Cha tự vẫn vì không dạy được con
Chỉ vì “nhàn cư vi bất thiện”, sinh rượu chè be bét mà hai anh em Đỗ Văn Mến (SN 1969) và Đỗ Văn Phụng (SN 1976) (ngụ tại ấp An Thuận, xã An Thới, huyện Mỏ Cày Nam) đã có sự xô xát dẫn đến việc Mến bị chính em ruột của mình đánh chết. Vụ án đau lòng này xảy ra vào lúc 13 giờ ngày 28/2/2012, trong lúc đang uống rượu tại nhà ông H.V.T. (SN 1949) ở ấp Phú Đăng, xã Ngãi Đăng, huyện Mỏ Cày Nam thì hai anh em Mến - Phụng phát sinh mâu thuẫn trong lời nói dẫn đến Phụng lấy cây thanh giường của nhà ông T. đánh vào người, vào đầu của Mến, sau đó đẩy anh mình xuống mương. Khi Mến bò lên bờ thì Phụng tiếp tục xô Mến xuống mương lần nữa.
Ngay khi vụ việc xảy ra, người dân đã báo lực lượng Công an và đưa Mến đi cấp cứu ở trạm y tế xã An Thới, nhưng sau đó Mến bỏ về nhà. Đến khoảng 21h30 phút cùng ngày Mến đã chết tại nhà do chấn thương sọ não…
Len lỏi qua những con đường hẻm đặc trưng ở vùng miền Tây Nam Bộ chỉ nhỏ xíu vừa một chiếc xe máy chạy một chiều, quanh co bên cạnh những kênh rạch ngang dọc, chúng tôi tìm đến nhà bà Lê Thị Bông ở ấp An Thuận, xã An Thới, huyện Mỏ Cày Nam - người mẹ già tội nghiệp của hai người con nghịch tử này.
Do đã được một số người hàng xóm gần nhà của bà mô tả về bà từ trước, nên từ xa chúng tôi đã nhận ra bà - một người phụ nữ gầy còm, mái tóc phần nhiều đã bạc, da ngăm đen, chân đi đất… Vừa bước vào hiên nhà bà, chúng tôi thực sự giật mình khi chứng kiến hình ảnh một thanh niên người khá gầy gò bị xích hai tay, hai chân vào chiếc cột nhà bị lòi lõi sắt nham nhở. Vừa thấy có người lạ, người thanh niên này liên tục nói những câu vô nghĩa, những tiếng chửi rất “ngọt” và những tiếng cười ré lên nghe rợn người…
Thoáng thấy sự ngạc nhiên pha chút e sợ của chúng tôi, bà Lê Thị Bông (65 tuổi) giải thích: “Nó là con trai của thằng mới chết đấy, nó cũng bị tâm thần lâu rồi, tôi phải xích vào đó để nó khỏi đi phá phách hay gây phiền phức cho người khác. Hàng ngày nó cứ dùng ổ khóa ở tay đập vào khiến cho cái cột nhà chỉ còn trơ lõi sắt…”.
Quan sát một vòng căn nhà, ngoài chiếc tủ thờ đã bị bể cánh hai bên vì đứa cháu tâm thần đập phá thì bên trong nhà hoàn toàn trống hoác, không có bất kỳ một vật dụng gì đáng giá.
