Nghĩ từ nỗi nhớ…

Hôm nay tôi đặt mua một chiếc lồng bàn bằng mây tre. Tôi mua nó vì sự gợi nhớ về những món đồ xinh đẹp mà cha tôi đã đan những thuở xưa. Cha tôi mất khi tôi mới mười bảy tuổi, tôi không giữ lại được kỷ vật gì của cha, nên lúc nào tôi cũng nhớ tiếc.

Xưa nay khi viết gì về cha, tôi chỉ dám nói cha tôi là người đàn ông khéo léo, có hoa tay, tôi né tránh việc có thể vì quá yêu cha mà nói về cha như một nghệ nhân. Nhưng lúc này, nghĩ về những thứ đẹp đẽ mà cha tôi đã làm, tôi nghĩ, chẳng hề quá khi nói cha là một nghệ nhân của làng.

Nghĩ từ nỗi nhớ… -0

Bình thường, nếu đan một cái rổ xảo, người ta sẽ không nhọc công chuốt cái nan tre cho óng ả. Cái rổ sảo chỉ để đựng rau bèo, ai cần cầu kì chuốt óng từng sợi nan làm gì cho cái thứ mà rồi sẽ chỉ dầm trong ruộng, vứt trong mưa nắng. Nhưng cha tôi bảo, với những món đồ phải chịu dãi dầu mưa nắng, tiếp xúc với nước nôi, bùn đất, thì càng phải làm cẩn thận, nó mới bền sức mà chịu đựng. Mà cật tre thì rất sắc, nếu không chuốt cho thật mịn, óng, người dùng sẽ khổ vì bị dằm đâm, bị cứa vào chân tay.

Mọi vật dụng trong nhà tôi, to thì như cái riu để mẹ đi bắt tép, cái nong, cái nia, cót quây thóc, nhỏ thì như thúng, giần, sàng, mẹt để sàng sảy thóc gạo, rổ để rửa rau, lồng bàn úp cơm, quạt nan, ấm giỏ… đều một tay cha làm. Tên tôi cha từng cải vào một chiếc quạt. Cha đan một chiếc giỏ hình con tôm, treo trên cột nhà để đựng đồ. Cha từng hứa đan cho tôi chiếc quạt có bông hồng, nhưng chưa kịp...

Một cách tỉ mỉ, cẩn thận, có thể nói là đến mức tinh xảo, mỗi sản phẩm từ đôi bàn tay cha làm đều óng ả, mịn màng, chau chuốt. Cứ nhẩn nha, nhẫn nại, tập trung cao độ, như một người đang thiền, cha có tiêu chí chất lượng của riêng mình. Vì thế, trong họ, ngoài làng, nhiều người ao ước có một món đồ của cha, thì phải hẹn từ mùa trước, đến mùa sau mới có. Một vật dụng cha làm, ít xê dịch như chiếc nong quây thóc, độ bền có thể tới vài chục năm. Đồ dùng bếp núc có thể dùng mười năm, lên nước bóng bẩy theo thời gian, tất cả đều vượt lên trên mức một đồ dùng giản dị quê mùa, mà trở thành tác phẩm.

Quê tôi có một ngôi chùa lớn tên gọi chùa Đệ Nhị. Sư trụ trì chúng tôi gọi là Cụ chùa có cái tên mà ngày bé tôi nghe thấy hay, thấy lạ lắm: Thích Đàn Cầu! Nhớ những lần theo mẹ lên chùa ngày Tết, để dâng biếu Cụ những chiếc ấm giỏ và quạt nan của cha, cụ Cầu xoa đầu tôi, mừng tuổi, hỏi chuyện, kể tên những đồ dùng nào ở chùa này là của cha tôi dâng biếu. Chùa nuôi một đàn mèo mẹ con, một con chó, chúng hiền lành và thân thiết với nhau như thể trong chúng đã ngấm dần tinh thần hòa ái của đạo Phật mà hàng ngày vô thức chúng nghe qua hồi chuông tiếng mõ, tiếng tụng kinh nhịp đều buông bỏ...

Tôi lớn lên trong sự dạy bảo nghiêm khắc của người cha khéo léo, tài hoa, tâm hồn thấm đẫm chất nghệ sĩ đồng quê, nhưng vẫn ôm đậm tinh thần Nho học, sống đức độ, gìn giữ và khắc kỷ. Có ai thuộc thế hệ 7X như tôi về trước mà không phải ăn roi nào của cha mẹ? Tôi là đứa con gái nhút nhát yếu ớt và chẳng hề xấu hổ mà tự nhận rằng, ngày nhỏ tôi ngoan ngoãn giỏi giang như một niềm mơ ước, nhưng cũng đã hai lần tôi bị cha đánh.

