Khi người phong... yêu

"Anh chị yêu nhau đơn sơ mộc mạc lắm. Không được ly kỳ hấp dẫn như trên phim đâu. Cùng là phận người mắc bệnh phong với nhau thì dựa vào nhau mà thương nhau thôi. Bờ rào dựa vào một cái cột thì ắt sẽ đổ, nhưng có hai cái cột cùng chống thì không đổ được đâu... Em là người lành thì dễ, người tật như chị thì khó lắm. Có chồng thì phải biết quý, biết yêu thôi mà...".

Ký ức kinh hoàng

Ghé về thăm làng phong Quả Cảm (xã Hòa Long, TP Bắc Ninh) trong một chiều đầy nắng. Không gian tịch mịch ở đây đã xua đi mọi bon chen của đô thành. Ai biết được rằng sau khung cảnh êm đềm kia, hàng trăm con người đang âm thầm chịu sự dày vò của căn bệnh quái ác. Và cũng biết bao người đã lặng lẽ ra đi.

Không khó để chúng tôi tìm được nhà anh chị Vị-Và, cặp vợ chồng "mới" nhất của trại. Ngôi nhà xinh xắn của anh chị nép dưới tán cây sấu già. Khi chúng tôi đến thăm, anh Vị đang ngủ, còn chị Và- vợ anh thì đang lúi húi dọn dẹp chuồng gà. Nhìn đôi tay đã biến dạng cụt gần hết ngón của chị cầm chổi một cách khó khăn, chúng tôi không khỏi lo ngại. Đáp lại bằng một nụ cười thật tươi, chị Và nói: "Cô chú cứ yên tâm, chị làm mấy việc này quen rồi. Chị còn cuốc được cả đất cơ. Cô chú đợi một chút chị xong ngay đây".

Vừa nói chị vừa thoăn thoắt dọn dẹp, chẳng mấy chốc đã xong việc. Chị Và hồ hởi gạt mồ hôi, âu yếm gọi chồng cùng ra nói chuyện.

Anh Lê Văn Vị và chị Vàng Thị Và làm lễ cưới năm 2011 tại trại phong Quả Cảm. Quá trình  anh chị tìm hiểu đến với nhau là cả một thời gian dài và trắc trở. Đã có lúc tưởng chừng như không thể đến được với nhau do những rào cản tâm lý, do khoảng cách địa lý xa xôi. Nhưng cuối cùng "Châu cũng về Hợp Phố". Tính đến nay, anh chị đã sống với nhau tròn hai năm. Những tháng ngày gắn bó đã tạo cho họ sự đồng cảm đến nỗi chỉ nhìn vào mắt nhau là biết người kia định nói gì.

Khi kể về hoàn cảnh đã đưa anh chị đến trại phong, họ không giấu được nét kinh hoàng trong đôi mắt. Anh Vị sinh năm 1967 ở Sóc Sơn, Hà Nội. Suốt quãng thời gian thanh niên, anh là một chàng trai khỏe mạnh và yêu đời. Sau một đêm tỉnh dậy, anh thấy lòng bàn chân mình có những vết rộp nho nhỏ, chỉ hơi ngưa ngứa. Anh cứ đơn giản nghĩ đó là chứng bệnh dị ứng thông thường. Sau đó  thấy vết rộp to dần, đau nhức anh mới chịu đi khám. Nhưng thời bao cấp, mọi điều kiện về y tế còn yếu kém, bệnh viện không phát hiện ra bệnh của anh, chỉ xác định là do sâu đốt.

Hai năm sau, anh Vị bắt đầu bị co rút chân, các ngón chân co quắp lại. Chỉ đến lúc đau đớn không chịu nổi, anh mới ra Hà Nội xét nghiệm. Và đến năm 1994, khi anh phát hiện mình bị nhiễm bệnh phong thì đã quá muộn! Một bên chân phải của anh đã bị hỏng, buộc phải cưa. Còn hai bàn tay đã bị cụt gần hết ngón. Quá đau khổ và chán chường và cũng là để cho gia đình không phải vất vả vì mình, anh Vị xin gia đình đưa vào trại phong Quả Cảm để dưỡng bệnh. Từ một người luôn yêu đời, anh trở thành một người trầm lặng. Lúc đó, anh Vị nghĩ mình vào đây chỉ để chờ chết!

