Không chỉ có Mỹ, các quốc gia mới nổi như Trung Quốc và Brazil cũng cho rằng, đã đến lúc phá vỡ lối mòn, và Tổng giám đốc IMF nên đến từ một quốc gia đang phát triển.
"Đã đến lúc chúng ta cần thiết lập một chế độ mới trọng dụng người tài, lựa chọn người dẫn dắt IMF xuất phát từ năng lực thực sự chứ không chỉ vì họ là người châu Âu". Đó là thông điệp mà Mỹ và những nền kinh tế mới nổi bày tỏ trong cuộc chiến gay cấn chọn người kế nhiệm ông Strauss-Kahn.
Ai sẽ là người tiếp theo điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế? Đây là chủ đề gây tranh cãi nóng nhất những ngày gần đây trong giới tài chính toàn cầu. John Lipsky, người lãnh đạo ở vị trí thứ 2 và đang giữ tạm quyền Tổng giám đốc của IMF nói rằng, ông ta sẽ lùi lại hậu trường sau khi nhiệm kỳ này kết thúc vào cuối tháng 8.
Các ý kiến quốc tế đều đồng lòng chống lại ý tưởng người Mỹ độc quyền nắm giữ các vị trí chủ chốt của cả hai cơ quan tài chính nòng cốt là IMF và WB. Đồng thời xuất hiện khuynh hướng cho rằng người đứng đầu tiếp theo của IMF nên đến từ một quốc gia đang phát triển. Từ đó, Trung Quốc trở thành đất nước có tiếng nói rất có trọng lượng tại IMF và một cơ hội rất lớn cho ứng viên cho chức vụ chủ tịch IMF tiếp theo. Trong hàng loạt cái tên được cân nhắc như cựu Bộ trưởng Thổ Nhĩ Kỳ Kemal Dervis, Bộ trưởng Tài chính Singapore Tharman Shanmugaratnam hay nhà kinh tế học người Ấn Độ Montek Singh Ahluwalia,... thì cái tên một người Trung Quốc được nhắc tới một cách khá ấn tượng.
Gần đây, IMF đang phải trải nghiệm vụ hòa giải lớn nhất từ sau khi tổ chức này được thành lập ngay khi Thế chiến II kết thúc đến nay. Tháng 11 năm ngoái, tỉ lệ số phiếu ủng hộ cho những nước châu Âu có mặt trong IMF rớt khỏi top 3. Tuy nhiên, Trung Quốc, với 6,394% tổng số phiếu, chỉ kém Nhật Bản 0,07%, đứng thứ 3 trong danh sách. Sự thực là Trung Quốc vẫn còn ở rất xa so với Mỹ, đất nước chiếm đến 16,407%, nhưng Trung Quốc đã vượt qua Đức, Pháp, Anh, và cả Italia.
Số phiếu tăng cao đồng nghĩa với việc Trung Quốc sẽ có ưu thế rất nhiều khi trình lên IMF những chính sách và đề xuất mới. Việc ấy đồng nghĩa rằng Trung Quốc sẽ có quyền gửi các nhà chức trách có ảnh hưởng và tham gia quyết định đường lối kinh tế cho IMF. Một trong những công việc thiết yếu của IMF đó chính là giám sát nền thương mại và cung cấp sự giúp đỡ kịp thời, việc mà Trung Quốc đang làm rất giỏi. Nếu nhà quản lý mới của IMF đến từ Trung Quốc, người đó chắc chắn khiến nền kinh tế trao đổi giữa thế giới và Trung Quốc, một quốc gia mà sức mạnh thương mại dẫn đầu và cũng là đất nước có nguồn lực dự trữ lớn nhất toàn cầu, trở nên thuận tiện hơn.
Trong những năm gần đây, rất nhiều người đã chỉ trích những phản ứng chậm chạp của IMF trước những cuộc khủng hoảng kinh tế và nạn hối lộ ở hệ thống ngân hàng khắp các quốc gia. Những phản ứng này đã thể hiện một phần sự quan tâm của họ đến sự phát triển tài chính của các nước đang phát triển. Sự cải cách toàn diện của IMF đã trở thành xu hướng của thời đại và nó sẽ trở thành một biện pháp cứu chữa hữu hiệu nếu hệ thống thiếu sót của IMF được bổ sung nhiều yếu tố đến từ Trung Quốc. Nó cũng sẽ trở nên có lợi để làm tăng thêm những mối quan tâm từ phía IMF hướng tới những nền kinh tế mới nổi, đồng thời tạo sự cân đối giữa thương mại và kinh tế giữa những nước đã, đang phát triển.