Lần đầu tiên tôi đâu lên sáu lên bảy, đi bắt châu chấu cho chim ăn, thấy con cá rô lạch xạch trong chiếc rọ ai đó đơm bên bờ ao nhà mình, tôi thích quá, bắt con cá, nhảy chân sáo mang về reo vang từ đầu ngõ. Cha nghiêm mặt hỏi tôi bắt cá ở đâu thì mang đúng ra chỗ đó trả lại, rồi về ngay cha bảo. Tôi về, cha bảo đứng nghiêm, cha quất một roi. Cha dạy: Cái gì không phải của mình thì con không được lấy! Cái gì con không muốn người khác làm cho mình thì con không được làm nó cho người khác! Hôm nay con mới ăn trộm con cá rô thôi, nhưng ngày mai con có thể trộm cái lớn hơn. Tôi nhớ lời cha, từ đó, tôi không bao giờ lấy gì của người khác.

Sức khỏe yếu, không đi làm đồng được, cha tôi ở nhà, ngoài đan lát thì chăm vườn, may quần áo. Cha cắt và khâu tay mỗi chiếc áo cánh ngắn tứ thân, xẻ eo cao, người phụ nữ mặc vào thấy thắt đáy lưng ong, rất đẹp. Chiếc áo cha khâu sẽ là trang phục để những người mẹ làng tôi nâng niu mặc vào lễ tết, tức là diện đấy, chứ không phải chiếc áo xuề xòa mặc thường ngày đâu. Mà cũng phải người mẹ nào dáng đẹp, lại có chút thẩm mỹ và có điều kiện kinh tế một chút mới nhờ cha tôi may áo ấy. Nghề may cha được học ở một tiệm nổi tiếng tên là Khánh Lễ trong thành phố Nam Định. Sau này cha mới mua được cái máy khâu cũ, việc cắt may của cha từ đó đỡ vất vả hơn.

Tôi lớn lên khi mỗi ngày cha coi sóc việc ăn học, dạy tôi từng lời ăn tiếng nói, kiểm soát tôi đọc sách gì. Nhà khi đó có Truyện Kiều, Tam quốc, Đông Chu liệt quốc, thơ Nguyễn Trãi, Trần Tế Xương…, quá “già nua” với đứa trẻ tiểu học, nhưng tôi đã đọc thơ Trần Tế Xương là cuốn sách đầu tiên trong đời khi tôi chưa biết chữ, tức là đọc thuộc do cha truyền miệng, rồi sau đó đến Truyện Kiều. Thân phận nàng Kiều tôi đã biết từ tấm bé theo cách ấy, và tôi ôm ấp ước mơ trở thành nhà thơ...

Lúc cặm cụi gọt sáo phất diều, cha tôi thường ngâm ngợi: “Trời không chớp bể chẳng mưa nguồn/ Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn...” Tôi là đứa con gái út ít trong nỗ lực có được một đứa con trai không thành của cha mẹ, có phần cha nuôi dạy tôi một đứa con trai. Mỗi mùa hè, cha cho tôi nuôi chim sẻ, thả diều sáo với mấy đứa em trai họ. Việc nuôi những chú chim từ lúc chúng còn run cầm cập vì chưa đủ lông cánh khiến sau này tôi ân hận. Tôi cảm thấy mình có lỗi khi cướp đi tự do của những cánh chim nhỏ bé, dẫu tôi đã nuôi chúng bằng tất cả tình yêu thương. Tôi cứ đội nắng trưa mà đi tìm sâu cho chim ăn. Rồi đến ngày chúng biết bay, tôi cũng thả chúng về với bầu trời...

Lần thứ hai trong đời tôi bị cha cho một trận đòn nhừ tử, ấy là khi tôi hái chiếc lá sen đội đầu dưới trưa hè nắng dữ, mà tôi không nghĩ đó là hành động ăn cắp. Nhưng anh chủ đầm sen đã lạnh lùng quẳng cái lá sen ấy giữa sân nhà tôi như một bằng chứng của vụ ăn cắp chấn động: Con gái nhà ông ăn cắp của tôi cái lá sen này. Mỗi lá sen ra một nụ sen, mỗi nụ sen nở một bông sen, mỗi bông sen là một đài sen. Ông tính đi, cứ thế nhân lên, ông phải đền cho tôi mười lăm ngàn đồng. Ông không đền, tôi sẽ kiện nhà ông lên xã!

