Họ là một người Việt Nam và một người nước ngoài, Lê Bích và Andy Soloman... nhưng đều gặp nhau ở một điểm: tình yêu Hà Nội. Và, họ đã lưu giữ tình yêu ấy bằng những bức ảnh. “Hà Nội - Một thời để nhớ" như một cuốn nhật ký bằng ảnh đen trắng về Thủ đô trong vòng hơn 20 năm kể từ những năm đầu của thời kỳ Đổi mới.
Có chung một tình yêu với Hà Nội, hai nhiếp ảnh gia nổi tiếng Andy Soloman và Lê Bích đã ghi chép sự thật bằng ảnh, không dàn dựng, không hư cấu, kể lại câu chuyện bằng ngôn ngữ nhiếp ảnh với những góc nhìn độc đáo qua 86 bức ảnh đen trắng được chụp từ giai đoạn năm 1992-2012.
Những bức ảnh đặc sắc này ghi lại cuộc sống của người dân Hà Nội trong thời kỳ Đổi mới, khi thành phố bắt đầu trải qua những thay đổi lớn về kinh tế. Các bức ảnh mang lại cho người xem một cái nhìn đầy hoài niệm và cảm xúc về cuộc sống trong thành phố và những bước chuyển mình của Hà Nội qua các thời kỳ. Triển lãm tổ chức tại biệt thự Pháp cổ 49 Trần Hưng Đạo từ ngày 10 đến 31/10.
Tác phẩm “Vẽ truyền thần” (2012) của tác giả Lê Bích được trưng bày tại triển lãm, ghi lại khoảnh khắc nghệ nhân Nguyễn Bảo Nguyên vẽ truyền thần ở căn nhà số 47, phố Hàng Ngang, TP Hà Nội.
Andy Soloman chia sẻ: “Khi tôi đi lang thang trên các con phố, mọi người thường gọi tôi là "Liên Xô”, nhầm tưởng tôi là người Nga. Tôi chỉ cười và đáp lại: “Không phải, tôi là người Anh" và điều đó luôn khiến họ bật cười và vẫy tay chào. Ngay từ khi đó, tôi đã cảm nhận được Hà Nội đang đứng trước những thay đổi nhanh chóng. Những biệt thự Pháp từng nguy nga nhưng đã đổ nát và những ngôi nhà đông đúc nhưng đẹp đẽ trong khu phố cổ đã dần nhường chỗ cho các dự án phát triển mới. Những bức ảnh này là khoảnh khắc ghi lại thành phố trong quá trình chuyển mình. Qua nhiều năm, tôi đã quay lại Hà Nội nhiều lần. Dù thành phố đã thay đổi theo nhiều cách, bản chất của nó vẫn không đổi. Năng lượng và tình người đã cuốn hút tôi từ năm 1992 vẫn còn sống động cho đến ngày nay và Hà Nội sẽ mãi mãi giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi”.
Anh hướng ống kính của mình vào những con người bé nhỏ của thành phố. Một người thợ mộc, một thợ cắt tóc, hay những người già, mộc mạc, giản dị. Cuộc sống thời Đổi mới vẫn còn gian khó, nhưng hồn hậu, đáng yêu. Anh chia sẻ cảm nhận về Hà Nội sau 32 năm gắn bó: "Tôi đã yêu Hà Nội và người dân nơi đây từ khi đặt chân đến vào năm 1992. Ở bất cứ đâu, tôi đều được đón tiếp bằng lòng hiếu khách và sự tử tế đáng kinh ngạc. Khi nhìn lại những bức ảnh tôi chụp vào thời điểm đó, tôi nhận ra chúng là những ghi chép quan trọng về cuộc sống trong thành phố. Tôi hy vọng những người Hà Nội khi đến tham quan triển lãm sẽ yêu thích chúng như tôi và rằng, chúng sẽ gợi lên những kỷ niệm và cảm xúc mạnh mẽ. Tôi cũng mong muốn tìm lại được một số người trong những bức ảnh, vì thật tuyệt vời nếu được gặp lại họ, nghe câu chuyện của họ và chụp ảnh họ một lần nữa".
