Vui, buồn cảnh chợ mới
Địa điểm chúng tôi đặt chân đến đầu tiên là một trong những chợ cổ nhất của Hà Nội - chợ Bưởi. Chợ nằm ở phía tây của thành phố, thuộc quận Tây Hồ. Trong sách "Tìm hiểu về Hà Nội" có viết rằng vị cao niên ở vùng chợ Bưởi cho rằng chợ Bưởi có từ thời Lý, nhưng một số các nhà nghiên cứu văn hóa lại nói chợ Bưởi được hình thành vào giữa thế kỷ XIX và khẳng định chợ này có tính lịch sử văn hóa vào bậc nhất ở Thăng Long - Hà Nội.
Có lẽ do nằm ở vị thế đắc địa, gần vùng giao thương sông nước sông Hồng và sông Tô Lịch, mà ngay từ khi xưa, chợ Bưởi đã nổi tiếng sầm uất, kẻ mua người bán tấp nập. Người ở đất kinh kỳ không ai không biết đến chợ Bưởi. Những sản vật nổi tiếng từ làng trồng hoa, cây cảnh cổ truyền như Yên Phụ, Nghi Tàm, Quảng Bá, Nhật Tân, cho đến các làng trồng rau và hoa Tây Tựu, Phú Thượng… hay những loại cây ăn quả đặc sản như hồng xiêm Xuân Đỉnh, cam Canh, bưởi Diễm… đều có tại chợ Bưởi. Chợ Bưởi còn tổ chức những phiên chợ vào các ngày âm lịch trong tháng, một nét sinh hoạt văn hóa đặc sắc còn lưu lại được đến tận giờ "Chợ Bưởi một tháng 6 phiên. Ngày 4, ngày 9 cho duyên đèo bòng".
8 giờ 30 phút sáng mà chợ Bưởi vắng hoe. Thật ngạc nhiên quá đỗi là sau khi xây dựng lại khu chợ này và được đưa vào sử dụng từ đầu năm 2008, chỉ có bằng đấy thời gian mà cho đến giờ chợ lại cũ rỉn. Nói không ngoa thì chợ tiêu điều quá mức. Người ta không còn nhìn thấy bóng dáng của khu chợ sầm uất nổi tiếng bậc nhất của đất kinh kỳ mà ngày nay chợ cứ nhàn nhạt, mờ mờ, thiếu nét độc đáo và lẫn vào hàng trăm chợ khác của Hà Nội. Cả chợ chỉ có mấy quầy bán rau, lèo tèo vắng khách. Kế bên, mấy quầy bán thịt cũng chịu cảnh thưa thớt, ế ẩm.
Theo quan sát của chúng tôi, có mấy quầy hàng khô, hàng nông sản chốc chốc còn có người đến thăm hỏi. Tầng 1 có 70 kiốt, chỉ già một nửa hoạt động còn lại thì bỏ không. Tầng 2 bày bán các mặt hàng quần áo, giày dép với 100 kiốt nhưng cũng chịu cảnh thưa thớt, hiu quạnh. Hơn một nửa kiốt đóng cửa với biển quảng cáo bên ngoài "cho thuê kiốt". Tệ hại hơn là tầng 3 bỏ không từ nhiều năm trước, cho đến giờ vẫn chưa tìm được người đến thuê.
Chị Thúy Loan, chủ kiốt dép nói với chúng tôi: Nhà chị hơn 30 năm bán hàng ở chợ Bưởi nên sau khi hoàn thành xây dựng chợ mới, chị là người đầu tiên dọn đến bán hàng ở đây. Chị có một quầy, còn một quầy chị thuê thêm để bán hàng với giá 300.000 đồng/tháng. So với thời điểm bão giá như bây giờ thì đây là số tiền chả đáng là bao, nhưng vì chợ vắng khách nên cũng chẳng có ai buồn đến thuê. Thậm chí, chủ kiốt còn cho những người bán hàng mượn kiốt để làm nhà kho, hoặc là để không từ nhiều năm nay. Cả một dãy dài kiốt đóng cửa để đấy, chị bảo đó là "kiốt ma". "Có bán được đâu mà chẳng chết" - rồi chị ngao ngán - "Chẳng biết đến bao giờ mới hết cảnh tiêu điều, vắng vẻ này, chắc khi xây dựng chợ người ta không xem ngày nên giờ mới xui như vậy…".
