Ngày xuân nhớ người làm báo Tết

Báo Tết là đặc sản trong năm của làng báo đưa ra mời bàn dân, mời cộng đồng đọc, nghe, nhìn thưởng thức trong dịp Tết... Hệt như là thứ nếp dẻo, gạo thơm, dành dụm chăm bẵm cả năm của người làng cày chuẩn bị công phu mà dâng cúng ông bà tổ tiên, thần phật. Cũng linh thiêng, cũng trân trọng như nhau. Bởi vậy nên các ông các bà lãnh đạo các tờ báo hết sức chú trọng. 

Đầu tiên là đặt bài, thông báo trên bản báo, trên các phương tiện khác, thư mời, điện thoại v.v... Với các Tổng biên tập và biên tập viên giàu kinh nghiệm thì có ngàn lẻ một cách để làm tờ báo Xuân thêm chất lượng. 

Ở trên mới là phần việc của các biên tập viên và các Tổng biên tập, còn  nhà báo viết bài Tết thì mỗi người một cách. Khác các nhà báo mảng Thời sự,  các nhà văn viết cho báo Xuân sớm lắm. Thường là trước Tết khoảng vài tháng khi mà đông mới chớm, mưa gió vẫn dầm dề, các nhà ta đã bắt đầu... đón Tết. Viết trong hoài niệm hồi cố, viết trong cơn mê đắm để dâng tặng.

Một mình một Tết một Xuân. Mây vẫn bay trong phòng nhỏ, mưa bụi giăng mắc trong nắng nồng, cởi trần trùng trục mà viết về khăn trùm kín cổ, về áo dạ áo bông. Bụng đau quắn quéo ăn kiêng mà vẫn viết về dưa hành thịt mỡ. Bạn đọc chẳng bao giờ biết được đâu là thực đâu là hư trên trang văn ngày Tết. Cũng hệt như người làm hàng mã, hàng hoa, ngày Xuân ngày Tết đến sớm với mỗi nghề, mỗi làng. Thấy cái Tết khi người chưa thấy, yêu sắc hoa khi chưa có nụ, có mầm. Trang báo ngày Tết ngày Xuân thật bao công sức. Nghề báo Tết cũng lắm công phu... (!).

Nhà báo Văn Chi, ký họa của Hoàng Nguyên Ái.
Nhà báo Văn Chi, ký họa của Hoàng Nguyên Ái.

Với báo nói, báo hình (Phát thanh, Truyền hình) thì người làm báo cũng có nhiều chuyện hay để nhớ. Khác anh báo in, truyền hình thì phải có hình. Nói hoa đào thì phải có hoa đào. Mà không phải là thứ hoa đào năm ngoái còn cười gió đông, mà phải là đào năm nay cơ, đào Thời sự. Viết bài Tết ở xí nghiệp nọ thì cũng phải đợi gần Tết chứ chả nhẽ đến sớm như bác nhà thơ. Thế là nhao lên làm phóng sự khi Tết đã cận kề, khi thi thoảng đã có đào, có quất.

Màn hình chỉ thực sự là Tết khi có sắc vàng, sắc đỏ ngày Xuân. Rồi cầu trời chỉ giăng giăng mưa bụi chứ đừng tầm tã thế. Máy móc hàng trăm triệu đồng không thể để ướt nước mưa. Che được mưa ghi được hình rồi còn nhiều công đoạn. Nào viết lời, nào đưa duyệt để phát thanh viên đọc. Rồi đưa Trung tâm dựng hình, đưa kỹ thuật viên. Ai cũng cần, bài nào cũng quan trọng, nhất là ai cũng vội để chóng hoàn thành. Để còn về quê, Tết đã đứng trước mặt rồi. 

Trong làng báo Phát thanh Truyền hình thì chỉ có Văn nghệ phát thanh là còn hao hao báo viết. Cũng phải sớm, cũng phải mẹo mực, chèo kéo để có tác phẩm hay. Những biên tập viên gạo cội trong nghề ở Nghệ - Tĩnh như cố nhà báo Văn Chi thì để có tác phẩm văn nghệ phát thanh trong dịp Tết lại có nhiều điều đáng nhớ. Tôi muốn nhắc đến ông để bạn nghe đài xứ Nghệ nhớ đến một người làm báo phát thanh đã sống chết với báo Tết như thế nào.