Đến năm 2006, gia đình anh làm mối cho anh với một cô gái cùng làng. Nhưng chỉ hai năm sau, vợ chồng anh đường ai nấy đi. Vợ anh là người chủ động đưa đơn ra xã. Cả 6 lần xã gọi anh đến làm thủ tục ly dị anh đều không đến. Anh cho rằng vợ anh có thì bỏ, chứ anh thì không bao giờ bỏ vợ. Sâu thẳm trong anh, niềm khát khao hạnh phúc lứa đôi luôn đau đáu. Anh Vị quay trở lại trại phong Quả Cảm, càng trở nên câm lặng hơn. Đối với anh, hai chữ "niềm vui" sẽ không bao giờ hiện hữu trong quãng đời còn lại của mình nữa.

Chị Và sinh năm 1980, cũng có số phận éo le chẳng kém gì anh. Chị là người dân tộc Mông, sống trong một gia đình đông con ở vùng núi heo hút Xì Phà (Đồng Văn, Hà Giang). Từ năm 7 tuổi, chị đã hay bị phồng rộp ngứa ngáy ở tay chân, nhưng cứ lở loét một thời gian rồi lại lành gia đình không hề chú ý. Cũng như anh Vị, khi chị Và phát hiện bệnh của mình vào năm 2003 thì mọi thứ đã trở nên quá muộn. Chị đã bị vi khuẩn ăn cụt gần hết các ngón tay và gót chân. Cảm thấy mình trở thành gánh nặng, chị Và tự xin gia đình cho mình được vào trại.

Chị nhớ lại khi mình được đưa xuống Bệnh viện tỉnh Hà Giang, khi các cán bộ Sở Y Tế tới xét nghiệm tình trạng để xem xét việc nhập trại, đi qua giường bệnh hỏi han từng người. Lúc đó, chị không biết nói tiếng Kinh, chỉ biết chìa đôi bàn tay cụt lủn, hai hàng nước mắt lưng tròng. Trong thâm tâm chị lúc đó chỉ muốn hét lên rằng: "Các bác ơi, tay cháu thế này làm sao cầm con dao, cái cuốc được. Các bác cho cháu vào trại với!".

Thế là chị Và được đưa vào trại phong Phú Bình (Thái Nguyên). Chị đã ở đây 7 năm trước khi nhập về trại phong Quả Cảm. Trong thời gian ở trại, chị đã được một bệnh nhân phong già nhận làm con nuôi, dạy cho tiếng Kinh. Cuộc sống cứ thế yên bình trôi, nhưng trong thâm tâm, chị luôn cảm thấy cô đơn. Chị nhớ cái không khí gia đình, thèm có một ai để chị sẻ chia, bầu bạn.

Nụ cười hạnh phúc của vợ chồng Vị - Và.
Nụ cười hạnh phúc của vợ chồng Vị - Và.

Hạnh phúc đến muộn

Vào tháng 6/2010, cô Nguyễn Thị Xuân, y tá ở trại phong Quả Cảm, sau khi biết rõ về hoàn cảnh chị Và, đã tìm gặp chị. Lần đầu gặp nhau, cô Xuân hỏi chị Và: "Và có thích lấy chồng không?". Chị Và co rúm người: "Cháu vừa bị bệnh, vừa gầy gò xấu xí thế này thì ai thèm lấy?". "Thì người cùng hoàn cảnh người ta lấy mình". Chị Và do dự: "Người ta khỏe hơn cháu, ít bệnh hơn cháu thì ai muốn cưới người như cháu?". Cô Xuân mỉm cười: "Nồi tròn thì úp vung tròn, nồi méo thì có vung méo úp. Cháu có biết anh Vị ở trại Quả Cảm không? Người ta có vợ nhưng chia tay rồi. Và tìm hiểu, nếu hợp thì lấy nhé!". Chị Và xấu hổ chạy vào phòng: "Cháu không biết!".