Vậy là sau khi xây dựng, người ta đã “có công” biến một chợ sinh hoạt văn hóa lâu đời ở đất Hà Thành thành một chợ lờ đờ, thiếu sức sống. Chợ mới ra đời tuy chưa thực sự "sống" được ngày nào mà nay đã rệu rã, già yếu như một ông cụ mắt mờ, răng rụng.
Có nên gỡ biển chợ?
Rời khỏi chợ Bưởi, chúng tôi đến chợ Cửa Nam. Tòa nhà cao tầng với những ô kính xanh này là công trình chào mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội và bên ngoài đề biển "chợ Cửa Nam". Để vào chợ, người ta phải cho xe xuống một tầng hầm với độ dốc khiếp hãi, mà những ai yếu bóng vía thì không thể thót tim, vì đường xuống và lên đều cùng một lối đi.
Khi chúng tôi vừa cho xe vào tầng hầm thì anh bảo vệ hỏi một câu xanh rờn: "Đi đâu đấy?". Chúng tôi bảo vào chợ. Sau khi nghe trả lời, anh bảo vệ nhìn chúng tôi như sinh vật lạ. Lát sau, chúng tôi mới giải mã được câu hỏi kỳ lạ và cái nhìn kỳ quặc của anh này. Hóa ra, đây gọi là chợ nhưng không phải là chợ. Để đến được chợ, chúng tôi phải lách người vào một cái cửa nhỏ rồi đi lên cầu thang ngoằn ngoèo như cầu thang của những khu tập thể cũ kỹ có từ thập niên 80 của thế kỷ trước. Trên địa bàn của thủ đô Hà Nội, duy nhất ở chợ Cửa Nam mới có cầu thang "độc nhất vô nhị" này. Đi cầu thang ở đây, người ta có cảm giác không thấy bóng dáng của sự sống. Nếu ai đó, có bộ óc tưởng tượng phong phú, dám chắc rằng cái cầu thang này thêm một chút âm nhạc kỳ bí có thể làm nền cho những bộ phim liêu trai, kinh dị. Nếu không tin, bạn cứ thử một lần rồi xem…
Trước khi đến nơi này, chúng tôi đã tra trên Google về chợ Cửa Nam, được biết: "Ngoài chức năng cho thuê văn phòng, mục đích cơ bản của Trung tâm thương mại chợ Cửa Nam là phục vụ nhu cầu mua bán các mặt hàng dân sinh của nhân dân quận Hoàn Kiếm". Nghe vậy, hẳn rất là thuyết phục. Nhưng sự thật cái mà ta nghe không bằng cái mà ta thấy.
Cần phải nói thêm rằng, có mấy tấm biển rất đẹp treo bên ngoài tòa nhà này ghi lối xuống chợ rau xanh và thực phẩm an toàn. Nhưng đấy là lối đi của người đi bộ, còn với người sử dụng phương tiện giao thông, không thể không gửi xe ở tầng hầm và đi lối "con đường ma" như tôi vừa nói. Điều ngạc nhiên là người ta chỉ dành ra duy nhất một tầng làm chợ, còn cả chục tầng ở trên thì làm văn phòng cho thuê. Lạ nữa, nơi được gọi là chợ thực chất là một siêu thị mini, bên cạnh là một cửa hàng nhỏ và không có bóng dáng một tiểu thương nào bán hàng ở đây cả.
