Nhớ những mùa xưa cũ

Sài Gòn, bàn chân quen con đường. Phố nhập nhoạng chiều cũng đã nhớ gọi tên. Nhưng, trong ký ức vẫn cứ lưu giữ những mùa xưa cũ. Ngày mà tóc khét cháy trên đầu, mặt lấm lem… thập thò trước cửa đợi má sai đi chợ tết. Hay nép vào cột nhà, nhìn chị sên mứt dừa, để nghe mùi ngọt quện chặt không khí. Biết rằng, dẫu có mang tôi đi bất cứ nơi nào đi chăng nữa trên thế giới này, cũng không thể dứt mình được khỏi gốc tích nhà quê.

1. Cuối năm, chầm chậm người đi. Phố bất chợt đổ mưa ồn ã, mưa cuối mùa. Mưa mà ở quê, người lớn tuổi gọi là mùa mưa ủ lá. Tôi không biết vì sao mưa có thể ủ lá hay lá có thể ủ mưa. Chỉ biết, mưa trên con đường bụi mù những ngày nắng đổ, tỏa ra thứ mùi rất khó chịu, mùi khiến người ta dễ hắt hơi, sổ mũi, nhức đầu hay chân tay mỏi nhừ.

Để xua đi cái không khí ấy, người nhà quê thắp trước cửa vài cây nhang. Hít khói nhang chiều muộn, ngoài trời mưa rây rây, biết là tết sắp về.

Tết năm đó, má làm ăn khốn khó. Tôi, 6 tuổi, mê nhất là cái tivi đen trắng trong nhà. Ngày đó tivi chỉ dò được đúng hai kênh sóng, quen miệng gọi là kênh 7 và kênh 9. Mỗi đêm, truyền hình phát vài tiếng, rồi thôi.

Vậy mà, người ta ào vào nhà, lấy cái tivi đi. Tôi khóc đến hết nước mắt, ba đứng buồn xo, má ngồi lặng lẽ, không biết làm sao. Tận đến giờ, cái cảm giác buồn thương ấy còn rõ mồn một, nhớ cả nhạc hiệu giai điệu chương trình “Những bông hoa nhỏ”.

Tết năm ấy, má bán đi vài chồng chén kiểu, để trong nhà cũng có này kia với người ta. Tôi được má giặt sạch bộ quần áo đi học mỗi ngày, chà đôi dép nhựa cũ đã cụt mõm để đón tết. Tết rồi cũng qua nhanh, không nhớ gì được nhiều.

Sau tết, tuổi thơ hằn lên chuỗi ngày túng thiếu. Ba bạc tóc, nếp nhăn đầy trên mặt, chân nứt nẻ như đất dưới gốc rạ khô. Tôi lơ ngơ đứng nơi đầu dốc, nhìn ba cong lưng đẩy chiếc xe đạp sườn ngang, trên xe đầy những bao lúa vừa gặt.

Băng xuống giữa dốc, đẩy xe phụ, thấy cái áo màu lá úa của ba ướt đẫm. Đỉnh dốc, ba dùng miệng, đưa cho tôi tờ giấy bạc 200 đồng. Tôi vui sướng không nghĩ ngợi nhiều, cũng không kịp nhìn ba thêm lần nữa, vội vã chạy tót vào quán bên đường, mua cái mặt nạ Tề Thiên Đại Thánh. Chiều, cười ngất ngưởng với bạn bè trong xóm.

Sau này lên Sài Gòn trọ học, cứ mỗi khi chiều về túi rỗng không, là lại ngó ất ơ ra đường, nhớ về con dốc có dáng ba chiều hôm đó.

Ba má làm quên ngày trả nợ cho thiên hạ. Tôi, đội chén cơm trên đầu, chạy khắp xóm, hét toáng lên: "Đố tụi mày hôm nay tao ăn cơm với gì?". Có biết gì đâu chuyện áo cơm.

Anh em tôi theo ba vào rẫy. Ba về ngoài nhà, khóa cửa chòi. Ly rủ tôi chui lỗ chó ra suối tìm củi. Lỗ chó, là mảnh ván ghép vách được nhà nông lấy đi để chó có chỗ chui ra chui vào.

Suối đục ngầu, củi vụn mắc dưới gốc cây sung già như người ta giăng lưới đánh cá. Thi thoảng, tôi vẫn ra suối nhìn con nhền nhện giỡn nước, nắng cuối ngày hắt xuống suối, ánh lên tia sáng vàng vàng. Ấu thơ cũng lặng lẽ trôi.

