Nhà văn Võ Bá Cường: Vẫn còn mắc nợ với những “hạt vàng” trong rừng sâu, núi thẳm

Mặc dù sắp bước sang tuổi 78, nhà văn Võ Bá Cường vẫn miệt mài với những chuyến đi khắp mọi miền Tổ quốc để “gõ cửa” những số phận, để “cắm bản” ở những vùng đất mà ông sẽ tái hiện trong những trang viết ngồn ngộn chất sống.

Và trong hành trình xê dịch ấy, nhà văn Võ Bá Cường đã đến với lực lượng CAND như một cơ duyên, trở thành một trong số không nhiều nhà văn ngoài lực lượng CAND khá thành công với mảng đề tài này. 

Ông lặn lộn đến những nơi gian khổ nhất, khó khăn nhất của ngành để tìm những “hạt vàng” đang ẩn khuất nơi rừng sâu, núi thẳm. Bởi theo ông, cuộc đời cần lắm những “hạt vàng” này để đập tan những nghi ngờ, những cái nhìn méo mó về người chiến sĩ Công an trong đời sống đầy biến động và cám dỗ.

Nhà văn Võ Bá Cường.
Nhà văn Võ Bá Cường. 

PV: Thưa nhà văn Võ Bá Cường, trước khi trở thành nhà văn, ông đã từng kinh qua rất nhiều công việc khác nhau. Những “đoạn trần” này đã giúp gì khi ông cầm bút viết?

Nhà văn Võ Bá Cường: Trước khi đến với văn chương, tôi đã từng làm rất nhiều nghề. Ban đầu là một anh lơ xe, rồi làm cán bộ địa chất. Sau đó, đi học sư phạm rồi ra đảo dạy học, viết báo. Năm 1957, tôi về công tác ở Ban Tuyên giáo Huyện ủy Cẩm Phả, nay là Vân Đồn. Thời gian ở Cẩm Phả, tôi may mắn được tiếp xúc với nhiều văn nghệ sĩ nổi tiếng như Nguyễn Tuân, Xuân Quỳnh… Cho đến năm 1971 thì về Hội Văn học - Nghệ thuật Thái Bình. Giai đoạn này, tôi được gọi là làm bếp núc cho văn nghệ địa phương. 

Chính vốn sống do được quăng quất vào nhiều công việc khác nhau đã thúc tôi cầm bút viết. Ban đầu tôi làm thơ, sau này thấy thơ khó chuyển tải hết được, tôi chuyển sang viết văn xuôi. Sau khi nghỉ hưu, tôi có nhiều thời gian hơn cho những chuyến xê dịch, tự do với những hành trình dài của mình, say với những nhân vật mà mình sẵn sàng “sống, chết”. Tất cả những đoạn đời này sau này đều được tái hiện đậm nét trong hồi ký “Thời tôi sống”.

PV: Nhắc đến nhà văn Võ Bá Cường, người đọc nghĩ ngay đến những chân dung nhân vật nổi tiếng nhưng ít nhà văn đụng chạm đến. Vì sao ông lại chọn con đường khó khăn này?

Nhà văn Võ Bá Cường:  Đúng là trong cuộc đời cầm bút, tôi chọn con đường đi khá vất vả, đó là viết về những người mà dường như ít ai dám động bút đến. Ai cũng muốn sự an toàn nhưng tôi nghĩ rằng, đã là nhà văn thì phải có trách nhiệm trước nhân dân, có thái độ trước đúng sai nên tôi đã dấn thân bênh vực những oan trái, bênh vực lẽ phải. 

Tôi đã chọn những nhân vật như là tướng Trần Độ, Nguyễn Hữu Đang, Tào Mạt… những người mà xưa nay những câu chuyện về chiến công và oan trái của họ ít người biết đến để viết và có muốn viết cũng không dễ. Tôi muốn có sự chân thực, có lẽ phải ở đời. Nhà văn phải dám dấn thân vào những nơi sóng gió, phải tung ném cuộc đời mình, dám “ngồi bệt xuống đất mà viết”. 