Vừa rót nước mời khách, bà vừa lau những giọt mồ hôi trên mặt và bắt đầu kể về quãng đời “khổ cực nhất xã” của mình. Vợ chồng bà có tất thảy bảy người con, bốn trai ba gái (nhưng người con trai thứ ba - tính theo cách tính thứ bậc của người miền
Có lẽ với nhiều gia đình thì chuyện bố mẹ, con cái cười đùa, trò chuyện chia sẻ với nhau… là chuyện quá đỗi bình thường, nhưng riêng với gia đình bà chuyện đó chẳng bao giờ có, ngược lại là những lần cãi chửi nhau, đánh nhau giữa những đứa con trai, thậm chí ngay cả bố mẹ chúng cũng chẳng tha…
Tình cảnh gia đình càng bi đát hơn khi người chồng của bà lúc đó đang là Chi hội trưởng Chi hội Nông dân của ấp, có lẽ một phần do ông xấu hổ với xóm giềng, họ hàng, buồn chán vì không thể dạy bảo được đám con hư hỏng, nên ông đã quẫn trí uống thuốc sâu tự vẫn, để lại bà một mình cùng đàn con “hết thuốc chữa” trên cõi đời lắm gian truân này. Bà buồn tủi tâm sự: “Chồng tôi đã chết cách đây hơn hai chục năm rồi, tôi ở một mình cùng với đàn con nheo nhóc. Bây giờ sau khi thằng Phụng (người con thứ bảy) đánh chết thằng Mến (người con thứ tư), nó bị bắt, giờ ở nhà chỉ còn tôi, thằng con trai thứ hai, đứa con gái út và thằng cháu nội - con trai của Mến - bị tâm thần (trước đó người con trai thứ sáu bị tâm thần cũng đã mất vì bệnh tiểu đường - PV)”.
Trong những người con của bà, chỉ có duy nhất người con gái thứ năm (năm nay cũng đã 42 tuổi, chưa có gia đình riêng) là còn có ích cho gia đình. Cho đến giờ mọi chi tiêu trong nhà gần như chỉ dựa vào người con này gửi về từ khoản tiền lương đi làm giúp việc cho một gia đình trên TP Hồ Chí Minh (theo lời bà thì gần đây con gái bà cũng không còn gửi tiền như trước nữa mà chỉ mua gạo, thực phẩm gửi về vì biết rằng nếu có gửi tiền thì những người anh em trai ở nhà cũng tìm cách lấy hết để có tiền uống rượu, đánh bạc). Trong khi đó, người con gái út ở nhà thì cũng bệnh tật èo uột chẳng làm được việc gì. Còn người con trai thứ hai (47 tuổi) thì dù thỉnh thoảng vẫn đi vác gạo thuê ngày được mấy chục ngàn (vì bệnh tình của anh này đã kéo dài hơn 10 năm nay nên cũng dần ổn định) nhưng anh này cũng tiêu xài hết, thậm chí còn về xin tiền bà, hái dừa ở vườn nhà đi bán lấy tiền phục vụ cho những cuộc sát phạt đỏ đen, chứ cũng chẳng giúp gia đình được đồng nào.
“Hôm nào thằng Hai đánh bài thắng thì không sao, nhưng khi nó thua là y như rằng bữa đó tôi khổ sở với nó. Hết kiếm chuyện chửi tôi, nó lại bắt tôi phải đưa tiền hoặc đi mượn về cho nó đi đánh bài. Không có tiền là nó chửi tôi không ra gì, rồi còn đòi đánh tôi nữa. Biết tính nó nên tôi không dám nói gì cả, chỉ còn biết ngậm đắng nuốt cay thôi…”, bà thở dài thườn thượt.
Đắng cay một gia đình có tới bốn người bị tâm thần
Những chuyện trái khoáy cứ dồn dập đến với gia đình bà như những cơn sóng dữ. Ba người con trai của bà và đứa cháu nội vì những nguyên nhân khác nhau đã mắc phải căn bệnh tâm thần. “Thằng Mến là đứa con thứ tư, nó lập gia đình cách đây 19 năm rồi, có một đứa con trai (năm nay cũng đã 18 tuổi), chẳng bao lâu sau khi biết đứa con này cứ bệnh tình liên miên, người vợ của nó cũng bỏ đi biệt tăm. Thằng Mến trong một lần say xỉn đã bị xe đụng phải nằm viện cả tháng trời, chính lần đó đã khiến thần kinh của nó bị ảnh hưởng và từ đó nó không còn được bình thường nữa”, bà Bông cho biết.
