Nhạc sĩ Vinh Sử: Tơ tình đã khép

Vậy là "vua nhạc sến" đã rời bỏ cõi tạm. Rũ hết đớn đau của căn bệnh ung thư quái ác giày vò hơn mười năm trời. Rũ cả cuộc đời từng bước lên đỉnh huy hoàng mà cuối chiều cùng quẫn, nghèo khó. Nhắm mắt vĩnh biệt thế gian, người nhạc sĩ già thanh thản nương mình trong vòng tay vợ cũ với lời thều thào sau cuối: "Đời tôi nợ bà nhiều lắm!".

Căn bệnh ung thư đại tràng của nhạc sĩ Vinh Sử hành hạ ông từ năm 2011. Đến bây giờ, không ai nhớ nổi lão nhạc sĩ đã vào viện mấy lần để phẫu thuật vì vết mổ cũ bị di căn. Hai đợt mổ đầu, bao nhiêu tiền của dành dụm phòng tuổi già bất trắc đều đội nón ra đi. Đến các đợt mổ sau, một xu dính túi cũng không, ông đành nương nhờ vào tấm lòng thơm thảo của bạn bè, đồng nghiệp. Hồi mổ đợt ba, đến thăm ông ở Bệnh viện Nhân dân Gia Định, ông bảo chỉ mong có liều thuốc chuột, uống vào chết quách cho xong. Chết là hết. Hết đớn đau thân xác, hết chật vật túng thiếu, hết khổ sở cho vợ, cho con.

vinh-su-1452062400-1662772831313712486990.jpeg -0

Nhạc sĩ Vinh Sử sinh năm 1944 trong một gia đình nghèo khó ở quận 4, TP Hồ Chí Minh. Cả nhà chạy ăn ba bữa còn không đủ nên mãi đến năm lên mười, ông mới được đi học vỡ lòng. Ít ra biết cái chữ, đời nó đỡ khổ hơn ba mẹ. Nghe lời ba mẹ, mới học hết tiểu học, nhặt nhạnh được đôi ba chữ "đủ nhét lá mít" là ông nghỉ ngang. Vậy mà với vốn chữ nghĩa lẹt phẹt ấy, chỉ vài năm sau, chàng trai nghèo đã trở thành nhạc sĩ nổi danh.

Hàng trăm nhạc phẩm trở thành bất hủ, nằm lòng bao thế hệ thính giả như "Nhẫn cỏ cho em", "Nối lại tình xưa", "Người phu kéo mo cau", "Gõ cửa trái tim", "Nhành cây trứng cá", "Làm dâu xứ lạ", "Mưa bụi", "Chuyến xe lam chiều", "Vòng nhẫn cưới", "Hai bàn tay trắng", "Không giờ rồi"... Có một thời nghèo khó nên những ca khúc của ông gần gũi với đông đảo công chúng bình dân, thấu hiểu nỗi lòng của nhiều cảnh đời gian truân. Các ca khúc như nói hộ cho tâm sự của những chàng trai, cô gái lận đận tình duyên do gia đình phân biệt sang - hèn. Những bài hát của ông có ca từ giản dị, dễ hiểu, nhạc điệu bolero buồn hiu buồn hắt đi vào lòng người.

Thời hoàng kim, một bản nhạc bán cho các công ty làm đĩa, đài phát thanh... đủ để cậu trai nghèo tậu hẳn hai chiếc xe hơi đời mới. Bài hát bán chạy như tôm tươi. Cuộc sống chìm ngập trong kim tiền, sống không biết ngày sau. Ai cũng khiếp vía khi "ông vua nhạc sến" sẵn sàng chi gần 20 cây vàng cho một đêm ăn chơi trác táng. "Nhất dạ đế vương", một đêm làm vua, tiền đem ra đốt cùng gái đẹp, rượu ngon, cao lương mỹ vị.

Nổi tiếng, nhiều tiền lại tài hoa, nhạc tình của ông được công chúng mê mẩn đến đâu thì ông lại được các kiều nữ săn đuổi đến đó. Ông từng khoe: "Cái mã tôi thô kệch, xấu xí nhưng đã yêu là tôi yêu toàn giai nhân". Giai nhân đầu đời của ông mới 17 tuổi. Học chung lớp. Rung động đầu tiên và cũng là nhạc cảm đầu tiên làm nên một "ông vua nhạc sến" sau này. Yêu mà không dám ngỏ. Để hôm hẹn nàng ra công viên, trái tim ông đập liên hồi tưởng như chẹn ngang cổ họng.