Rõ ràng, phải có một tình yêu Hà Nội đến nhường nào, Andy Soloman mới có thể có một góc nhìn gần gụi, ấm áp đến thế. Nó không phải là cái nhìn của người ngoài cuộc mà của một người đã sống rất sâu trong đời sống đô thị Hà Nội, như một phần của thành phố này, mới có được những cảm xúc sâu sắc đến vậy. Đó cũng là điểm gặp gỡ giữa Lê Bích và Andy Soloman. Nhiều người nói rằng, nếu che tên tác giả trên những bức ảnh sẽ khó nhận ra đây là tác phẩm của Lê Bích hay Soloman. Bởi, họ cùng có một góc nhìn chung về Hà Nội. Họ không chỉ chụp lại những con người, những góc phố mà còn hiểu tường tận từng số phận, từng tên người.
Đó là “Người khắc đá ở Hàng Mắm, người dân chào đón tôi bằng nụ cười, còn tôi ghi lại cuộc sống của họ bằng máy ảnh”. Hay, “Một người phụ nữ đi xe đạp qua Ngân hàng Nhà nước, chiếc xe đạp cũ, chiếc nón lá đã bảo vệ bà khỏi mưa nắng”. Rồi “những bà mẹ Việt Nam Anh hùng ở quảng trường Ba Đình lịch sử, hay chân dung ông Ngô Trường Thọ 81 tuổi trong “Cả đời cắt tóc”. Ông bắt đầu cắt tóc từ năm 18 tuổi trong gian phòng cũ 8 m vuông trên phố Lê Văn Hưu, thực tế khách hàng của ông là những người già, có cả những gia đình 4 đời là khách quen. Rồi, một ông lão ngồi trên xích lô hay những đứa trẻ đang say mê chơi những trò chơi tuổi thơ.
Tác phẩm “Sửa xe đạp”, đường Tam Trinh của nhiếp ảnh gia Andy Soloman được trưng bày tại triển lãm.
Lê Bích chia sẻ: “Đây cũng là cơ duyên khiến tôi gặp Andy Soloman khi anh có dự án gặp gỡ sau 30 năm. Xem ảnh của anh, tôi rất nể phục bởi đó là bộ ảnh ấn tượng về Hà Nội và điều quan trọng là cả hai chúng tôi đồng điệu trong cách tiếp cận, cách nhìn về Hà Nội. Đó là những bức anh chụp từ năm 1992-1999, lúc đó Hà Nội còn khá nguyên vẹn, với những con người rất bình dị. Andy là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, anh có cái nhìn sâu sắc và có tầm nhìn xa. Anh hiểu đó là những thời khắc của lịch sử, vì thế những bức ảnh của anh mang tính thời đại trong đó. Tôi hạnh phúc vì được học thêm từ những bậc thầy”.
Quan sát sự thay đổi của Hà Nội qua nhiều năm tháng, nhiếp ảnh gia Lê Bích tâm sự: “Hà Nội đã thay đổi rất nhiều, nhưng tôi không cho phép mình quên đi vẻ đẹp xưa cũ của Hà Nội. Qua thời gian, tôi đã thực hiện những bộ ảnh ghi lại vẻ đẹp, tinh hoa và bản sắc của Hà Nội. Tôi mong rằng những bức ảnh này sẽ là một nốt nhạc đẹp trong bản hòa ca về Hà Nội, như một tia nắng chiều làm bừng sáng những cổng chùa cổ kính đã phai màu thời gian, như một bông cúc vàng trong vườn hoa bên hồ khi thu về... để chúng ta thêm yêu và trân trọng những gì mà Hà Nội đã và đang có hôm nay".
Qua những bức ảnh này, người xem có thể cảm nhận được sự phấn khởi, tinh thần khởi sắc của buổi bình minh kinh tế, cùng những mảnh ghép đời thường đầy chân thật và xúc động. “Tôi tìm lại được những nhân vật trong ảnh như bác vẽ truyền thần, các cổ động viên của Trường Đại học Xây dựng đang cổ vũ cho ban nhạc Bức tường... Rồi. những học sinh Trường Tiểu học Trần Phú... Họ đến và rất ngạc nhiên. Còn tôi, tôi thấy xúc động vì mình đã chạm vào một vùng ký ức của họ”, Lê Bích nói.
