Thơ Đoàn Văn Mật - từ linh cảm đến trực giác

Đọc khá kỹ Đoàn Văn Mật, tôi thấy có nhiều bài thơ của anh nằm trong từ trường cảm xúc của những ẩn dụ mang tính dự cảm và linh cảm. Trong đó, dự cảm là cảm giác mơ hồ về một điều gì đó sắp xảy ra, thường mang tính tiên đoán mà không có căn cứ rõ ràng. Cũng tương tự như dự cảm, linh cảm là cảm giác trực giác về điều gì đó, thường đến rất nhanh, bất chợt, không qua suy luận logic hay giác quan cụ thể.

Cả hai đều là quá trình thuộc về trực giác hoặc cảm xúc, không dựa trên nhận thức cảm giác rõ ràng như tri giác. Trong tâm lý học, đây là các hiện tượng tâm lý phức tạp nằm trong cảm xúc của tiềm thức, thường xuất hiện trong các tình huống không rõ ràng và đòi hỏi sự cảm nhận nhạy bén.

Thơ của khoảng trống và những ẩn dụ

Bài thơ “Bóng” của Đoàn Văn Mật nằm trong từ trường cảm xúc nói trên: “Bóng em/ bóng hoa/ nhập nhau làm một/ hương thơm ùa vào anh nao nức/ bóng em/ bóng cây/ rờ rợ trên đường/ anh đến sao ngại ngần chân bước/ sợ làm tan chiếc bóng/ sợ làm lay chiếc bóng/ sợ làn hương bay đi/ anh đứng từ xa...

Bài thơ “Bóng” của Đoàn Văn Mật là một khúc ngâm dịu dàng và đầy chất mộng, thể hiện nỗi tương tư khắc khoải và sự ám ảnh về cái đẹp mong manh trong tình yêu. Đây là một bài thơ ngắn, với dự cảm về cái “bóng” xuyên suốt như một ẩn dụ đa tầng vừa cụ thể vừa siêu hình, vừa gợi cảm vừa mang chiều sâu nội tâm.

Thơ Đoàn Văn Mật không dùng những từ ngữ cầu kỳ, mà để lại dư vị bằng sự im lặng, khoảng trống, và ẩn dụ với nhiều hình ảnh mờ ảo, mơ hồ, không dễ nắm bắt. Ở nhiều câu thơ, cảm xúc được khơi dậy không bởi cái cụ thể, mà bởi cái mong manh và ám ảnh với tâm thế cô đơn và khát vọng gần gũi của nhân vật trữ tình.

Cũng viết về “cái bóng”, nhưng bài thơ “Tôi ăn bóng tôi” lại không dễ hiểu theo lối thông thường. Thế nhưng, cái khó ấy lại mở ra một cánh cửa sâu hút vào nội tâm con người - nơi bóng tối, sự đơn độc và nỗi ám ảnh về thân phận hòa quyện với nhau thành một bản nhạc của sự tồn tại và chiều sâu linh cảm: “Ngồi trong đêm tối/ tôi ăn con đường/ và ăn luôn cả/ bóng tôi trên tường/ tôi ăn dặm trường/ dấu chân mòn mỏi/ tôi ăn tha nhân/ trong tôi cát bụi/ tôi ăn tha hương/ nỗi người biền biệt/ tôi từ kiếp trước/ ăn tôi kiếp này/ tôi ăn, ăn tôi/ một đêm tráng lệ/ vầng trăng quạnh quẽ/ ăn theo bóng mình”.

Ẩn dụ “ăn” ở đây không phải là hành động vật lý, mà là sự tự gặm nhấm, tự phản tư về chính mình, về hành trình đã qua. “Con đường” không chỉ là vật thể, mà là những chặng đời, những trải nghiệm nay bị chính bản thân nghiền ngẫm trong tĩnh lặng. “Bóng tôi trên tường” là cái phần vô hình nhưng lại gắn bó không rời, cũng bị nuốt chửng. Đó là sự tan rã của cái tôi, là lúc con người đối diện với chính bản thân trong trạng thái của dự cảm và linh cảm.

Bài thơ là tiếng vọng của một cái tôi cô đơn, đầy suy tư về kiếp người và sự tồn tại, khi không còn gì để bám víu ngoài chính mình và những lớp ký ức mịt mờ. Và trong hành động “ăn chính bóng mình”, ta thấy hiện lên một bi kịch hiện sinh sâu sắc, nơi con người vừa là kẻ tồn tại, vừa là kẻ tự xóa đi chính mình.