Cả buổi ngồi bên người đẹp, ông không nói được tiếng nào. Nàng cũng thẹn, lặng im. Đến khi nàng thẽ thọt đòi về thì ông mới cuống cuồng. Vội vàng ngắt lá cỏ ven đường, đan thành chiếc nhẫn rồi ngượng ngùng bảo nàng đưa tay lên. Nàng nhận món quà với ánh mắt bẽn lẽn. Ngày đó, ông khù khờ quá nên không biết ánh mắt của nàng đã nói hộ lời yêu. Năm tháng đưa trôi. Nàng và ông phiêu dạt. Đọng lại chỉ còn câu hát ghi dấu mối tình thơ ngây: "Anh nghèo nên chẳng nhẫn kim cương/ Tặng em theo sính lễ huy hoàng/ Thì đây anh đan nhẫn cỏ/ Tặng em coi như bỏ ngõ/ Lòng anh chắc em đã biết..." (Nhẫn cỏ cho em).

Mỗi tình khúc của nhạc sĩ Vinh Sử gần như dành cho một người tình. Mà đời ông, có hàng trăm tình khúc. Nhưng yêu ai, ông cũng bị người ta hoặc phản bội, hoặc rũ bỏ. "Em ơi, anh đâu có ngờ tình ta như cánh diều bay/ bay cao đứt chỉ, cho diều nó bay...". Đâu ngờ rằng, câu ca ấy vận vào đường tình duyên của ông như một định mệnh nghiệt ngã. Chỉ vì chở một cô ca sĩ mà ông bị người tình hiểu lầm. Nàng không thèm nhìn mặt, dù ông có hằng ngày đến tìm gặp và van nài. Nàng dứt tình ông, lạnh lùng tìm vui bên người mới. Đêm lạnh giữa lòng Sài Gòn ông lang thang như kẻ điên. Ca từ bật ra, cào vào trái tim: "Bước lang thang qua từng vỉa hè/ Biết đêm nay đi về nơi đâu/ Người yêu ơi! Em đã sang ngang/ Tình yêu ơi! Xin vấn khăn tang". Bản "Đêm lang thang" ra đời cho mối tình vô vọng.

nhac si vinh su.jpg -0
Nhạc sĩ Vinh Sử những ngày cuối đời.

Không chỉ bị người tình bỏ mà ông còn bị vợ bỏ. Ba người vợ đầu không chịu nổi tính ngông nghênh, phóng túng, "hở tí là nhậu", "hở tí là yêu" không biết trời đất gì của ông. Đang nhậu, bạn gọi điện ới ời kêu đi Lâm Đồng không? Vậy là ông nhảy lên xe đò liền. Chẳng cần báo với ai. Vợ con ở nhà lo sốt vó, ông cũng kệ. Riết rồi chịu không nổi nên mấy bà ôm con bỏ đi.

Đến cô vợ thứ tư thua mình hơn 20 tuổi, người mà ông cưng chiều tặng bài hát "Quên cây cầu dừa", ông quyết tỉnh trí ở nhà làm ăn vì thời thế của nhạc sến đã hết, tiền tác quyền không đủ trang trải qua ngày. Nhạc sĩ Vinh Sử yêu chiều nàng như chiều… con gái. Hồi tán tỉnh, để lấy lòng nàng, ông mua hẳn căn nhà hoành tráng ở quận 7. Rồi nàng xoay ra kinh doanh, ông dốc hết tiền ủng hộ. Lúc đó hai người vẫn chưa có hôn thú, chưa con cái. Kinh doanh đang ăn nên làm ra, vẫn chưa thấy nàng nói gì. Thời gian sau, nàng giục ông đi làm giấy đăng ký kết hôn. Nhận giấy xong, đùng một cái nàng đòi ly dị rối biến mất dạng. Lúc đó ông mới biết nàng làm ăn vỡ nợ nên mới cố tình đi đăng ký để nợ đè lên vai ông.

Tình tan nát, cơ nghiệp lụn bại. Nhà bán trả nợ, ông đành gửi thân nơi căn nhà trọ xập xệ chưa đến 10m vuông ở quận 7. Nhìn lại, ông trắng tay. Bây giờ, tiền tác quyền chỉ đủ cho ông trang trải tiền ăn, tiền trọ qua ngày. Để nuôi mình, ông làm thêm ở tiệm giày da. Nỗi đau đớn trong tình trường khiến những bản nhạc tình của ông về sau càng thê thiết, chất chứa đầy khổ ải của kẻ trót si, trót dại.

Ngày ông lâm bệnh, căn nhà trọ lúc nào cũng cửa đóng im ỉm. Ông sợ mùi tanh tưởi phát lợm của căn nhà làm người ta nhăn mũi, nôn mửa. Hồi mới mổ, ông thấy hơi tưng tức bụng là chạy vào nhà vệ sinh. Nhưng toàn chạy không kịp. Ho một tiếng phân cũng tự dưng ào ra. Vậy nên để tiện lau dọn, ông lót giấy báo khắp nhà. Một nhạc sĩ già trong căn phòng lúc nào cũng khóa trái cửa, tưng tửng bật lên những khúc nhạc bolero đứt đoạn, cô độc. Đói, ông lại pha mì, gặm cơm nguội. Rồi lại vạ vật với cái toilet, với cây guitar.