Vào khoảng tháng 9 tháng 10 âm lịch hằng năm, khi đêm đêm ngoài đường đang cồn cột gió mùa lạnh thấu xương, ông thường gạ tôi ở lại: "Về làm gì, lạnh thế. Có cái này hay lắm, tối mình đọc cho nghe".  Có khách, lại là khách cùng ăn, rồi cùng ở đêm thì còn gì vui bằng. Mấy năm trước thằng út ở cùng, nay nó đỗ đại học báo chí ở Hà Nội, nhiều đêm một mình ông nhớ con, khó ngủ.

Có khách, ông xăng xái đi chợ, giành phần trả tiền các thức mua. Rồi nấu nấu xào xào, anh em xì xụp. Xong, kéo ghế ra hiên uống nước, nghe đài. Nghe hết chương trình của tỉnh lại nghe tiếp của Trung ương. Không xem tivi. Kiên quyết không. Lạ thế! Dân Phát thanh Truyền hình mà không xem tivi. Dần dà tôi biết thêm ông không muốn xem tivi vì sợ phân tâm. Muốn tập trung toàn lực để làm phát thanh. 

Chuyện hay lắm mà ông gạ tôi ở lại trong những đêm đông ấy là những bài thơ luật Đường, xướng hoạ cho Tết, những câu đối Tết... Rằng năm nay là năm con Khỉ thì lấy vần này... rằng kết thế này là độc là sâu. Tôi chăm chú nghe ông đọc và công nhận thơ luật của Văn Chi quả là hóm, ý tứ sâu xa.

Năm nào cũng vậy, tôi thường được nghe thơ luật Đường của Văn Chi trước khi ông xướng lên mời hoạ đón Tết. Cũng là một cách ông xuất bản miệng sớm để tranh thủ ý kiến bạn bè. Gặp năm có được bài hay thì ngoài lệ phí nuôi cơm khách có bài Tết, ông còn mời bạn thơ trong nhóm về tận Nghèn để uống rượu nghe thơ. Ông sướng nhất là được một chương trình văn nghệ Tết chất lượng.

Nhìn chồng băng ngày Tết được sắp xếp cẩn thận, với lịch phát được phân chia cho từng buổi, đến tận ngày cuối cùng trong tuần Tết là ông mãn nguyện lắm. Khuôn mặt ông sáng ngời. Khi bàn giao cho phòng phát thanh, ông cẩn trọng như người hành lễ. Mặt không giấu được niềm tự hào khi nhìn sang mấy anh Thời sự đang cau có vì mưa, đang khốn khổ vì đợi bài.

Văn nghệ ông xong rồi đấy, qua các phòng ban chuyên môn, chả có việc gì, ông cũng sà vào góp chuyện. Những lúc như vậy là Giám đốc Nguyễn Công Tiến đến Phó Giám đốc Thái Ngụ đều nhìn Văn Chi một cách đầy trân trọng và kính nể. Chương trình Văn nghệ phát thanh đã được hoàn thành một cách rất chi vẻ vang. Ông tự hào về điều đó, chẳng quan tâm đến những bổng lộc, phong bì phong bao của ai đó, phòng nào đó đang bàn tán xôn xao. Thành phẩm trên sóng là quà Tết của ông, là trả nghĩa bạn viết bạn nghe. Ông sướng nhất là lúc này!

Đã có nhiều bài báo viết về nhà báo Văn Chi.
Đã có nhiều bài báo viết về nhà báo Văn Chi.

Thật bõ công, nhiều đêm mưa to rét buốt, ông vẫn đạp xe đến tận nhà từng nhân viên trong phòng, dặn dò phải thế này, thế kia... khi thu âm chương trình Tết. Nhân viên ngồi trong phòng ấm sực, quây quần với gia đình, ái ngại nhìn thủ trưởng tuổi đã cao, mặc chiếc áo mưa cũn cỡn, xo ro đứng dưới giọt hiên, không vào nhà, sợ bẩn. Dặn xong, lại quày quả đạp xe về.

Tính Văn Chi là thế, hiền lành, dễ dãi, nhưng với công việc lại hết sức tận tâm. Một đời chỉ lo bài vở. Chả thế mà chương trình Tú Trần kể chuyện (Tú Trần là bút hiệu của ông), mỗi tuần một chương trình, ông sưu tầm, biên tập và tự mình đọc trước máy. Không chương trình nào lặp lại. Ông duy trì trên sóng được gần 15 năm. Ban Biên tập Đài Phát thanh Truyền hình Hà Tĩnh đã cấp kinh phí xuất bản 2 tập "Tú Trần kể chuyện" dày dặn. Ông coi đó là phần thưởng cao nhất của một người làm nghề, không dễ ai cũng có được.