Tôi không có quá nhiều bạn, nên vẫn chọn cho mình cái ổ nhỏ giữa bụi khoai mì, chui vào đấy nghĩ ngợi ba lăng nhăng. Toàn chuyện cô tiên ông bụt, lớn hơn xíu, nghĩ đến một thân võ công hành hiệp trượng nghĩa, kiểu Lệnh Hồ Xung trong Tiếu Ngạo Giang Hồ. Bét nhất cũng phải là Thiên lý độc hành Điền Bá Quang, một tay một đao dọc ngang ngang dọc.

Nghĩ chán, bẻ cành mì, ngồi xếp bằng, đặt thân cây ngang đùi để luyện công. Nói lảm nhảm theo những gì mà Kim Dung viết, khí tụ đan điền, tỏa ra khắp thân thể. Rồi vung tay, cố gắng tung ra một chưởng cách không với sức công phá làm đá nát bụi bay.

Trong xóm, gọi tôi là thằng nhiễm kiếm hiệp. Sau này, khi băng video Hồng Công về xóm với những bộ phim dài tập kể chuyện hành tẩu giang hồ, xóm tôi cũng có nhiều người nhiễm kiếm hiệp như vậy.

Ra xóm chơi, toàn nghe xưng hô đại huynh, tiểu đệ, sư tỷ, sư muội, sư nương, sư phụ… Loạn hết lên.

Nhưng mà vui. Dẫu rằng, ngày vui thấm thoát qua mau.

2. Tết, ba kiếm đâu băng pháo dài, màu hồng nhạt. Nhớ mang máng gọi là pháo tống. Ba phơi cẩn thận phía sau nhà, đợi đốt vào đêm giao thừa. Pháo nổ chát chúa, mùi thơm nồng nặc.

Ngồi nghĩ vớ vẩn, tự dưng lại thương cho nhóc con tôi, chắc chắn nhóc không bao giờ có được cảm giác chân dẫm lên xác pháo ngày mồng Một tết. Cũng chẳng biết pháo là gì, không biết cướp pháo, nhặt pháo lép ra sao. Cũng chẳng biết nốt chuyện những anh hùng xóm, cầm pháo chuột ở giữa hai ngón tay, đốt xong để nổ đùng. Tay bỏng, chạy về nhà trốn trong góc đứng xuýt xoa tay, đau đến chảy nước mắt mà không dám nói với ai.

Rồi chiều mồng Một, ngồi khoe nhau về số tiền lì xì, khoe nhau về đủ thứ hầm bà lằng khác. Mà sao, ngày tết chẳng bao giờ biết đói. Mặc cho trước tết, ngay khi giấc ngủ chập chờn đến, đã tự nhủ với lòng rằng, tết này sẽ ăn bánh tét ngập chân răng.

Nhớ có lần gần tết, lên một cơn phởn chí. Tôi trốn nhà vào tận lò gạch bắt dế. Lò gạch nằm cách nhà tôi rất xa, phải băng qua khu nghĩa địa, miếu ông hổ mới đến. Sau này, biết lò gạch là vùng kinh tế mới.

Tôi với Ly đi từ sớm tờ mờ đến tối mịt mới về, tính tôi mải chơi. Ba má tìm gọi đến khản giọng không thấy. Khi mà cây đèn dầu trong nhà được thắp lên, túm được tôi đang lơ ngơ giữa xóm, khỏi phải nói ba tôi giận đến mức nào.

Tối ra xóm, bạn bè hỏi: "Ba mày đánh mày mấy roi?". "Một", tôi đáp. "Xạo mày, đi từ sáng đến tối mà bị một roi. Xạo quá mày", bạn bè phản đối. "Không tin thì tụi mày nhìn đi. Đồ ngu", vừa quát, tôi vừa kéo cái quần vải xuống quá mông để minh chứng cho tụi nó thấy một vết hằn vừa đủ đỏ.

Sau này, nhiều lần mải chơi, ba cũng đánh bằng roi vào mông. Lần nào ba đánh xong, má cũng bắt nằm sấp xuống để bôi dầu xanh cho mau tan vết bầm máu. Có khi, ba còn gắt má "Đánh xong rồi, mình coi xức dầu cho con đi".