Chợ không có thịt, và đồ ăn tươi chỉ có vài gói cá đông lạnh, còn chủ yếu là mặt hàng khô. Trong tủ kính bày một ít rau xanh, nhưng cũng chỉ là những loại củ để được lâu ngày như bí xanh, bí đỏ, đỗ xanh đóng gói, thêm lèo tèo vài ba mớ rau muống được bọc trong túi nylon... tất cả các mặt hàng đều được niêm yết giá. Cô bạn đồng nghiệp của tôi đi bên cạnh bất giác thốt lên: "Thế này cũng gọi là chợ à? Có đếm được ba chục mớ rau không?". Một bác trung tuổi đứng gần, chắc lần đầu tiên đến chợ này cũng bực dọc buông một câu: "Ngoài thì ghi biển chợ xanh to đùng, trong này có bán được mấy loại rau xanh. Đúng là treo đầu dê bán thịt chó". Bác này nói xong bước đi thẳng.
Chẳng nhẽ đến "chợ" lại đi cho vui, không mua cái gì, chúng tôi chọn một ít đồ khô như bột nêm Cono, bánh phồng tôm Sa Đéc… và mang ra quầy thanh toán. Sau khi lỉnh kỉnh bê túi đồ vừa mua được xuống tầng hầm lấy xe, anh bảo vệ lúc nãy bảo cho xin 3.000đ/xe. Tôi ngạc nhiên hỏi: "Tưởng ở đây là trông xe miễn phí khi vào chợ?". Anh bảo vệ gật gù bảo "đúng rồi" nhưng đề nghị mời chúng tôi lên quầy mua đồ lúc nãy lấy vé trông xe miễn phí. Lại phải cuốc bộ, đi qua cầu thang vừa dài vừa tối đấy nên thôi thì rút ví trả tiền cho xong đỡ mất thì giờ. Đi vào chợ này chúng tôi đã rút ra bài học, gọi là chợ không hẳn đã là chợ. Còn thực chất gọi tòa nhà này là gì thì… chịu.
Chợ Hàng Da "thay đầu, lọc máu"
Một chợ nức tiếng khác nằm ngay trong khu phố cổ, giữa lòng thủ đô Hà Nội sau khi xây dựng lại đã được đưa vào hoạt động cũng trong dịp Đại lễ 1000 năm - chợ Hàng Da. Khu chợ này ngày 23-9 vừa qua khai trương Trung tâm Thương mại cao cấp. Phải nói ngay rằng, chợ Hàng Da mới đã không còn ọp ẹp, nhếch nhác mà khoác cho mình một dáng vẻ long lanh và lộng lẫy. Khu chợ này được xây trên một khu đất lý tưởng 3.700m2 tại phố Hàng Da, quận Hoàn Kiếm với một thiết kế khá hoàn hảo. Từ ngoài nhìn vào trông chợ rất bắt mắt và có bãi đỗ xe hợp lý. Đã có nhiều bài báo viết về khu chợ này sau khi xây dựng lại và được mang vào sử dụng là "Buồn như tiểu thương chợ Hàng Da" hay "Chợ Hàng Da vắng như chùa Bà Đanh"…
Nhưng dù vậy thì chợ Hàng Da theo quan sát của chúng tôi vẫn vô cùng sáng sủa, hơn hẳn hai chợ vừa đi. Chúng tôi xuống tầng hầm thì đèn điện sáng trưng, không gian bật điều hòa mát lạnh, những người bán hàng ở đây rất tươi tắn và đa phần ai cũng đều cười cả, trái hẳn với khuôn mặt người bán hàng ở chợ Bưởi ủ dột, buồn bã. Bạn tôi buông một câu: "Chỉ có bán được hàng người ta mới tươi như thế này". Ê hề hoa quả tươi xanh, thịt ngon một phản, giày dép, áo quần hàng sida chất đống (đồ cũ từ nước ngoài chuyển về) được bày bán rôm rả. Những kiốt bán hàng ở tầng hầm đa phần kín cả, không khí sinh hoạt kẻ mua người bán tấp nập.
Chị Bích Lan bán quần áo hàng thùng cho biết: "Chợ tầng hầm hoạt động đến nay tròn một năm và lúc nào cũng nườm nượp khách. Đắt hàng nhất là những kiốt bán quần áo và giày dép đồ cũ còn lại cũng tàm tạm, vắng khách nhất là quầy bán đồ gốm sứ".