Trong khi đó, cũng theo bà Bông thì người con thứ hai bị tâm thần là do có thời gian theo người cậu lên thành phố sửa xe máy rồi một lần bị té xe đến bể đầu và chấn thương đó đã khiến thần kinh của anh trở nên rối loạn. Còn anh con trai thứ sáu đã mất trước đó cũng mắc phải căn bệnh này do khi đi làm ở một lò nấu đường bị người tại ném một cái hũ vào đầu (?). Đặc biệt đứa cháu nội mắc bệnh nặng nhất, điên loạn đến mức bà phải xích cả tay lẫn chân.
Theo lời bà thì đứa cháu này bị bệnh từ nhỏ, nhưng sau đó khi chúng tôi gặp ông Trần Văn Chính, Trưởng ấp An Thuận, xã An Thới, lại được biết bệnh tình của cháu bà bắt nguồn từ những trận đánh đập thường xuyên của người cha - chính là Mến - và những người chú của nó. Ngoài nỗi đau vì sự hỗn hào của những đứa con trai thì với đứa cháu tâm thần này, bao nhiêu năm nay hàng ngày bà phải chịu bao khổ sở, vất vả, thậm chí bị đứa cháu này đánh chửi mỗi khi bà tháo hay khóa xích, rồi cho cháu mình ăn uống hay đi vệ sinh…
“Hôm lo chuyện hậu sự cho thằng Mến không có tiền, đứa con gái phải mượn ứng trước tiền công nhà người ta được hai triệu, rồi bà chị đưa hai triệu, thằng em đưa thêm một triệu mà tôi gấp quá không hỏi là nó cho luôn hay cho mượn. Gần đây khi biết tình cảnh nhà tôi, chính quyền xã cũng có trợ cấp cho ba đứa con, cháu bị bệnh của tôi mỗi người được 270 ngàn/tháng, với số tiền này nếu tôi giữ được cũng lo được đôi chút, còn nếu không lại bị mấy thằng con trai lấy ăn nhậu hết”. Nói đến đây bà lặng người đi đôi phút, nhìn trên gương mặt bà những nếp nhăn như hằn sâu hơn, từ đầu câu chuyện đời của mình cho đến lúc này, bà cố sức kìm nén những cảm xúc đau thương, tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào nhỏ ra. âu có lẽ cũng là điều dễ hiểu bởi trong cuộc đời bà đã phải trải qua quá nhiều đau thương, nước mắt vì con, vì chồng, vì hoàn cảnh gia đình.
Quả thật ngồi nghe bà kể về hoàn cảnh trăm đắng ngàn cay và những đau thương của gia đình bà, thực sự chúng tôi có cảm giác chua chát, không hiểu tại sao trên cõi đời này lại vẫn có những cảnh đời trái ngang đến vậy. Có lẽ bà cũng như bất cứ ai trong cuộc đời này khi phải đối mặt và chịu trận với quá nhiều đắng cay cùng cực không thể vượt qua được thì có lẽ cái chết sẽ được họ nghĩ tới như một giải pháp tiêu cực để mong nhanh thoát khỏi kiếp nhân sinh “bể khổ” như chính cách người chồng của bà đã chọn để dành phần khổ lại cho vợ, cho con…
Vậy nhưng không phải ai cũng chọn cách này bởi ngay như bà dù nói “nhiều lúc muốn chết đi” nhưng nếu vậy chỉ một mình bà thoát nạn, các con bà ở lại cõi trần này sẽ ra sao. Bởi sau đó bà vẫn bảo với tôi rằng: “Ngày mai tôi sẽ đi hỏi mấy chú Công an xem thằng Phụng đang bị giam ở đâu, có được vào thăm không để tới gửi cho nó ít đồ cá nhân và một số tiền nhỏ nhỡ lúc cần dùng, mấy bữa rày tôi lo cho nó quá…”, bà bật khóc