Tháng Chạp, năm học lớp 3, đang học thì bỗng dưng lên cơn thèm tết. Giờ ra chơi, tôi lẳng lặng mang cặp bỏ về. Mà về sớm thì không biết lấy cớ gì, nên ra lô cao su ngồi nhẩm tính còn bao nhiêu ngày nữa là tết.

Cô giáo thấy vắng tôi, không biết có chuyện gì xảy ra. Nước mắt ngắn dài ra Ủy ban nhân dân xã trình báo. Mấy anh công an viên lồng lên đi tìm tôi. Ngày ấy, quê tôi còn có tin đồn dân bắt cóc chuyên đi bắt trẻ con về nhỏ mủ cây xương rồng cho mù mắt, xong bắt đi ăn xin.

Tìm đến chiều vẫn không thấy tôi đâu, cô giáo buộc phải đến nhà để thông báo với ba má tôi. Lại có thêm những thành viên khác đi tìm.

Sâm sẩm chiều, tôi mò về. Lần này, tôi không bị đánh. Thấy tôi, mặt cô giáo xanh mét như lá cao su non. Tết năm ấy, cô giáo đến nhà dẫn tôi đi chơi tết.

Hồi đó, cô giáo chưa có chồng. Nhà cô giáo cũng ở cạnh nhà tôi.

Trong xóm, có thằng nhóc tên Chín. Tụi tôi gọi là Chín ngón. Hai bàn chân của nó gộp lại đúng chín ngón. Có lẽ vì vậy, mà nó có tên đó. Chín ngón bự con hơn tôi, ghét tôi tôn thằng An Chín lùn làm sư phụ mà bỏ qua nó, nên cứ kiếm chuyện đánh tôi suốt. Nhiều khi ức, mà không biết phải làm sao.

Lại giáp tết, Chín ngón chặn đường, đá cho tôi vài phát rồi bỏ đi. Tôi mếu máo chạy về nhà méc Ly, Ly hùng hổ dắt tôi ra sau xóm. Chín ngón đứng thách thức nhìn Ly: "Mày tính làm gì tao?". Ly trả lời: "Không làm gì cả".

Quay sang tôi đang đứng xớ rớ, Ly gắt: "Mày biến về nhà mau lên". Tôi sợ, chạy ra xa đứng nhìn. Ly đợi Chín ngón quay mặt vào nhà, vội vã lấy đà từ đằng xa, bay song phi đạp vào người Chín ngón một cái cật lực, rồi cùng tôi bỏ chạy.

Cái này, gọi là đánh lén.

Chín ngón học xong lớp 12 thì thi vào Trường cao đẳng Sư phạm. Học được hết năm thì nghỉ, không biết tại sao nó nghỉ học giữa chừng. Giờ, nó ngồi ở nhà nhìn ra đường, gặp tôi cứ nói: "Mới về hả mày? Số tao khổ, tao giỏi mà không ai biết đến".

Nhớ cái hồi cấm đốt pháo, đêm 30 không nghe âm thanh đùng đùng, buồn như chấu cắn. Có anh con trai ông Ba Độ, tìm đâu được mấy thanh pháo chuột, lén lên gò mã để đốt.

Phong pháo đầu tiên nổ đì đùng, ai nghe cũng sướng. Đến phong pháo thứ hai, âm thanh vẫn cứ đì đùng.

Thế nhưng, phong pháo thứ ba chưa kịp nổ thì nghe tin anh ấy bị mấy anh công an xã tóm gọn. Ngay trong đêm 30, anh ấy phải ngồi trong phòng tạm giam của xã. Sau này, hình như tòa phạt ảnh mức án hơn 1 năm tù.

Ông Ba Độ buồn vì chuyện này lắm. Ông làm nghề mổ heo thì phải, trán khi nào cũng bóng lưỡng, mặt gầy gầy, ăn nói hiền khô nhưng nhìn sợ sợ. Khi đám cưới chị gái tôi, anh con trai thích nghe pháo của ông Ba Độ là người mổ heo làm tiệc.

Ấu thơ dần xa.

3. Năm rồi, và có lẽ là cả năm nay nữa, tôi đón tết ở Sài Gòn. Tối cuối năm ngồi cà phê một mình, gió thổi bạc mặt. Nhắn tin cho bạn, bạn toàn trả lời: "Đang dự tất niên. Vui lắm. Không về quê à?". Nghe đến đấy, lẳng lặng khóa điện thoại cho vào túi quần. Sài Gòn, tết buồn hiu.