Cha đánh tôi trận này là vì sĩ diện, vì danh dự hơn là để dạy con. Nếu chỉ để dạy con thì đứa con gái vốn yếu ớt và ngoan ngoãn như tôi, chỉ cần một hai roi là quá đủ. Đằng này cha tôi lên một cơn giận dữ mất kiểm soát, đánh tôi hơn chục roi bầm tím. Đứa con gái mới hơn chục tuổi đầu, thường ngày ngoan ngoãn nhút nhát là thế, mà lúc này đau đớn đến nỗi la lối chửi “thằng đầm sen”. Rồi cũng uất ức nhìn thẳng vào mắt cha mà gào lên là sẽ bỏ nhà đi và vùng chạy! May sao chị tôi chạy theo, đến cuối làng, khi tôi đau và mệt quá, khụyu xuống, chị ôm được tôi lại.

Khi tôi trở về nhà thì cha tôi không giận nữa, chỉ ngồi im lặng như pho tượng đá, hàng giờ buồn bã rít thuốc lào. Chiếc bàn gỗ lim có bốn cái ghế tựa. Bình thường, ở ghế đối diện sẽ là tôi mỗi buổi sáng ngồi chờ cha thuốc lào xong thì sẽ từ từ kể cho tôi nghe mọi chuyện của làng trên xóm dưới, đan xen vào đó sẽ là những lời răn dạy. Rồi cha lại đọc thơ Nguyễn Khuyến, Tú Xương, đọc Kiều, hỏi tôi rằng thơ có hay không? Con đã thuộc chưa, đọc lại cha nghe? Cha tôi lúc ấy tầm ngoài năm mươi nhưng vì sớm bị bệnh phổi nên đã gầy, già và yếu lắm. Những năm tháng ấu thơ tôi chứng kiến cha đau ốm triền miên với những cơn ho tưởng chừng đứt ruột. Đến nỗi hôm nay chỉ đánh đòn tôi thôi cũng có thể khiến cha lên một cơn tắc nghẽn phế quản tức thì. Bây giờ cha ngồi đó, đang thở thắt ngực. Cơn nghẽn phế chắc đang kéo đến với cha…

Tôi biết cha tôi ân hận về trận đòn, nhưng cha mẹ thời ấy sẽ không bao giờ mở lời xin lỗi con cái. Tôi yêu cha vô cùng, mỗi lời cha dạy đều thấm thía nên cũng không vì trận đòn ấy mà giận cha, nhưng tôi cảm thấy cái sĩ diện, cái gọi là lòng tự trọng nhiều khi đè nặng lên cuộc sống của người lớn. Tôi chứng kiến hàng xóm nhiều khi đánh con chỉ vì nghe người ta nói kháy là con ông bà láo, không tìm hiểu xem con mình thực sự láo hay không. Người lớn đánh con nhiều khi để chứng tỏ với thiên hạ rằng tôi là người biết cách dạy con, rằng nhà tôi có gia phong, nền nếp.

Khi tôi mười bảy tuổi thì cha tôi nhẹ gót rời bỏ cõi phàm, kết thúc những trận viêm phổi kịch phát khiến cha muôn phần mệt nhọc. Hỏi rằng có điều gì để nhớ nhất trong cuộc đời, với tôi, chính là những kỉ niệm về cha. Tôi viết bài thơ “Gửi cha” khi tôi đã trở thành người mẹ của một cô con gái nhỏ, đã trải nhiều cung bậc cuộc đời: “Kiếp sau người ta có được yêu nhau không cha?/ Người ta có bàn về hạnh phúc?/ Hay cũng chỉ nói về tủi cực?.../ Con vẫn mơ những cánh diều của cha năm xưa/ Chẳng cần gọt sáo đâu, cha đã gầy yếu lắm/ Thế giới này quá chật chội/ Trong mỗi người đều có một ngục tù /Ai hiểu rằng tình yêu và tự do/ Những chú sẻ nâu ngày xưa bị con cầm tù/ Cũng chỉ thèm bay im lặng”.

Trong tôi từng có nhiều nghĩ ngợi, nhiều mơ ước. Nhưng nhiều nhất vẫn là, muốn làm một chú sẻ nâu hiền lành, bay im lặng…

Trang Thanh

Các tin khác

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Năm 2025 của điện ảnh thế giới mở ra với tâm thế bất an. Hollywood, biểu tượng của nền công nghiệp điện ảnh toàn cầu tiếp tục đối mặt chu kỳ suy giảm doanh thu, sự bế tắc của dòng phim trung cấp, chi phí sản xuất leo thang và tình trạng phụ thuộc quá mức vào các thương hiệu cũ. Thị phần phòng vé phim Hollywood đang giảm dần so với 2 thập kỷ trước, nhất là ở các thị trường châu Á, nơi khán giả trẻ chuyển sang nội dung bản địa và dịch vụ trực tuyến.