Rồi mấy chị bán hàng thùng bảo: "Mùa hè cứ vào đây điều hòa bật cả ngày tha hồ mát mẻ". Có chị còn bảo là những hôm nào trời nực, oi nồng ngồi ở chợ còn thích hơn ở nhà. Rời khu tầng hầm đông vui, nhộn nhịp đi lên tầng 1, bán quần áo cũ thì vắng vẻ hơn. Nhưng tầng 2, tầng 3 vừa mới khai trương Trung tâm thương mại cao cấp là một thế giới khác. Nơi đây với những thương hiệu thời trang nổi tiếng thế giới như Nine West, Axara, Levis, Morgan, Valencia… tất cả đều được bài trí rất ấn tượng và đẹp mắt, và có giá khá chát. Đương nhiên là thế, hàng hiệu mà.
Nếu như hàng quần áo ở tầng hầm với giá tiền trăm thì đồ hàng hiệu có giá hàng triệu. Người ta bảo đi chợ mua hàng ở tầng hầm là dành cho dân lao động còn lên Trung tâm thương mại là nơi cho thế giới của đẳng cấp, của người biết hưởng thụ.
Chọn chợ hay siêu thị?
Khi đặt vấn đề này, mỗi người một ý. NSND Lê Tiến Thọ, nguyên Thứ trưởng Bộ Văn hóa - Thông tin & Du lịch cho biết: Trên cơ sở quy hoạch của thành phố mới hình dung ra cụ thể, nhưng nhìn chung, ví dụ cụ thể như chợ Hàng Da nên gọi tên như cũ thì giữ được truyền thống văn hóa, còn bây giờ gọi là Trung tâm thương mại, hay siêu thị nghe cũng không ổn lắm. Nếu như bây giờ chẻ cái tên ra thì rất là khó, như chúng ta vẫn hay gọi là "Hội chợ triển lãm toàn quốc", hoặc "Hội chợ khu vực Đông Nam Á" … chẳng nhẽ chúng ta lại gọi là: "Hội siêu thị…".
Có một thực tế mua đồ ở chợ bao giờ cũng rẻ hơn so với siêu thị. Nhưng rồi người ta lại bảo mua ở siêu thị yên tâm hơn hàng mua ở chợ. Từ chợ bây giờ lại đang bị lạm dụng. Hàng chợ bị hiểu là loại hàng giả và không an toàn thực phẩm. Bản thân ý nghĩa của những cụm từ "rau mua siêu thị", "rau mua ở chợ", "thực phẩm mua ở siêu thị", "thực phẩm mua ở chợ", đã khác nhau. Mỗi hoạt động có đặc thù riêng, nhưng để cho tất cả đều là siêu thị thì cũng khó, hay tất cả đều là chợ thì cũng không thể được.
Theo NSND Lê Tiến Thọ, xây dựng và làm mới chợ phải gắn với quy hoạch chung của thành phố. Dùng từ chợ thì ở đâu cũng có thể là chợ được. Ghé vào chợ, gác chân lên đường vào mua mớ rau là chợ. Nếu lấy tên thuần Việt gọi là chợ sẽ gần gũi với người dân, nhưng lại cảm thấy đô thị chưa phát triển lắm.
Dù thế nào đi nữa, chợ vẫn là nơi sinh hoạt mua bán của người dân Việt tồn tại hàng đời nay. Những khu chợ nổi tiếng ở đất Hà thành có bề dày lịch sử văn hóa và ít nhiều điển tích đã đi vào trang sách hay đời sống tinh thần của người dân. Làm thế nào để chợ sau khi cải tạo, xây dựng lại không bị biến dạng hoàn toàn mà mất đi ý nghĩa vốn có, vẫn có giá trị sử dụng, đáp ứng nhu cầu thiết yếu của người dân là một bài toán bỏ ngỏ cho các nhà quản lý