Tất nhiên, những người tôi viết đều là những nhân cách mà tôi vị nể, kính trọng. Gặp những con người như thế, không chỉ trái tim mình rung động đến tận tâm can, mà chính nhân cách mình cũng dần hoàn thiện. Mình phải thu xếp để sống không được tèm nhèm.

PV: Mặc dù là nhà văn “tay ngang” nhưng ông đã tạo dựng được một sự nghiệp khá đồ sộ với hàng chục tác phẩm, trong đó có gần 10 tác phẩm viết về lực lượng Công an, nhiều tác phẩm đoạt giải cao. Điều gì đã “đẩy đưa” ông gắn bó với mảng đề tài được cho là “khô cứng” này?

Nhà văn Võ Bá Cường: Khi có điều kiện tiếp xúc với những nhân vật, những chiến sĩ trong lực lượng Công an, cá nhân tôi bị “hút” bởi đây là mảng đề tài có rất nhiều chuyện khá ly kỳ, cũng có nhiều những hi sinh thầm lặng, có những chuyện “sống để dạ, chết mang đi”, nhất là với lực lượng Công an làm tình báo. 

Cả một chặng đường gian nan đi, trải nghiệm và viết, tôi nhận ra rằng, nghề gì cũng có người tốt, kẻ xấu. Nhưng công bằng mà nói, đa phần các chiến sĩ Công an ở các địa bàn vùng sâu, vùng xa đều rất gian khổ, hy sinh thầm lặng. Khổ nhất là cán bộ tại các trại giam và tiếp đến là anh em làm ma túy. 

Nhiều lúc tôi nằm tự nhắm mắt và nghĩ, nếu không có Công an, làm sao có được sự bình yên ở một đất nước vừa đi qua chiến tranh, nhân dân chỉ khao khát được hòa bình, được sống yên bình.

PV: Để có được tác phẩm “Những người thầy đặc biệt”, ông đã đi đến hết tất cả những trại giam trên toàn quốc, nhất là những nơi khó khăn, gian khổ nhất. Điều gì khiến ông “không thể nào quên” trong những chuyến đi này?

Nhà văn Võ Bá Cường: Tôi đã học được ở nhà văn Tô Hoài cách “cắm bản” vào những vùng đất mà mình viết. Do vậy, khi viết về “Những người thầy đặc biệt”, tôi đã chọn những trại giam gian khổ nhất, vào các phân đội khó khăn nhất. Một trong những câu chuyện khiến tôi cảm động đến trào nước mắt và không thể nào quên là cuộc sống những chiến sĩ tại Trại giam Cái Tàu ở Cà Mau. 

Do nằm giữa sông nước rừng U Minh Thượng và U Minh Hạ, anh em phải làm nhà trong phân trại 1 để hằng tuần cho vợ con vào thăm. Anh em không ra ngoài để thăm gia đình được bởi nhà trại giam hoàn toàn được làm bằng cây cắm dưới nước. Đến tận bây giờ tôi vẫn ám ảnh mãi với hình ảnh một cậu lính nghĩa vụ tầm khoảng mười tám đôi mươi, ngủ giữa kênh để gác tù chạy trốn. 

Heo hút giữa trời nước mênh mông như thế nên đêm ngủ với khẩu súng, sáng mở mắt ra là làm bạn với mặt trời. Thế nhưng, trên phía đầu giường, bên cạnh ngọn đèn dầu vẫn có mấy quyển sách để tranh thủ học bài, ôn thi... Đây chính là những “hạt vàng” của xã hội đang ẩn khuất giữa rừng sâu, núi thẳm.

Nhà văn Võ Bá Cường và các chiến sĩ Bộ đội Biên phòng trong chuyến công tác tại các tỉnh miền núi phía Bắc.
Nhà văn Võ Bá Cường và các chiến sĩ Bộ đội Biên phòng
trong chuyến công tác tại các tỉnh miền núi phía Bắc.

PV: Thế còn với những chiến sĩ đánh án ma túy, những người anh hùng thầm lặng, ông đã đi, sống và viết về họ thế nào?