Nhiều người cho rằng, thời Đổi mới gian khó và cũ rồi, làm sao phải nhớ? Nhưng, những bức ảnh của hai nhiếp ảnh gia đã góp phần lưu giữ những ký ức đẹp về Hà Nội. Đó là dòng chảy của một đô thị. Giờ cuộc sống đủ đầy hơn, những ngôi nhà hiện đại hơn đã mọc lên giữa trung tâm Thủ đô, nhưng Hà Nội cũng bê tông hóa nhiều hơn, có những di sản đã biến mất. Những bức ảnh vẫn giúp ta nhắc nhớ về những giá trị xưa cũ để biết trân trọng những gì mình đang có. Đó là những ký ức của đô thị trong dòng chảy phát triển.
Hai nhiếp ảnh gia Lê Bích và Andy Soloman tại triển lãm.
Andy Soloman (sinh năm 1962) là một nhiếp ảnh gia người Anh, lần đầu tiên đến Hà Nội vào tháng 10/1992, sống tại thành phố trong 7 năm và thường xuyên quay lại trong những năm sau đó. Máy ảnh của ông đã ghi lại một thành phố và con người nơi đây ngay tại thời khắc Hà Nội bước vào những thay đổi sâu sắc khi chính sách Đổi mới được thực hiện.
Andy Soloman là một nhiếp ảnh gia có nhiều tác phẩm được xuất bản rộng rãi. Anh dành thời gian giữa Anh và Việt Nam với những chuyến đi thường xuyên đến các vùng khác trên thế giới. Trong thời gian sống tại Hà Nội từ năm 1992 đến 1999, anh đã làm việc cho nhiều tờ báo và hãng tin khác nhau trước khi gia nhập Reuters vào năm 1997. Hiện nay, anh tập trung vào nhiếp ảnh du lịch, nghệ thuật và đang thực hiện một dự án lớn tại Việt Nam nhằm tìm lại những người anh đã chụp vào các năm 1992, 1993.
Lê Bích (sinh năm 1972) là nhiếp ảnh gia gốc Hà Nội, người đã đoạt nhiều giải thưởng với niềm đam mê đặc biệt dành cho nghệ thuật, văn hóa và truyền thống Việt Nam. Anh đã có nhiều triển lãm về Hà Nội ở những giai đoạn khác nhau. Triển lãm gần đây nhất mang tên “Tình mẹ” tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam vào năm 2024.
Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.
Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.
Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.
“Cuộc thi dịch Văn học Việt - Trung, Trung - Việt” năm 2026 vừa chính thức khởi động tại TP Hồ Chí Minh. Bước qua mùa giải thứ hai, cuộc thi không chỉ là nơi giao lưu văn chương giữa hai nước mà còn được kỳ vọng trở thành mảnh đất màu mỡ để phát hiện và bồi dưỡng những “mầm xanh” dịch thuật.
Trong mạch nguồn linh thiêng của những ngày tháng Ba âm lịch, khi cả dân tộc hướng về vùng đất kinh đô cổ, Triển lãm giao lưu mỹ thuật quốc tế "Dòng chảy văn hóa" đã diễn ra.
Khi đến thăm họa sĩ Tô Chiêm sau cơn đột quỵ cách đây 2 năm, tôi không hình dung có một ngày lại được trò chuyện và chia sẻ với anh trong sự kiện trưng bày nghệ thuật “Khói” với tâm thế của một người họa sĩ điềm tĩnh trở lại với hội họa sau tất cả.
Những năm gần đây, với sự ra đời của show diễn thực cảnh được tổ chức tại các địa điểm du lịch đã đem đến cho khán giả là khách du lịch nhiều trải nghiệm mới mẻ. Việc tổ chức các show diễn thực cảnh tại các địa chỉ du lịch nổi tiếng đang được xem là hoạt động tích cực không chỉ để thu hút khách du lịch mà còn là dấu ấn của sự kết nối giữa du lịch với văn hóa và di sản.
Những năm gần đây, giới xuất bản thế giới đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) đến quá trình sáng tạo, trong việc các “ông lớn công nghệ” sử dụng trái phép vô số tác phẩm để huấn luyện thuật toán cũng như thực trạng ngày càng khó phân biệt đâu là tác phẩm đến từ con người, đâu là sản phẩm đến từ máy móc…
Giữa những ngày tháng tư lịch sử, một loạt sản phẩm âm nhạc mang tinh thần yêu nước ra mắt công chúng đã tạo nên điểm nhấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc. Nỗ lực làm mới cảm hứng truyền thống bằng những sáng tạo độc đáo và hơi thở hiện đại góp phần lan tỏa tình yêu Tổ quốc một cách gần gũi và giàu cảm xúc.