Nhà thơ Đoàn Văn Mật, SN 1980, quê Nam Trực, Nam Định, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; tốt nghiệp Khoa Sáng tác, lý luận, phê bình văn học Trường Đại học Văn hóa Hà Nội năm 2009, hiện công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Tác phẩm đã xuất bản: "Giữa hai chiều thời gian" (tập thơ 2007); "Bóng người trước mặt" (tập thơ 2013); "Sóng trầm biển dựng" (2018); "Ngoài mây trời đầy trống vắng" (tập thơ 2023). Các giải thưởng Văn học: Giải Ba cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội 2008 -2009; Giải thưởng Văn học nghệ thuật, báo chí 5 năm (2014 -2019) của Bộ Quốc phòng cho tập trường ca "Sóng trầm biển dựng".

Thêm một khác biệt nữa, Đoàn Văn Mật có nhiều bài thơ mang tính hình họa và hội họa nhưng không đơn thuần là vẽ bằng màu mà là vẽ bằng ký ức, cảm xúc và bóng dáng của thời gian.

Những bức tranh thơ kiểu này thấm đẫm hoài niệm, và bóng dáng người xưa hòa quyện trong một không gian nghệ thuật vừa rung cảm, vừa mênh mang u hoài như bài thơ “Tranh mưa”: “Mưa về run run trên lụa/ nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa/ đang may vá cho mình/ và những đường kim mỏng mảnh/ họa một dáng hình/ trong đêm đèn sáng hơn trăng/ và người mẹ bồng con/ lặng lẽ bước từ bức tranh/ như ra khỏi giấc mơ đời mình/ mưa vẫn run run/ vẽ đường cong trên lụa/ không ai nhớ trong mũi kim đường chỉ/ những người đàn bà xa vắng tự ngày xưa”.

Từ hình ảnh lụa và mưa, tác giả đã khéo léo tạo nên sự mềm mại, tinh tế trong xúc cảm. Hình ảnh người mẹ bồng con là biểu tượng của tình mẫu tử và sự hy sinh, bước ra từ bức tranh như một hồi sinh ký ức, như thể tranh đã “sống”, và từ tranh, người thật bước ra. Nhưng sự thật ấy cũng mong manh như chính giấc mơ: “ra khỏi giấc mơ đời mình”.

Tính trữ tình công dân hòa nhập tính thế sự

Các bài thơ viết về hội họa của Đoàn Văn Mật thường đậm chất nội tâm, mang tính suy tưởng và giàu chất thơ. Tác giả bằng giọng điệu nhẹ nhàng, kết hợp với hình ảnh giàu biểu tượng và nhịp điệu sâu lắng, đã tạo nên một hành trình chiêm niệm: vẽ để nhớ, để sống lại, để mơ ước, và để cảm nhận được vẻ đẹp lặng thầm của cuộc đời.

Trong bài thơ “Vẽ một người” tác giả tự sự: “Gom tất cả lãng quên/ vẽ một người im lặng trong đêm/ đèn đang sáng vội tắt/ trăng bất ngờ chìm khuất/ những ngôi sao mờ dần/ im lặng vẽ gương mặt mình/ những đường quá vãng/ mẹ sinh ta lúc tang tảng sáng/ ngõ chùa đằng đẵng chuông ngân/ im lặng vẽ khuôn mặt em/ một người lạ, một người quen/ bên cửa sổ vời vợi mắt đen/ nhìn ta những ngày ắng ả/ mười năm mơ một ngôi nhà/ đựng vừa tiếng trẻ/ im lặng vẽ từng cánh hoa/ đêm vừa mở làn hương thật khẽ/ một bầu trời đơn lẻ/ sáng lên từ những nhỏ nhoi”.

Đây là một bản vẽ bằng thơ vừa trừu tượng, vừa rõ nét, đầy chất nội tâm, gợi lên một hành trình ngược dòng ký ức và cảm xúc. Trong không gian im lặng, u tịch, tác giả lần lượt phác họa những khuôn mặt không chỉ của một người, mà là nhiều “người” trong cuộc đời mình: chính bản thân, mẹ, một người con gái, và cả giấc mơ về mái nhà bình yên. Tất cả cùng được vẽ bằng chất liệu của quá khứ, thời gian, lặng lẽ, và khát vọng rất người.

Là một người lính làm công tác văn nghệ, Đoàn Văn Mật đã đặt chân tới nhiều miền đất của Tổ quốc, từ biên giới xa xôi tới biển, đảo bão tố giữa trùng khơi. Và sau những chuyến đi thực tế sáng tác này, thơ của anh lại vươn đến chất trữ tình công dân và trữ tình thế sự mà nổi bật là tập trường ca “Sóng trầm biển dựng” viết về Trường Sa đã được trao Giải thưởng VHNT của Bộ Quốc phòng 2014-2019.