Bà Nguyễn Ngọc Lệ thấy vậy, không nỡ cầm lòng. Dẫu gì bà cũng từng là vợ ba, mang nặng duyên cầm sắt một thuở. Căn phòng nồng nặc mùi xú uế đón thêm người đàn bà sáng sáng, trưa trưa với cái cà mên đựng cơm trên tay. "Một hôm, tui ghé qua đưa cơm như thường lệ thì thấy ổng nằm bất tỉnh trên sàn nhà. Tui sợ quá chở ổng đi cấp cứu mới hay ổng bị di căn. May mà nhờ anh em nghệ sĩ giúp đỡ chứ tôi không biết chạy vạy tiền đâu ra". Từ ngày mổ đợt hai, bà dọn về ở hẳn với ông. Để kiếm thêm thu nhập, bà giặt thuê quần áo. Hai vợ chồng rau cháo nuôi nhau. Bà Lệ ngậm ngùi: "Sau khi mổ đợt ba, ổng khỏe lên chút ít. Nhưng thời gian sau lại ăn không được, bụng cứ trướng lên, sụt hơn 20 kí. Sức ông yếu quá nên để tiện chăm nom, tui đưa ông về nhà tui ở quận Bình Tân".

Lần nhập viện cuối, sức khỏe của ông giảm sút nghiêm trọng. Bác sĩ phải cho thở máy và truyền máu vì có hiện tượng xuất huyết bao tử. Trên giường bệnh lạnh lẽo, ông nằm nghe cơn đau đay nghiến. Cái chết lóe lên giữa mớ ống dẫn lằng nhằng xuyên nhức da thịt. Nhưng khi tấm khăn mát lạnh từ bàn tay người vợ cũ nhẹ nhàng áp vào da mình, nước mắt ông chực trào. Tình xưa, nghĩa cũ neo bà về bên ông lúc cuối chiều. Và còn bạn bè, còn đồng nghiệp hết lòng góp sức chạy chữa cho mình. Ông phải sống, gắng sống để trả ơn đời...

Hồi vẫn còn khỏe, mỗi lần vô viện, ông lại cố lết dậy, lẩm nhẩm giai điệu mới. Có lần, bác sĩ kêu hoài không thấy ông đâu. Bà Lệ từ dưới sảnh lấy đồ đạc lên mới hớt hải đi tìm. Hóa ra ông đứng ở hành lang. Ông biểu: "Tôi ra ngoài này nhìn trời nhìn đất, rồi còn sáng tác nhạc chứ ở trong đó chật ních, ngột ngạt vậy thì sao có cảm hứng".

Giờ thì đàn xưa đã khép, tơ tình gói lại. Cả một đời thăng trầm tận hiến, ông đã trả nợ ân tình cho biết bao nhiêu người. Ông đi, nhưng câu hát gửi lại vẫn còn mãi mãi với tha nhân...

Phan Thi Uyên

Các tin khác

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

“Cuộc thi dịch Văn học Việt - Trung, Trung - Việt” năm 2026 vừa chính thức khởi động tại TP Hồ Chí Minh. Bước qua mùa giải thứ hai, cuộc thi không chỉ là nơi giao lưu văn chương giữa hai nước mà còn được kỳ vọng trở thành mảnh đất màu mỡ để phát hiện và bồi dưỡng những “mầm xanh” dịch thuật.

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Khi đến thăm họa sĩ Tô Chiêm sau cơn đột quỵ cách đây 2 năm, tôi không hình dung có một ngày lại được trò chuyện và chia sẻ với anh trong sự kiện trưng bày nghệ thuật “Khói” với tâm thế của một người họa sĩ điềm tĩnh trở lại với hội họa sau tất cả.

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Những năm gần đây, với sự ra đời của show diễn thực cảnh được tổ chức tại các địa điểm du lịch đã đem đến cho khán giả là khách du lịch nhiều trải nghiệm mới mẻ. Việc tổ chức các show diễn thực cảnh tại các địa chỉ du lịch nổi tiếng đang được xem là hoạt động tích cực không chỉ để thu hút khách du lịch mà còn là dấu ấn của sự kết nối giữa du lịch với văn hóa và di sản.

