hạnh phúc, có hạnh phúc của tự do, sự sáng tạo, tôn trọng lẫn nhau… Khoảng thời gian được coi là hạnh phúc thì tại sao không quý  nó?.

Tết xưa và nay vẫn mang giá trị là Tết đoàn viên, đoàn viên gia đình, đoàn viên làng xã. Với nhiều người, Tết chính là chuyến hành hương về cội nguồn. Ông bà, con cháu được sum họp, đoàn viên. Trước đây khi kinh tế khó khăn, người ta sợ phải lo 3 ngày Tết. 

Giờ cơ bản là người nghèo đã giảm nên khái niệm lo 3 ngày Tết cũng không còn. Tết là di sản mang tính tổng hợp nên có nhiều hoạt động trước, trong và sau Tết. Trước Tết là sự chuẩn bị. Về cơ bản hiện nay với vùng thị tứ, đô thị, thành phố thì việc chuẩn bị Tết hết sức thuận lợi. Cái đó không tạo gánh nặng như thời bao cấp. Chưa kể hiện nay các hoạt động cứu trợ của Chính phủ, hoạt động từ thiện của tổ chức xã hội. 

Những hoạt động, phong tục diễn ra trong ngày Tết từ xưa đến nay đều mang những ý nghĩa khác nhau, nhưng đều hướng tới mục tiêu tốt đẹp, mang tính nhân văn vì cộng đồng, vì con người. Ví như thói quen dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa ngày Tết, đó là thể hiện sự mới mẻ cho một năm mới, một vòng quay mới, góp phần tạo nên khát vọng cộng đồng.

Nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vĩ.
Nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vĩ.

PV: Mỗi vùng miền có cách tổ chức Tết khác nhau, nhưng đều có những đặc trưng chung nhất, có những tục lệ phổ biến như xông đất đầu năm, đi chúc Tết, mừng tuổi mà dân gian vẫn quen gọi là lì xì…?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ: Mỗi tục lệ trong ngày Tết đều mang ý nghĩa khác nhau. Nói về tục lì xì, lì xì tương tự như mở hàng, nó mang ý nghĩa là buôn bán cả năm, tiền lãi để dành từ thiện, trước là từ thiện trong nhà, cho con cháu, nếu làm vậy thì sang năm sẽ mua may bán đắt. Mừng tuổi lại khác, theo quan niệm dân gian, tục mừng tuổi mang ý nghĩa rất tốt đẹp, mừng tuổi để chúc các cụ già được thêm tuổi, trẻ nhỏ lớn lên.

Còn phong tục chúc Tết, cha ông ta có câu: “Mùng 1 Tết cha, mùng 2 Tết mẹ, mùng 3 Tết thầy”. Câu tục ngữ hướng cho chúng ta lựa chọn cách ứng xử cho phù hợp trong 3 ngày Tết cổ truyền. Ưu tiên bên nội trước, rồi đến bên ngoại, ngày mùng 3 thì đi thăm thầy giáo. Đó không phải quy định bắt buộc mà là sự ưu tiên hợp lý, thói quen hợp lý trong ứng xử cổ xưa để lại. Đây là phong tục tốt đẹp, thể hiện sự tri ân với người sinh thành, dạy dỗ mình.

PV: Nhiều vùng quê vẫn duy trì trồng cây nêu ngày Tết, ông có thể cho biết ý nghĩa của tục lệ này và vai trò của nó trong đời sống hiện đại?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ: Theo truyền thuyết nhà Phật, con người và ma quỷ tranh đất của nhau, nhờ đức Phật phân xử. Đức Phật bảo trồng một cây tre, treo áo cà sa lên, bóng cà sa tỏa đến đâu thì đó là đất của con người.  

Cây tre càng cao thì bóng cà sa càng rộng, quỷ phải rút dần ra biển. Câu chuyện biểu trưng sức mạnh của người dân Việt chống lại cái ác. Tục trồng cây nêu để xua đuổi cái ác, cái xấu. Cây nêu được trồng bằng tre cũng là biểu trưng, là bản sắc riêng của dân tộc Việt Nam.