Đêm Giao thừa, soạn bánh trái thắp nhang. Lần đầu tiên thắp nhang mùa tết. Ở quê, toàn do ba làm. Cũng khấn vái cầu xin năm mới được nhiều sức khỏe, may mắn. Thắp nhang xong ra đứng trước cửa nhà, nói vài câu vui vẻ với hàng xóm trong khu phố, dọn đồ đạc, uống một ly trà ngồi xem tivi. Nhà tôi, chắc có lẽ đã ngủ say. Sáng mồng Một, gọi nhà dậy sớm để về quê. Phố xá còn ẩm mùi sương…

Vừa chạy xe, vừa nhớ những mùa xưa cũ đến da diết. Nhưng, biết làm cách nào để thoát khỏi sự quyến rũ của thời gian.

Lại thêm một mùa gợi nhớ đang đến rất gần

Ngô Kinh Luân

Các tin khác

Tìm ba mẹ trong ký ức đồng đội

Tìm ba mẹ trong ký ức đồng đội

Hơn nửa thế kỷ, người con trai vẫn mòn mỏi tìm kiếm hình bóng ba mẹ qua ký ức rời rạc thời thơ ấu, những lá thư, dòng nhật ký và lời kể của đồng đội cũ. Suốt 70 năm cuộc đời, đó gần như là nơi duy nhất ông có thể gặp lại ba mẹ của mình...

Những ký ức từ “tọa độ lửa” Hàm Rồng

Những ký ức từ “tọa độ lửa” Hàm Rồng

Đi qua 2 cuộc chiến tranh phá hoại khốc liệt của đế quốc Mỹ, lực lượng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) Công an tỉnh Thanh Hóa đã kiên cường bám trụ giữa mưa bom bão đạn, viết nên những trang sử vàng chói lọi của một đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ngọn lửa quả cảm và tinh thần “Vì nước quên thân, vì dân phục vụ” của thế hệ cha anh đi trước vẫn luôn được gìn giữ, trở thành điểm tựa vững chắc để các thế hệ chiến sĩ hôm nay viết tiếp những chiến công giữa thời bình.

Những người lính ngược dòng thác lũ

Những người lính ngược dòng thác lũ

Giữa dòng nước lũ cuồn cuộn ở xã Mường Than (Lai Châu), hình ảnh Hạ sĩ Vàng Văn Tình, chiến sĩ Phòng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC&CNCH) Công an tỉnh Lai Châu, cõng bé gái vượt qua dòng nước dữ đã chạm đến trái tim của hàng triệu người sau khi bức ảnh được đăng tải trên mạng xã hội. Nhưng đó chỉ là một trong hàng chục cuộc cứu người của cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân trong trận lũ quét kinh hoàng hôm ấy…

Giấc mơ truyền cảm hứng của nữ đại úy chinh phục học bổng Chính phủ Australia

Giấc mơ truyền cảm hứng của nữ đại úy chinh phục học bổng Chính phủ Australia

Từ cán bộ Công an cơ sở, Đại úy Lê Thị Thủy Tiên đã trở thành đại diện duy nhất của Bộ Công an giành học bổng toàn phần Chính phủ Australia. Trên hành trình đến với Đại học Melbourne, nữ Đại úy quê Hà Tĩnh không chỉ khẳng định mình mà còn ấp ủ giấc mơ truyền cảm hứng cho tất cả những ai đang có khát vọng học tập và hội nhập quốc tế để thay đổi chính mình.

Bước đi dài hơi cho hàng Made in Vietnam”

Bước đi dài hơi cho hàng Made in Vietnam”

Khẳng định bản sắc Việt không đồng nghĩa với việc mọi nguyên liệu đều phải được sản xuất trong nước. Trong dòng chảy của chuỗi cung ứng toàn cầu, điều tạo nên sức cạnh tranh của sản phẩm Việt là khả năng làm chủ sáng tạo, kết nối nguồn lực và không ngừng nâng cao năng lực của các làng nghề.

Rộ chiêu lừa đặt cọc thuê phòng nghỉ dưỡng

Rộ chiêu lừa đặt cọc thuê phòng nghỉ dưỡng

Chỉ cần 1 cú click chuột, người thuê có thể tiếp cận hàng nghìn tin đăng phòng trọ, căn hộ, homestay trên mạng xã hội. Nhưng phía sau "ma trận" hội nhóm sôi động ấy là những chiêu trò lừa đảo đặt cọc ngày càng tinh vi, khiến nhiều người mất tiền và lộ thông tin cá nhân.