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Những năm gần đây, giới xuất bản thế giới đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) đến quá trình sáng tạo, trong việc các “ông lớn công nghệ” sử dụng trái phép vô số tác phẩm để huấn luyện thuật toán cũng như thực trạng ngày càng khó phân biệt đâu là tác phẩm đến từ con người, đâu là sản phẩm đến từ máy móc…

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, một loạt sản phẩm âm nhạc mang tinh thần yêu nước ra mắt công chúng đã tạo nên điểm nhấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc. Nỗ lực làm mới cảm hứng truyền thống bằng những sáng tạo độc đáo và hơi thở hiện đại góp phần lan tỏa tình yêu Tổ quốc một cách gần gũi và giàu cảm xúc.

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Việt Nam và New Zealand đã có hơn 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên vẫn có một khoảng trống lớn trong giao lưu văn chương giữa hai nước. Không chờ đợi sự thúc đẩy và đầu tư từ phía Chính phủ hai bên, các nhà thơ của hai nước sau hơn một năm kết nối, đã tổ chức được bước đi đầu tiên khởi động cho việc giới thiệu tác phẩm văn chương cho nhau, và xúc tiến các hoạt động chung nhằm thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết và thấu hiểu tâm hồn của nhau.

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Trong nhiều thập kỷ, bảo tàng và các không gian di sản chủ yếu tồn tại như những “kho lưu trữ sống” - nơi hiện vật được bảo quản cẩn trọng, nhưng lại mang tính tĩnh, đôi khi tạo cảm giác xa cách với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Hành trình gieo những yêu thương

Hành trình gieo những yêu thương

Dọc dãy hành lang dài của bệnh viện, nghệ sĩ Nguyệt Thu trong bộ quần áo bệnh nhân đã chơi bản nhạc chữa lành "Secret garden". Giữa lằn ranh sinh tử, âm nhạc, kỳ diệu thay, đã giúp trái tim chị khỏe lại. Khán giả của chị là những bệnh nhân, bác sĩ...

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Theo thông lệ hàng năm, tạp chí “TIME” nổi tiếng của Mỹ vừa công bố danh sách “TIME100” của năm 2026, qua đó ghi dấu 100 cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những gương mặt này trải rộng ở đa dạng lĩnh vực, từ chính trị, đứng sau những nỗ lực tiên phong đến các nghệ sĩ và những nhà đổi mới. Điều nổi bật trong danh sách năm nay là sự góp mặt đông đảo của thế hệ trẻ.

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giữa không gian rực rỡ và tiếng nhạc Latin cuồng nhiệt tại thủ đô Manila, Philippines vào những ngày tháng 4 năm 2026, quốc kỳ Việt Nam đã ba lần được kéo lên ở vị trí cao nhất.

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Điện ảnh Việt được ví như người khổng lồ đang vươn vai thức giấc. Thế nhưng “người khổng lồ” ấy vẫn chưa có một “đại bản doanh” đúng nghĩa để thỏa sức tung hoành. Đôi chân “người khổng lồ” vẫn chật vật trong những phim trường nhỏ lẻ hoặc bối cảnh tạm bợ, quay xong rồi dỡ bỏ.

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Những năm gần đây, tại Hà Nội, mô hình sân khấu học đường đang được quan tâm, xây dựng như một hướng tiếp cận mới trong giáo dục thẩm mỹ cho lứa tuổi học sinh. Việc đưa nghệ thuật sân khấu đến với học đường không chỉ là "gieo mầm" tình yêu nghệ thuật cho thế hệ tương lai mà còn mở ra cơ hội cho ngành sân khấu khi đưa nghệ thuật đến gần hơn với thế hệ trẻ.

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn Trương Vân Ngọc (sinh năm 1973, quê Hưng Yên, hiện công tác tại Hà Nội)  viết về đề tài hình tượng người chiến sĩ Công an nhân dân, sách đoạt giải C cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện ký đề tài "Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" do Bộ công an và Hội nhà văn Việt Nam tổ chức năm 2025, được Nhà xuất bản Công an Nhân dân tuyển chọn và ấn hành tháng 12 năm 2025.

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Trong đời sống văn học, có một dòng chảy lặng lẽ nhưng lại đóng vai trò khá quan trọng trong đời sống, đó chính là tiểu thuyết lịch sử. Lấy chất liệu từ lịch sử, tái hiện lịch sử qua những trang văn chính là những đóng góp thầm lặng, tích cực của các nhà văn cho bề dày truyền thống văn hóa nước nhà...

Dán nhãn độ tuổi cho MV: Khi “tấm biển cảnh báo” còn bỏ ngỏ

Dán nhãn độ tuổi cho MV: Khi “tấm biển cảnh báo” còn bỏ ngỏ

Nếu việc dán nhãn phân loại độ tuổi đã trở thành điều kiện bắt buộc với tác phẩm điện ảnh, xuất bản... trước khi đến tay công chúng thì ở lĩnh vực âm nhạc, tấm biển cảnh báo này gần như bỏ ngỏ. Thế nên không lạ khi làng nhạc liên tục vấp phải tranh cãi vì những MV có nội dung người lớn.