Xưa hơn truyền thuyết đó, ở các dân tộc không theo Phật thì vẫn có cây nêu để khẳng định quyền trên đất đai của những bộ lạc, bộ tộc. Xưa hơn nữa, canh tác nông nghiệp dựa trên cây gậy chọc lỗ, là công cụ sản xuất, là vũ khí để sinh tồn… Thế nên, trồng cây nêu còn mang ý nghĩa hướng về nguồn cội, cần phổ biến rộng rãi trong cộng đồng. 

Nay trồng cây nêu có thể treo cờ đỏ sao vàng, treo biểu tượng, trang trí, hình ảnh gia súc… coi đó là tổ chức sinh hoạt cộng đồng, hát múa vui chơi bên dưới cây nêu, tạo một biểu tượng mang tính tập trung, cộng đồng, nên duy trì tục lệ tốt đẹp này.

PV: Nhiều năm trước, khi đời sống khó khăn, cứ vào những ngày giáp Tết, nhà nhà lại chuẩn bị một nồi bánh chưng, quây quần trông bánh cả đêm. Rồi thịt lợn, giã giò… Đó không chỉ là làm món ăn ngày Tết mà còn tạo sự sum vầy, ấm áp. Thế nhưng, giờ chỉ cần bỏ ra ít tiền là có dịch vụ mang đến tận nhà. Tôi thấy tiếc nuối những ngày xưa cũ ấy?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ: Những món ăn như bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành… là đặc trưng của Tết cổ truyền dân tộc. Thời khó khăn, nhà nào cũng cố gắng làm một cái Tết có đầy đủ những món đó. 

Khi kinh tế khá giả, người ta có thể thay đổi, từ món ăn. Đúng là bây giờ việc chuẩn bị cho một cái Tết đơn giản hơn trước rất nhiều, nhưng tự mình chế biến một món ăn dẫu vất vả nhưng lại mang một giá trị khác. Thường thì người phụ nữ vất vả hơn đàn ông trong việc sắm sửa cho Tết. Vậy thì cánh đàn ông hãy san sẻ gánh nặng này, người phụ nữ có thể huy động chồng con cùng tham gia, như thế tạo được phong vị chung cho ngày Tết.

Nói về sự tiếc nuối của bạn, tôi thấy không hẳn vậy. Bây giờ người dân đang có xu hướng quay trở lại phong tục cổ truyền. Ví như việc gói bánh chưng. Ở ngoại thành, phần lớn các gia đình đều tự gói bánh chưng, tự nấu. 

Còn ở thành phố, nhiều nhà đã tập hợp nhau lại, cùng kiếm củi, mua lá dong, gói bánh, đun bánh bằng củi ở không gian sinh hoạt chung như sân, ngõ tập thể… Khu nhà tôi cũng vậy. Các gia đình í ới gọi nhau, phân công nhau trông bánh, trẻ con vui chơi xung quanh đó, háo hức chờ bánh chín… tạo nên sinh hoạt cộng đồng, sự gắn kết giữa các gia đình.

PV: Kiểm điểm lại, chúng ta phải chấp nhận có một sự thật là một số nét đẹp truyền thống bị mai một, biến tướng?.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Hùng Vĩ: Văn hóa luôn là vậy. Văn hoá có khả năng biến tướng – đó mới là văn hoá, nhưng cái gì quá đi thì cần phải điều chỉnh. Tục mừng tuổi, chúc Tết mang tính tượng trưng dần dần bị biến tướng. 

Nạn biếu xén quà cáp, là rượu chè, cờ bạc, là tai nạn giao thông xuất hiện nhiều hơn. Giờ người ta uống rươụ nhiều, đi đâu cũng ép uống. Tôi năm nay 60 tuổi, đủ thời gian để trải nghiệm hậu quả do uống rượu nhiều mang lại. Bạn của tôi mắc bệnh tật, ra đi vì rượu, tai nạn giao thông ngày Tết cũng vì rượu… 

Vậy thì ta phải điều chỉnh. Điều chỉnh từ giao thông đi lại ngày giáp Tết, điều chỉnh từ cách ứng xử với các tục lệ, truyền thống văn hóa ngày Tết cổ truyền để phù hợp với nhịp sống hiện đại mà vẫn lưu giữ lại những giá trị truyền thống tốt đẹp.

PV: Xin cảm ơn ông! Chúc ông và gia đình năm mới nhiều niềm vui và hạnh phúc!

Việt Hà (thực hiện)

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.