Người ta thấy một số những gương mặt sáng giá trong giới tài chính và ngân hàng đang rất được đề cao tại Trung Quốc 10 năm trở lại đây. Đầu tiên là Justin Yifu Lin, người giữ chức vụ Phó chủ tịch Ngân hàng Thế giới vài năm trước. Thứ hai là Zhu Min, người từng là cố vấn cao cấp chính thức của Strauss-Kahn vào năm 2010 và đã từng là Phó chủ tịch Ngân hàng Trung Quốc. Ông đã từng học và làm việc tại Mỹ trong vòng rất nhiều năm hẳn rất quen thuộc với những luật lệ và những điều chỉnh trên thương trường quốc tế. Hơn thế nữa, Zhu Min sẽ có khả năng dung hòa các cách thức giữa Trung Quốc với phương Tây.
Nhiều triển vọng nhất có lẽ vẫn là gương mặt của Thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc Chu Tiểu Xuyên, 1 trong 10 nhân vật được coi là có sức ảnh hưởng lớn nhất toàn cầu năm 2010. Người ta gọi ông là "Nhà kỹ trị tài năng nhất Trung Quốc", "Người nắm trong tay vận mệnh của kinh tế thế giới"… và ông từng được kỳ vọng cho chiếc ghế thủ tướng của đất nước Trung Hoa. Nếu như năm 2009, Chu Tiểu Xuyên nhắc cho thế giới nhớ rằng, Trung Quốc không chấp nhận đồng USD như một sự hiển nhiên, thì năm 2010 ông cũng chứng minh cho cả thế giới thấy, Bắc Kinh hoàn toàn có thể nắm trong tay vận mệnh của kinh tế toàn cầu.
Tháng 6/2010, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc tự tin tuyên bố tham vọng quốc tế hóa đồng Nhân dân tệ. Mục tiêu của họ là biến đồng tiền này trở thành đồng tiền quốc tế, tạo thế cân bằng với đồng USD trong hệ thống tiền tệ toàn cầu và sớm thay thế đồng USD của Mỹ. Đến tháng 8, Trung Quốc vượt Nhật Bản và chính thức trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, sau Mỹ.
Với những bước đi táo bạo nhằm hiện thực hóa tham vọng trên, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc Chu Tiểu Xuyên đã chứng minh cho Washington thấy, thời huy hoàng của Mỹ khi là "kẻ ra luật chơi" đối với nền kinh tế thế giới đang đi đến hồi kết. Kiên quyết phản bác mọi sức ép và cả hăm dọa từ cộng đồng quốc tế buộc Trung Quốc điều chỉnh chính sách ngoại hối, vị Thống đốc họ Chu còn ví việc định giá lại đồng Nhân dân tệ như là phép thần để có thể giải quyết mọi vấn đề hiện nay của nền kinh tế toàn cầu. Có lẽ, tuyên bố có phần "ngạo nghễ" ấy có sức nặng bởi nó được thốt ra từ ông chủ ngân hàng đang nắm lượng dự trữ ngoại hối lớn nhất thế giới 2.650 tỉ USD!
Bởi thế, có thể nhận thấy những ứng viên đến từ Trung Quốc cho chức vụ kế nhiệm Dominique Strauss-Kahn tại IMF không hề thiếu hụt hay khiếm khuyết nào cả. Đó là một dấu hiệu rất khả quan giành sự tôn trọng từ phía các nước khác hướng tới Trung Quốc. Đây cũng là bước tiến mang tính biểu trưng của việc lạc quan hóa hệ thống các cấp tài chính thế giới nếu 24 nhà quản trị nắm giữ cổ phần của IMF có thể nhìn thấy rõ ràng và lựa chọn Trung Quốc cho vị trí điều hành tiếp theo của IMF.