Trong những bài thơ về biển của anh, tôi thích “Bài thơ trắng” với tứ thơ khá hay viết trong ngày tưởng nhớ những người lính hy sinh trên đảo Gạc Ma: “Những ngôi nhà trắng/ những nấm mồ trắng/ trôi âm thầm trên tóc trắng mẹ tôi/ những bông hoa trắng/ những con tàu trắng/ đàn sếu căng qua cánh trắng ngang trời/ ba mươi năm, gió trắng tuổi đôi mươi/ máu nhòa áo vẫn nguyên màu trắng/ trắng nhớ thương/ trắng lời hò hẹn/ trắng như là mây trắng mãi không thôi/ trắng như là bài hát trong tôi/ giai điệu trắng/ lời ca cũng trắng/ ôi, màu trắng làm ta chết lặng/ trước bao la mất mát ở trên đời”.

Thông qua biểu tượng duy nhất màu trắng, tác giả không chỉ tái hiện một mất mát lịch sử, mà còn khắc họa một chiều sâu cảm xúc về sự hy sinh, ký ức, tình mẫu tử và nỗi đau lặng lẽ lan tỏa theo thời gian. Màu trắng trở thành bản chất của cảm xúc, của ký ức. Màu trắng không còn chỉ là hình ảnh hữu hình, mà đã hóa thành giai điệu, thành âm thanh vô hình trong tâm hồn người viết. Câu thơ “màu trắng làm ta chết lặng” thấm vào tim người đọc, nó không cần gào thét mà chỉ cần một khoảng lặng cũng đủ để gợi lên cái giá của sự hy sinh, cái sâu của nỗi đau và cái lớn lao của tình người.

Những năm qua, có khá nhiều bài thơ viết về trận chiến bi hùng ở thành cổ Quảng Trị trong cuộc chiến tranh giải phóng đất nước. Và Đoàn Văn Mật, với bài thơ “Những ngọn gió khuya” đã thắp một nén tâm nhang để tưởng nhớ những người con ưu tú của đất nước đã hy sinh ở mặt trận này. “Những ngọn gió khuya” là bài thơ mang tính tưởng niệm sâu lắng, đầy chất tâm linh và nhân văn.

Tác giả không dùng những hình ảnh chiến tranh bi tráng hay những lời ca tụng lớn lao, mà chọn đi vào những góc khuất của ký ức, của cảm xúc, nơi một tiếng chim, một bông hoa, một cơn gió khuya cũng đủ để dựng lại cả một thời đại bi hùng. Bài thơ là lời tri ân âm thầm mà sâu sắc, là tiếng lòng người sống dành cho người đã khuất, là khúc hát ru của gió, của đất và của ký ức Việt Nam không bao giờ ngủ quên.

Nguyễn Việt Chiến

Các tin khác

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

“Cuộc thi dịch Văn học Việt - Trung, Trung - Việt” năm 2026 vừa chính thức khởi động tại TP Hồ Chí Minh. Bước qua mùa giải thứ hai, cuộc thi không chỉ là nơi giao lưu văn chương giữa hai nước mà còn được kỳ vọng trở thành mảnh đất màu mỡ để phát hiện và bồi dưỡng những “mầm xanh” dịch thuật.

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Khi đến thăm họa sĩ Tô Chiêm sau cơn đột quỵ cách đây 2 năm, tôi không hình dung có một ngày lại được trò chuyện và chia sẻ với anh trong sự kiện trưng bày nghệ thuật “Khói” với tâm thế của một người họa sĩ điềm tĩnh trở lại với hội họa sau tất cả.

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Những năm gần đây, với sự ra đời của show diễn thực cảnh được tổ chức tại các địa điểm du lịch đã đem đến cho khán giả là khách du lịch nhiều trải nghiệm mới mẻ. Việc tổ chức các show diễn thực cảnh tại các địa chỉ du lịch nổi tiếng đang được xem là hoạt động tích cực không chỉ để thu hút khách du lịch mà còn là dấu ấn của sự kết nối giữa du lịch với văn hóa và di sản.

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Những năm gần đây, giới xuất bản thế giới đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) đến quá trình sáng tạo, trong việc các “ông lớn công nghệ” sử dụng trái phép vô số tác phẩm để huấn luyện thuật toán cũng như thực trạng ngày càng khó phân biệt đâu là tác phẩm đến từ con người, đâu là sản phẩm đến từ máy móc…

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, một loạt sản phẩm âm nhạc mang tinh thần yêu nước ra mắt công chúng đã tạo nên điểm nhấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc. Nỗ lực làm mới cảm hứng truyền thống bằng những sáng tạo độc đáo và hơi thở hiện đại góp phần lan tỏa tình yêu Tổ quốc một cách gần gũi và giàu cảm xúc.

