Những hân hoan thắng lợi dâng tràn khi đã bớt mùi khói súng, song Tripoli đang âm ỉ một cuộc chiến không kém phần dữ dội - cuộc chiến tìm ra người nắm vận mệnh của đất nước Libya trong tương lai. Và trớ trêu thay, mối lo lắng về nguy cơ các thành viên của phe nổi dậy chống lại nhau khi tranh giành quyền kiểm soát thủ đô đang ngày một lớn hơn mối đe dọa từ phía lực lượng trung thành với nhà lãnh đạo Gaddafi đang đêm ngày tử thủ trong thành phố.
Ngổn ngang lo âu
Mặc dù phát ngôn viên của chính phủ, ông Moussa Ibrahim khẳng định lực lượng trung thành với Gaddafi vẫn kiểm soát 3/4 Tripoli nhưng theo nguồn tin từ phương Tây, những đợt giao tranh ác liệt và hiệu quả của phe nổi dậy đang tạo cho họ thế chủ động cho việc giành quyền kiểm soát thành phố này. Câu hỏi ông Gaddafi đang ở đâu vẫn chưa có lời giải dù phe nổi dậy cùng sự trợ giúp hữu hiệu của NATO đang vô hiệu hóa dần dần khả năng lội ngược dòng của cha con ông Gaddafi. Tuy nhiên, một kịch bản chi tiết cho thời kỳ hậu Gaddafi đang được Mỹ và phương Tây bàn thảo khá dè dặt và cẩn trọng.
Trong khi các cuộc giao tranh vẫn đang diễn ra trên các đường phố ở
Nguy cơ xảy ra hỗn loạn rất cao nếu chính phủ mới không nhanh chóng đảm nhận hoặc không đủ khả năng hoàn thành trách nhiệm. Chế độ mới được trông chờ sẽ dựa trên Hội đồng Chuyển tiếp quốc gia (NTC) do quân nổi dậy thành lập ở
Cái chết của Younes đã gây ra những lo ngại rằng NTC quá bị chia rẽ và không đủ sức mạnh để có thể chấm dứt đổ máu khi các phe phái đối thủ tranh giành quyền lực. Bởi thế, NTC chỉ là một tập hợp những thành viên đầy xung đột không có gì nhiều hơn ngoài khát vọng loại bỏ đại tá Gaddafi. Thêm vào đó, mặc dù khí thế hừng hực nhưng lãnh đạo quân nổi dậy
Quân nổi dậy chiến đấu ở
Dăm bó đũa - chọn cột cờ
Đến nay, chưa có một nhân vật chính trị uy tín nào xuất hiện ở phía quân nổi dậy có đủ uy tín và sức mạnh hàn gắn những rạn vỡ của đất nước. 42 năm nay, quốc gia dầu lửa Bắc Phi này được điều hành bởi nhà lãnh đạo Gaddafi như một thể chế chỉ biết sùng bái duy nhất lãnh đạo tối cao của họ. Do vậy, hiện tại không có một cơ quan nhà nước nào có thể đảm nhận trọng trách chuyển giao quyền lực hơn là quân nổi dậy.
Tuy nhiên, theo nguồn tin tình báo về Trung Đông tại mạng phân tích thông tin tình báo của Mỹ thì cho tới giờ vẫn "Không có một lãnh đạo nổi dậy nào mà tất cả mọi người cùng tôn trọng". Thêm nữa, những căng thẳng giữa các đối thủ lâu năm của ông Gaddafi và những người ủng hộ, vốn gần đây đã rời bỏ chính phủ sang phe nổi dậy, có thể hủy hoại các nỗ lực nhằm chọn một nhà lãnh đạo phù hợp. Trên thực tế, hiện chưa ai chịu trách nhiệm về
Nhà lãnh đạo nổi bật của quân nổi dậy được nhắc đến đầu tiên khi cân nhắc lựa chọn là ông Mustafa Abdel Jalil, Chủ tịch NTC. Lâu nay ông Jalil đã được nhiều người biết tới ở miền Đông và nổi tiếng là một con người chính trực trong vai trò một Bộ trưởng Tư pháp. Tháng 2/2011, ông Abdel Jalil đã từ chức Bộ trưởng Tư pháp khi bạo lực chống lại người biểu tình bùng phát. Giới quan sát đánh giá cao ông Abdel Jalil trong vai trò một chính trị gia có khuynh hướng công bằng và vì đóng góp của ông đối với việc cải cách luật hình sự của
Một gương mặt cũng gây chú ý là Thủ tướng Chính phủ lâm thời quân nổi dậy - ông Mahmoud Jibril, người từng giữ chức Bộ trưởng Nội vụ trong chính quyền Gaddafi trước khi ngả theo phe đối lập. Ông này có mối quan hệ rộng rãi với các chính phủ nước ngoài và hiện đang là phái viên ngoại giao của lực lượng nổi dậy. Tuy nhiên, việc đi lại của ông Mahmoud Jibril đã khiến một số người cùng phe phái và những người ủng hộ từ phương Tây khó chịu. Kinh nghiệm cũng như những mối quan hệ rộng rãi ông Jibri xây dựng được sẽ là lợi thế khác biệt so với các đối thủ và sẽ là một điều đáng tiếc lớn nếu ông Jibril không được chỉ định trong nội các của chính quyền mới.