Nhà văn Võ Bá Cường: Tôi có cái may mắn được “ba cùng” với các chiến sĩ Công an trên mặt trận chống ma túy vô cùng nóng bỏng. Được tiếp xúc, thậm chí là “nằm vùng” với họ, tôi mới vỡ lẽ sức công phá của cánh lính Cảnh sát phòng, chống tội phạm ma túy vô cùng lớn lao mà ít người biết tới. 

Cùng đi với các anh, cùng các anh vào hang ổ tội phạm như Na Ư, Co Tang, Hang Kia - Pà Cò (Hòa Bình), Lóng Luông (Sơn La), Quế Phong (Nghệ An), Cầu Treo (Hà Tĩnh) và nhiều nơi khác mới thấy họ là những chiến sĩ thực sự mưu trí, dũng cảm và nhân văn. 

Do vậy, những nhân vật mà sau này tôi tái hiện trong tiểu thuyết “Chảo lửa”, tác phẩm đoạt giải giải C cuộc thi sáng tác tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” do Bộ Công an phối hợp với Hội Nhà văn tổ chức, đều là có thật. 

Nhiều sự kiện, nhiều vụ án đầy tính li kì hấp dẫn tôi vẫn giữ nguyên mẫu để viết. Họ thực sự là những người anh hùng, sống và chiến đấu ở đơn vị anh hùng. Chính các anh đã biết thiết lập “bức tường lửa” nhằm ngăn chặn “cái chết trắng”, giữ bình yên cho bản làng.

PV: Mặc dù đã qua tuổi 70 nhưng ông vẫn miệt mài với những chuyến đi, vẫn giữ được bút lực khá dồi dào. Phải chăng, với ông, muốn viết được ra trò thì tất yếu phải xê dịch?

Nhà văn Võ Bá Cường: Tôi không thích sự “viết khéo” mà thích viết bằng vốn sống thực tế. Tôi có may mắn được sống và làm việc gắn bó với vùng biển đảo, đồng bằng với những người nông dân chất phác. Nơi tôi ở là nơi tụ họp của giới cần lao, từ anh lái xe bò, anh xích lô đến anh chữa xe đạp, họ đều coi tôi như người nhà. Vốn sống ấy dội vào tôi. Tôi đã sống kỹ lưỡng nên khi viết tôi thích dùng những tư liệu sống ấy. 

Tuổi già người ta thường sống bằng ký ức, những kỷ niệm dội lại tạo cho tôi nguồn cảm hứng, tôi muốn đi lại những nơi mình đã đi qua, về những làng quê mà tôi đã sống, tiếp tục với những thân phận mà mình hằng theo đuổi. Càng đi tôi càng say sưa với những trang bản thảo ngồn ngộn chất sống để trả nợ đời. Hiện tôi đang thai nghén để viết “Gió làng Phùng” - tác phẩm kể về những chiến tích của lực lượng CAND trong chiến tranh biên giới phía Bắc.

PV: Với kinh nghiệm của một người đi trước, ông có muốn gửi gắm gì với những cây bút trẻ, nhất là những nhà văn trong lực lượng CAND?

Nhà văn Võ Bá Cường: Tôi muốn nhắc lại ý của nhà văn Tô Hoài là người viết văn trẻ hãy đi nhiều và phải biết “cắm bản” vào từng vùng đất, từng số phận mà mình tái hiện. Với những nhà văn trẻ CAND, hãy cố gắng lăn lộn đến những nơi gian khổ nhất, khó khăn nhất để tìm những tấm gương chiến sĩ Công an, họ thực sự là những “hạt vàng” đang ẩn khuất nơi rừng sâu, núi thẳm. 

Những “hạt vàng” này ta có thể bắt gặp họ ở nhiều nơi bởi họ phần lớn làm những công việc rất bình thường, sự hi sinh của họ cũng rất lặng lẽ, âm thầm như chính công việc và con người của họ. Mỗi khi nghĩ về những tấm gương chiến sĩ, những “hạt vàng” này, tôi vẫn cảm thấy mình như vẫn còn “mắc nợ”. Cuộc đời cần lắm những “hạt vàng” này để đập tan những nghi ngờ, cái nhìn méo mó về người chiến sĩ Công an trong đời sống đầy biến động và nhiều cám dỗ này.

PV: Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện thú vị này!

Huyền Thanh (thực hiện)

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.