Kỷ vật đi B - chứng nhân một thời hoa lửa

Kỷ vật đi B - chứng nhân một thời hoa lửa

Những lá đơn tình nguyện viết bằng máu, những sơ yếu lý lịch, học bạ, quyết định điều động, thậm chí cả sổ tiết kiệm, hàng chục cây vàng… Mỗi kỷ vật được được trưng bày tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia III Cục Văn thư và Lưu trữ nhà nước là một câu chuyện cảm động về cán bộ đi B sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, xương máu vì độc lập dân tộc.

Hiệu quả từ mô hình chính quyền số

Hiệu quả từ mô hình chính quyền số

Không còn hình ảnh những vị lãnh đạo chỉ xuất hiện sau bục phát biểu hay trong các cuộc họp trang nghiêm, ngày càng nhiều cán bộ, lãnh đạo từ Trung ương đến địa phương đã chủ động bước lên không gian mạng, trực tiếp livestream bán nông sản, quảng bá đặc sản địa phương, giải đáp thủ tục hành chính, phổ biến pháp luật hay đối thoại với người dân… Những hình ảnh tưởng như rất mới ấy lại phản ánh một sự thay đổi sâu sắc trong quá trình xây dựng chính quyền số: lấy người dân làm trung tâm phục vụ.

Thế trận lòng dân - lá chắn vững chắc bảo vệ an ninh Tổ quốc

Thế trận lòng dân - lá chắn vững chắc bảo vệ an ninh Tổ quốc

Từ những nguồn tin của người dân đến các mô hình tự quản ở cơ sở, phong trào Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc đã trở thành nền tảng quan trọng của thế trận an ninh nhân dân. Sau 20 năm xây dựng và phát triển, phong trào tiếp tục khẳng định sức mạnh của lòng dân trong bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội và cuộc sống bình yên của nhân dân.

Hiệu quả từ đổi mới phương thức tuyên truyền

Hiệu quả từ đổi mới phương thức tuyên truyền

Livestream giải đáp thắc mắc pháp luật và thủ tục hành chính, tạo các tình huống để tuyên truyền pháp luật một cách dí dỏm, hài hước, đặc biệt là đưa nghệ thuật dân gian như hát xẩm để tuyên truyền… Những phương thức tuyên truyền pháp luật của lực lượng công an cơ sở đang ngày càng đổi mới hiệu quả và gần dân hơn trên môi trường số.

Xã không ma túy giữa mây núi Tả Phìn

Xã không ma túy giữa mây núi Tả Phìn

Từng là địa bàn tiềm ẩn nguy cơ phát sinh tệ nạn ma túy do địa bàn rộng, dân cư phân tán và lượng khách du lịch ngày càng gia tăng, xã Tả Phìn (Lào Cai) hôm nay đã trở thành điểm sáng trong phong trào xây dựng địa bàn không ma túy. Đằng sau kết quả ấy là sự kiên trì bám cơ sở của lực lượng Công an xã, những giải pháp phòng ngừa từ sớm, từ xa cùng hành trình cảm hóa, giúp nhiều người lầm lỡ tìm lại niềm tin và cơ hội làm lại cuộc đời.

“Hàng xách tay”: Cái "mác" che khuất nguồn gốc hàng hóa

“Hàng xách tay”: Cái "mác" che khuất nguồn gốc hàng hóa

Từ mỹ phẩm, nước hoa, sữa ngoại đến thực phẩm chức năng, rất nhiều sản phẩm đang được kinh doanh dưới danh nghĩa "hàng xách tay". Tuy nhiên, đằng sau những lời quảng cáo hấp dẫn là câu hỏi về nguồn gốc, tính hợp pháp của hàng hóa cũng như quyền lợi của người tiêu dùng khi phát sinh tranh chấp.

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Ninh Bình đã khởi tố bị can Trần Thị Mơ (sinh năm 1984, trú xã Vũ Dương, tỉnh Ninh Bình) về tội "Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp"

Bịt kín kẽ hở pháp luật với livestream "chốt nghìn đơn"

Hàng loạt vụ việc liên quan đến kinh doanh online, livestream bán hàng bị phát hiện, xử lý thời gian gần đây cho thấy cơ quan chức năng đang mạnh tay hơn với các hành vi vi phạm. Mới nhất là vụ khởi tố một chủ shop tại Ninh Bình, tiếp tục gióng lên hồi chuông cảnh báo về những "vùng xám" pháp lý phía sau các phiên livestream chốt nghìn đơn. Khi doanh thu tăng chóng mặt nhưng việc kiểm soát chất lượng hàng hóa chưa theo kịp, ai sẽ chịu trách nhiệm khi quyền lợi người tiêu dùng bị xâm hại?