Việt Nam và New Zealand đã có hơn 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên vẫn có một khoảng trống lớn trong giao lưu văn chương giữa hai nước. Không chờ đợi sự thúc đẩy và đầu tư từ phía Chính phủ hai bên, các nhà thơ của hai nước sau hơn một năm kết nối, đã tổ chức được bước đi đầu tiên khởi động cho việc giới thiệu tác phẩm văn chương cho nhau, và xúc tiến các hoạt động chung nhằm thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết và thấu hiểu tâm hồn của nhau.
Trong nhiều thập kỷ, bảo tàng và các không gian di sản chủ yếu tồn tại như những “kho lưu trữ sống” - nơi hiện vật được bảo quản cẩn trọng, nhưng lại mang tính tĩnh, đôi khi tạo cảm giác xa cách với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Dọc dãy hành lang dài của bệnh viện, nghệ sĩ Nguyệt Thu trong bộ quần áo bệnh nhân đã chơi bản nhạc chữa lành "Secret garden". Giữa lằn ranh sinh tử, âm nhạc, kỳ diệu thay, đã giúp trái tim chị khỏe lại. Khán giả của chị là những bệnh nhân, bác sĩ...
Theo thông lệ hàng năm, tạp chí “TIME” nổi tiếng của Mỹ vừa công bố danh sách “TIME100” của năm 2026, qua đó ghi dấu 100 cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những gương mặt này trải rộng ở đa dạng lĩnh vực, từ chính trị, đứng sau những nỗ lực tiên phong đến các nghệ sĩ và những nhà đổi mới. Điều nổi bật trong danh sách năm nay là sự góp mặt đông đảo của thế hệ trẻ.
Giữa không gian rực rỡ và tiếng nhạc Latin cuồng nhiệt tại thủ đô Manila, Philippines vào những ngày tháng 4 năm 2026, quốc kỳ Việt Nam đã ba lần được kéo lên ở vị trí cao nhất.
Điện ảnh Việt được ví như người khổng lồ đang vươn vai thức giấc. Thế nhưng “người khổng lồ” ấy vẫn chưa có một “đại bản doanh” đúng nghĩa để thỏa sức tung hoành. Đôi chân “người khổng lồ” vẫn chật vật trong những phim trường nhỏ lẻ hoặc bối cảnh tạm bợ, quay xong rồi dỡ bỏ.
Những năm gần đây, tại Hà Nội, mô hình sân khấu học đường đang được quan tâm, xây dựng như một hướng tiếp cận mới trong giáo dục thẩm mỹ cho lứa tuổi học sinh. Việc đưa nghệ thuật sân khấu đến với học đường không chỉ là "gieo mầm" tình yêu nghệ thuật cho thế hệ tương lai mà còn mở ra cơ hội cho ngành sân khấu khi đưa nghệ thuật đến gần hơn với thế hệ trẻ.
Nhà văn Nguyễn Chiến Thắng thường được đồng nghiệp, bạn đọc biết đến với bút danh Thăng Sắc. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện nghỉ hưu và sống tại Hà Nội. Ông từng được trao giải Văn học sông Mekong năm 2010.
"Phăng đỏ" là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn Trương Vân Ngọc (sinh năm 1973, quê Hưng Yên, hiện công tác tại Hà Nội) viết về đề tài hình tượng người chiến sĩ Công an nhân dân, sách đoạt giải C cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện ký đề tài "Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" do Bộ công an và Hội nhà văn Việt Nam tổ chức năm 2025, được Nhà xuất bản Công an Nhân dân tuyển chọn và ấn hành tháng 12 năm 2025.
Trong đời sống văn học, có một dòng chảy lặng lẽ nhưng lại đóng vai trò khá quan trọng trong đời sống, đó chính là tiểu thuyết lịch sử. Lấy chất liệu từ lịch sử, tái hiện lịch sử qua những trang văn chính là những đóng góp thầm lặng, tích cực của các nhà văn cho bề dày truyền thống văn hóa nước nhà...
Nếu việc dán nhãn phân loại độ tuổi đã trở thành điều kiện bắt buộc với tác phẩm điện ảnh, xuất bản... trước khi đến tay công chúng thì ở lĩnh vực âm nhạc, tấm biển cảnh báo này gần như bỏ ngỏ. Thế nên không lạ khi làng nhạc liên tục vấp phải tranh cãi vì những MV có nội dung người lớn.