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Việt Nam và New Zealand đã có hơn 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên vẫn có một khoảng trống lớn trong giao lưu văn chương giữa hai nước. Không chờ đợi sự thúc đẩy và đầu tư từ phía Chính phủ hai bên, các nhà thơ của hai nước sau hơn một năm kết nối, đã tổ chức được bước đi đầu tiên khởi động cho việc giới thiệu tác phẩm văn chương cho nhau, và xúc tiến các hoạt động chung nhằm thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết và thấu hiểu tâm hồn của nhau.

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Trong nhiều thập kỷ, bảo tàng và các không gian di sản chủ yếu tồn tại như những “kho lưu trữ sống” - nơi hiện vật được bảo quản cẩn trọng, nhưng lại mang tính tĩnh, đôi khi tạo cảm giác xa cách với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Hành trình gieo những yêu thương

Hành trình gieo những yêu thương

Dọc dãy hành lang dài của bệnh viện, nghệ sĩ Nguyệt Thu trong bộ quần áo bệnh nhân đã chơi bản nhạc chữa lành "Secret garden". Giữa lằn ranh sinh tử, âm nhạc, kỳ diệu thay, đã giúp trái tim chị khỏe lại. Khán giả của chị là những bệnh nhân, bác sĩ...

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Theo thông lệ hàng năm, tạp chí “TIME” nổi tiếng của Mỹ vừa công bố danh sách “TIME100” của năm 2026, qua đó ghi dấu 100 cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những gương mặt này trải rộng ở đa dạng lĩnh vực, từ chính trị, đứng sau những nỗ lực tiên phong đến các nghệ sĩ và những nhà đổi mới. Điều nổi bật trong danh sách năm nay là sự góp mặt đông đảo của thế hệ trẻ.

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giữa không gian rực rỡ và tiếng nhạc Latin cuồng nhiệt tại thủ đô Manila, Philippines vào những ngày tháng 4 năm 2026, quốc kỳ Việt Nam đã ba lần được kéo lên ở vị trí cao nhất.

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Điện ảnh Việt được ví như người khổng lồ đang vươn vai thức giấc. Thế nhưng “người khổng lồ” ấy vẫn chưa có một “đại bản doanh” đúng nghĩa để thỏa sức tung hoành. Đôi chân “người khổng lồ” vẫn chật vật trong những phim trường nhỏ lẻ hoặc bối cảnh tạm bợ, quay xong rồi dỡ bỏ.

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Những năm gần đây, tại Hà Nội, mô hình sân khấu học đường đang được quan tâm, xây dựng như một hướng tiếp cận mới trong giáo dục thẩm mỹ cho lứa tuổi học sinh. Việc đưa nghệ thuật sân khấu đến với học đường không chỉ là "gieo mầm" tình yêu nghệ thuật cho thế hệ tương lai mà còn mở ra cơ hội cho ngành sân khấu khi đưa nghệ thuật đến gần hơn với thế hệ trẻ.

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn Trương Vân Ngọc (sinh năm 1973, quê Hưng Yên, hiện công tác tại Hà Nội)  viết về đề tài hình tượng người chiến sĩ Công an nhân dân, sách đoạt giải C cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện ký đề tài "Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" do Bộ công an và Hội nhà văn Việt Nam tổ chức năm 2025, được Nhà xuất bản Công an Nhân dân tuyển chọn và ấn hành tháng 12 năm 2025.

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Trong đời sống văn học, có một dòng chảy lặng lẽ nhưng lại đóng vai trò khá quan trọng trong đời sống, đó chính là tiểu thuyết lịch sử. Lấy chất liệu từ lịch sử, tái hiện lịch sử qua những trang văn chính là những đóng góp thầm lặng, tích cực của các nhà văn cho bề dày truyền thống văn hóa nước nhà...

Dán nhãn độ tuổi cho MV: Khi “tấm biển cảnh báo” còn bỏ ngỏ

Dán nhãn độ tuổi cho MV: Khi “tấm biển cảnh báo” còn bỏ ngỏ

Nếu việc dán nhãn phân loại độ tuổi đã trở thành điều kiện bắt buộc với tác phẩm điện ảnh, xuất bản... trước khi đến tay công chúng thì ở lĩnh vực âm nhạc, tấm biển cảnh báo này gần như bỏ ngỏ. Thế nên không lạ khi làng nhạc liên tục vấp phải tranh cãi vì những MV có nội dung người lớn.

Cyberpunk Việt: Những linh hồn lạc giữa kỷ nguyên số

Cyberpunk Việt: Những linh hồn lạc giữa kỷ nguyên số

Có một dòng văn học vừa lạ vừa quen đang âm thầm chảy trong lòng đô thị Việt. Những con hẻm ướt ánh đèn neon, tiếng rao hàng rong lẫn trong tiếng ù ù của máy chủ, quá khứ và tương lai va vào nhau chẳng một lời báo trước. Đó là cyberpunk, thứ ánh sáng le lói phản chiếu nỗi cô đơn của con người giữa thời đại số.