Đừng để bữa ăn trở thành nỗi ám ảnh

Đừng để bữa ăn trở thành nỗi ám ảnh

Nhiều năm nay, thực phẩm bẩn trở thành mối lo, đe dọa sức khỏe cộng đồng, sinh mạng của mỗi người dân. Để phòng ngừa và ngăn chặn kịp thời tội ác tàn phá sức khỏe, kiếm lợi từ đồng tiền bất chính, các cơ quan chức năng đã chung tay quyết tâm vì sức khỏe lành mạnh, đời sống an toàn của người dân.

Khi lối sống ảo biến tướng

Khi lối sống ảo biến tướng

Trào lưu “phông bạt” không còn thuần túy là lối sống ảo, khoe mẽ, phô trương quá đà để tạo sự sang chảnh và hào nhoáng trước bàn dân thiên hạ. Trong thời đại công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, “phông bạt” đã biến tướng thành công cụ lừa đảo, lòe bịp nhằm trục lợi bằng tinh thần và vật chất cả ngoài đời lẫn mạng xã hội…

Để duy trì những việc làm tốt đẹp, Đại uý Lê Hùng Dương và đơn vị cũng nhận được nhiều sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm

Viết tiếp truyền thống bằng những việc làm tử tế

Lớn lên trong gia đình có truyền thống nhiều thế hệ khoác áo lực lượng CAND, Đại úy Lê Hùng Dương không chỉ tiếp nối tinh thần phụng sự của người cha là thương binh - Trung tá Lê Minh Thảo, mà còn viết tiếp truyền thống ấy bằng những việc làm bình dị nhưng đầy nhân văn. Từ giải cứu hàng trăm chú chó mèo bị bỏ rơi, bị “cẩu tặc” bắt, đến mở quán cơm 0 đồng cho người nghèo, hành trình của anh đã lan tỏa hình ảnh đẹp về người chiến sĩ công an "Vì nhân dân phục vụ".

Lật tẩy thủ đoạn vô hiệu hóa "lá chắn" sinh trắc học ngân hàng

Lật tẩy thủ đoạn vô hiệu hóa "lá chắn" sinh trắc học ngân hàng

Sinh trắc học được xem là "lá chắn" bảo vệ tài khoản ngân hàng, nhưng các vụ án bị triệt phá mới đây cho thấy tội phạm công nghệ cao đang phát triển nhiều công cụ để lợi dụng quy trình xác thực điện tử nhằm chiếm đoạt tài sản. Cuộc đối đầu giữa công nghệ bảo mật và tội phạm mạng vì thế ngày càng quyết liệt.

Mang củ tỏi vào câu chuyện du lịch

Mang củ tỏi vào câu chuyện du lịch

Không chỉ là sản phẩm làm quà, những củ tỏi ở Lý Sơn đang khoác lên mình một câu chuyện văn hóa về vùng đảo tiền tiêu, nơi mà biết bao đời giữ gìn một danh hiệu, để trở thành câu chuyện thấm nhuần văn hóa xứ đảo trong hành trình trải nghiệm của du khách.

Bảo hành điện tử, người tiêu dùng ngày càng khó tự bảo vệ mình

Bảo hành điện tử, người tiêu dùng ngày càng khó tự bảo vệ mình

Mua hàng trực tuyến chỉ mất vài phút, nhưng khi sản phẩm phát sinh lỗi, không ít người tiêu dùng phải trải qua hành trình bảo hành đầy phiền toái. Từ việc thất lạc hóa đơn điện tử, không thể truy cập dữ liệu mua hàng đến những kết luận kỹ thuật khó kiểm chứng như “lỗi do người dùng”, cán cân quyền lợi trong các tranh chấp bảo hành dường như đang ngày càng bất lợi cho người tiêu dùng.

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

Xuất phát từ ý tưởng qua trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, bằng tình yêu, bằng sự đồng cảm của các anh, các chị, các em từ nhiều tỉnh, thành mà từ đây hơn 2.000 hộ gia đình và nhà văn hóa xóm trên địa bàn xã Cần Yên, Cao Bằng đã có những lá cờ Tổ quốc tươi mới, đỏ thắm để treo mỗi dịp lễ Tết.