Ngôi nhà cấp 4 của ông hướng Nam khá ấm cúng, vậy mà khi ngủ ông thường đội chiếc mũ lông kiểu Nga hai quai buộc chặt xuống cằm. Đêm ngủ ông thường không đóng cửa. Tôi lấy làm lạ, hỏi vì sao. Ông bảo mình có tật ngủ hay kêu to như người bị bóng đè, những lúc như vậy nếu có ai vào đập dậy thì tỉnh được, không mệt. 

Còn nếu cứ để một mình nằm kêu lâu thì sáng mai nhọc như người ốm nặng. Tôi có hỏi mấy ông bà ở cạnh nhà Văn Chi, họ đều cho biết đúng như vậy. Có người còn nhắc ông nhớ để cửa, nhỡ ông kêu thì còn vào. Ai cũng nói hệt nhau, rằng những lúc vào lay Văn Chi dậy như thế, thấy thương quá.

Sau này tôi mới biết Văn Chi bị nhiễm bệnh thần kinh bởi thời còn ở Đài Nghệ Tĩnh, có Tết, ông gồng mình viết mấy vở kịch truyền thanh. Trước đó hằng năm, mỗi tuần ông viết một vở, vừa đạo diễn vừa diễn viên. Làm gắng sức nên Tết đó ông phát bệnh. Nằm viện đêm còn la hét những lời thoại trong vở diễn của mình. Sau này chia tỉnh, lành bệnh ông mang về Đài Hà Tĩnh cả một kho tư liệu. Nào kịch truyền thanh, nào dân ca. Tư liệu ấy đủ cho gần 10 năm. Và mang về cả cái tật đêm ngủ la hét om sòm.

Tình yêu nghề nghiệp khi làm Văn nghệ phát thanh của Văn Chi không chỉ được bạn nghe đài cả một vùng rộng lớn Nghệ Tĩnh mà các cộng tác viên tỉnh xa như Thái Bình, Hải Dương, Hải Phòng, Thành phố Hồ Chí Minh, Vũng Tàu cùng đóng góp bài vở cho chương trình mà ông phụ trách. Tình yêu ấy đã như tiếp thêm năng lượng sáng tạo, động viên anh em chúng tôi, để trong 3 nhân viên của Phòng Văn nghệ do ông phụ trách, thì 2 trong số đó sau đã trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (Như Bình, Phan Quốc Bình).

Với riêng tôi, nhớ nhất Tết cuối cùng trước khi Văn Chi nghỉ hưu. Ông đọc tôi nghe hai cặp đối Tết. Câu tự thọ:  "Mừng mà chi, chúc mà chi, sáu mươi tuổi sáu mươi điều dại/  Giàu cũng rứa, nghèo cũng rứa, ba vạn ngày ba vạn cái lo".

Tôi hỏi: "Điều dại trong đời ông thì ai cũng biết rồi, ông chỉ giỏi nghề thôi, còn cái lo là lo gì?". Lo bài vở! Ông cười, bảo, nó cứ ám mình đến giờ. Rồi đọc tiếp. Câu tự điếu:

Mừng một tôi trở về Địa phủ
Chào muôn người ở lại thế gian.

Tôi giật mình: "Sái quá, ông ơi, sao Tết nhất mà lại đưa chuyện này ra?". Văn Chi bảo: "Mình tự thấy ở đời đã tròn phận sự, thì đi là chuyện mừng. Sái gì?".  Văn Chi thản nhiên cười đùa, còn tôi vẫn không giấu được nỗi lo sợ mơ hồ. Thế rồi cái sự sái nó ám vào ông thật. 

Cách một Tết sau, ngày ông vào họp Đại hội Văn nghệ tỉnh nhà, vừa từ trên xe bước xuống, ông đã bị một người xe ôm nghèo khổ, chạy vội tranh khách, tông Văn Chi ngã ra đường. Và thế là ông đi, đi mãi mãi... Tôi và bạn bè đã bàng hoàng bước dưới hai hàng chữ ông tự điếu mà đau đớn nhớ tiếc một bậc đàn anh làm báo hiền hậu, từng gắn bó với mình trong bấy nhiêu năm. 

Ngày Tết, ngày Xuân lại thấy thương nhớ vô cùng!

Trần Đắc Túc

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.