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Bắt nguồn từ một câu hỏi thắc mắc trên diễn đàn mạng xã hội của một vài sinh viên, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội Phạm Văn Long cùng 2 cấp dưới bị khởi tố hành vi "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", với cáo buộc đã "ăn chặn" tiền hỗ trợ tham gia phục vụ sự kiện A80 của sinh viên. Số tiền được cho là bị xà xẻo ấy không lớn (chỉ hơn 200 triệu) nhưng thứ mất đi lại lớn hơn nhiều lần.

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Trong bối cảnh Bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác liên tục tăng giá, những ví tiền số trở thành “kho vàng di động”, đây không đơn thuần là dạng tống tiền truyền thống nữa. Tội phạm kết hợp giữa công nghệ và thủ đoạn tàn ác truyền thống để chiếm đoạt những khối tài sản ảo. Chúng sử dụng kỹ thuật doxxing (thu thập và tiết lộ thông tin cá nhân trên mạng), khai thác mạng xã hội, truy vết on-chain, rồi chuyển sang hành vi bạo lực ngoài đời thực để bắt cóc, khống chế và ép nạn nhân mở ví, tiết lộ mật khẩu crypto hoặc buộc gia đình nạn nhân chuyển tiền.

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Sáng sớm 19/10, bốn tên cướp cải trang thành công nhân xây dựng đã thực hiện một vụ cướp được lên kế hoạch tỉ mỉ tại Bảo tàng Louvre ở thủ đô Paris (Pháp). Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, chúng đã cuỗm đi 8 món đồ từ bộ sưu tập Trang sức Hoàng gia Pháp - những món đồ nổi tiếng với ý nghĩa lịch sử và tổng giá trị ước tính lên tới 88 triệu euro. Mặc dù một vài nghi phạm đã bị bắt giữ, công tố viên Paris Laure Beccuau vẫn mô tả hoạt động này "rất có thể là hành động của tội phạm có tổ chức".

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Sau khi Hoàng Hường - người được mệnh danh là "nữ hoàng" thực phẩm chức năng bị bắt, cơ quan điều tra tiếp tục bắt một mắt xích quan trọng trong "đế chế" Hoàng Hường, đó là Nguyễn Thị Tường An, người không livestream, không xuất hiện trên truyền thông nhưng được dư luận cho rằng, vai trò của Tường An cực kì quan trọng trong hệ thống của Hoàng Hường.

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Trên sân khấu lớn, Jack97 bước ra hào hoa như một “công tử” miền Tây, để rồi cậu ca sĩ ấy “tông cửa mồm” ném một câu “dồn cửa tai” của khán giả: “Lào gì cũng tôn”. Lập tức, video ấy tràn lan trên mạng, kéo theo phản ứng giận dữ của rất nhiều người…

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Đò dọc phải tránh đò ngang

Ngụ cư phải tránh dân làng cho xa

"Đò" là từ "độ" tiếng Hán - Việt chuyển qua tiếng Việt, theo nhà ngôn ngữ học Lê Ngọc Trụ. Khi ai đó bảo: "Thành công rồi, việc này có trời độ", ta hiểu là do trời ủng hộ giúp đỡ, chứ không hẳn hiểu theo nghĩa độ/ đò là chở qua sông.

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Trong báo cáo dài hơn 200 trang mới được công bố, Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) và Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ xác định Prince Holding Group (Prince Group) - đế chế kinh doanh trải khắp thế giới của ông trùm lừa đảo Chen Zhi, là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Không chỉ vận hành hàng loạt trại lừa đảo quy mô lớn ở Campuchia và Myanmar, Prince Group còn rửa hàng trăm triệu USD tiền bẩn qua hệ thống ngân hàng Hàn Quốc, fintech Singapore, bất động sản Dubai và quỹ đầu tư ở London (Anh).

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Có những kẻ từng được ca ngợi là “người mở đường cho kỷ nguyên khởi nghiệp”, nhưng khi bức màn rơi xuống, người ta mới nhận ra đó không phải người mở đường mà là kẻ đào hố. Đào Minh Phú, trong nhiều năm, được nhắc đến như hình mẫu của một “doanh nhân 4.0”: năng động, sắc sảo, nói đâu trúng đó.

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo đã yêu cầu sáp nhập, giải thể các cơ sở giáo dục đại học không đạt chuẩn; nghiên cứu chuyển một số trường đại học về địa phương quản lý để đáp ứng tốt hơn yêu cầu đào tạo nhân lực của địa phương...