Trong số ứng viên nổi lên ấy, người ta thấy nổi bật một nhân vật mang màu sắc "Tây học" được cho là nhân vật có khả năng đem lại "luồng gió mới cho Libya trong tương lai". Đó là Ali Tarhouni, đối thủ truyền thống của nhà lãnh đạo Gaddafi. Ali Tarhouni được đào tạo tại Mỹ, từng sống lưu vong bởi quan điểm chống Chính phủ nhưng khi bạo loạn nổ ra ở Libya hồi tháng 2, ông quay về nước và đảm trách chức Bộ trưởng Các vấn đề kinh tế, tài chính và dầu mỏ cho lực lượng quân nổi dậy.
Rời
Với vai trò Bộ trưởng Tài chính và Dầu mỏ, Tarhouni chiếm giữ vai trò chủ chốt trong việc tiến hành những động thái lật đổ Gaddafi và mọi nỗ lực được cộng đồng quốc tế thừa nhận. Những nhân vật "máu mặt" trong bộ máy chính trị Libya phải "lép vế" trước ông, một nhà lãnh đạo đi theo xu hướng thực dụng, luôn muốn phanh phui sự thực bằng mọi giá và dày dạn kinh nghiệm chính trường. Trong số nhiều lãnh đạo thuộc phe đối lập, Tarhouni giữ vai trò vô cùng đặc biệt. Là một giáo sư kinh tế đi theo chủ nghĩa dân túy, ông đã góp phần chia rẽ những nhà kỹ trị đang sống lưu vong hoặc bị đày ải, trục xuất ra khỏi biên giới với các quan chức thuộc nội bộ chính quyền Gaddafi, cũng như viện sĩ được đào tạo trong nước. Tarhouni quyết định chấm dứt sự nghiệp giảng dạy tại đại học
Mối quan tâm trước mắt của Tarhouni nhằm vào ngân sách và bảo đảm an toàn cho những khoản nợ Hoa Kỳ dưới sự ảnh hưởng của quá trình đóng băng tài sản quốc gia đang ở thời điểm đen tối nhất. Ông dường như đang chững lại và sẵn sàng đàm phán để loại bỏ hoàn toàn Gaddafi cùng bè cánh, hoàn toàn lấy được sự tín nhiệm từ lực lượng đồng minh ngoại quốc để "giữ lửa" cho cuộc chiến đang tiến dần tới hồi kết.
Với bản thân, Tarhouni tự nhận mình không phải là người hùng. Tuy nhiên, những người tiếp xúc đều nhận thấy đó là con người dung hòa giữa sự khiêm tốn, nhã nhặn, tự hào và có phần nhún nhường. Sau này, cái tên Tarhouni chỉ thực sự tạo ra làn sóng trong dư luận kể từ sau khi ông được chỉ định làm Bộ trưởng Tài chính, liên tiếp xuất hiện trên các mặt báo và chương trình phỏng vấn. Iman Bugaighis, phát ngôn viên phe đối lập, nhận xét Tarhouni là người hiểu rất rõ phương Tây vì có bộ óc “rất Tây”. Hơn 35 năm rời bỏ quê nhà và từng có thời gian dài giảng dạy kinh tế học tại đại học Washington, quyết định quay lại Libya làm công tác cố vấn các vấn đề tài chính được đa số các chính trị gia ủng hộ.
Quan trọng hơn, Tarhouni là một trong số ít những chính trị gia nổi lên trên chính trường dám lên tiếng thẳng thắn chỉ trích những hạn chế trong kế hoạch hoạt động của phe đối lập "rất hỗn loạn" và luôn vạch ra những thử thách thông qua những dự đoán lạc quan nhưng cũng rất "mong manh", đặc biệt là những nhận xét sáng suốt về khả năng của lực lượng phe đối lập.
Cái tên Tarhouni nằm trong danh sách những chính trị gia đang nổi lên trong thời điểm
Ít ai biết nhân vật Tarhouni từng có thời gian dài giảng dạy môn kinh tế học tại Hoa Kỳ lại sống một cuộc đời "kép" trong vai một nhà lãnh đạo phe đối lập bị trục xuất khỏi quê hương. Trong quá khứ, Tarhouni có vẻ "chìm" khi Gaddafi còn đang tại vị và những biến chuyển ngầm của phe đối lập chưa thực sự gây ra đột phá. Khó có thể khẳng định vai trò thực sự của Tarhouni và những nhà lãnh đạo khác của phiến quân. Tarhouni tuyên bố sẽ không chạy đua cho bất cứ một chiến dịch tranh cử nào sau khi Gaddafi bị lật đổ, nhưng sẽ có những động thái chính trị nhất định nhằm cải tổ và xây dựng lại đất nước. Vai trò của Tarhouni được thế giới công nhận ở một quốc gia với nhiều bất ổn, trong khi những chính trị gia kiệt xuất "chỉ đếm trên đầu ngón tay".
Khá nhiều nhận vật chính trị thế giới biết rõ Tarhouni nhưng không thể đánh giá chính xác nhân vật này có ảnh hưởng sâu sắc như thế nào đối với chính trường
Quả là đất nước này còn ngổn ngang quá nhiều những vấn đề chưa giải quyết. Và dư luận sẽ khó lòng phán đoán chính xác được cho đến khi giới truyền thông công bố những người chủ chốt và thực sự có tầm ảnh hưởng lên màn hình