Ấn tượng đầu tiên của chị về anh là một người lầm lì cộng với mái tóc lấm tấm bạc chẳng khác nào ông già. Duy chỉ có đôi mắt là ấm áp và gần gũi. Chị Và không khỏi phân vân. Chị chưa từng nếm trải tình yêu đôi lứa, còn anh đã có vợ rồi. Chị còn nhớ lần đầu tiên anh Vị xuống thăm chị, hai người ai cũng lo người kia sẽ chê mình. Câu đầu anh Vị hỏi chị là: "Có biết chữ không?". Chị Và đáp cụt lủn: "Không". Rồi không nói gì với nhau nữa. Mặc cảm về bản thân, mấy bận anh Vị xuống thăm, chị Và đều lánh mặt hoặc gặp thì cũng lại nói chuyện chỏng lỏn với nhau.

Chị Và kể anh Vị vụng lắm, không hề biết nói những câu ngọt ngào. Hầu hết là các thầy ở trại phải "tán giúp". Chị kể lại có một lần ngồi ăn cơm chung với nhau, mọi người trêu: "Tay Và bị mất hết ngón rồi, không cầm được thìa đũa đâu. Nếu muốn lấy nó thì phải gắp cho nó đấy nhé!". Anh Vị không nói gì, nhưng đến bữa sau cũng lẳng lặng gắp thức ăn vào bát cho chị. Một hành động bằng trăm ngàn lời nói, họ đã tìm được sự đồng cảm.

Sau bao ngày trằn trọc suy nghĩ, chị Và quyết định đánh cược với số phận. Chị nói với mọi người: "Cái đũa cũng phải có đôi, con chim cũng có con đực con cái mới thành. Con người cũng thế, phải dựa vào nhau lúc ốm đau, khó khăn. Cháu sẽ lấy anh Vị, dù hạnh phúc hay không cháu sẽ không trách móc ai cả". Có người e ngại cho chị, chăm sóc cho bản thân một mình đã khó thì làm sao cáng đáng nổi công việc của một người vợ. Chị Và quả quyết bằng sự mạnh mẽ của một cô gái Mông: "Nhất định phải cưới anh Vị!".

Sau một năm tìm hiểu, đám cưới anh Vị và chị Và cũng được tổ chức. Chưa đám cưới nào lại nhiều xe hoa đến vậy. Nguyên do là bởi Ban giám đốc và gia đình anh đều lo chị phải thiệt thòi. Ngày đưa dâu, một xe hoa bên trại Phú Bình đưa chị Và từ Thái Nguyên đi, một xe của nhà thờ Bắc Ninh đón, một xe của trại phong Quả Cảm, một xe của gia đình nhà anh Vị rộn rã khắp cả con đường.

Nhớ lại ngày ấy, chị Và nghẹn ngào nói: “Chưa bao giờ tôi nghĩ một người khuyết tật, mù chữ như mình lại được lên Ủy ban xã, được cầm bút ký tên mình vào mảnh giấy đăng ký kết hôn đẹp như thế. Lại càng không bao giờ dám mơ mình được ngồi xe hoa. Tất cả là nhờ các thầy ở hai trại, là nhờ cô Xuân hết lòng mai mối mà giấc mơ đã thành hiện thực". Suốt cả quãng đường đưa dâu, chị Và chỉ biết khóc vì hạnh phúc.

Những ngày tháng sau ngày cưới mới thực sự là khó khăn đối với anh chị. Không có nhiều cơ hội hẹn hò như những đôi bình thường, không ít lần anh chị giận hờn do không hiểu nhau. Nhưng dần dà, tình yêu đã nảy mầm sau những tháng ngày kề bên nhau trải qua đau đớn, tật bệnh. Giờ đây anh chị đã trở thành một cặp vợ chồng hạnh phúc thực sự. Suốt cuộc nói chuyện với chúng tôi, chị Và thì luôn miệng kể chuyện, còn anh Vị chỉ cười, trìu mến nhìn vợ.

Chị Và kể rằng kỷ niệm đẹp nhất của vợ chồng chị là ngày lễ Tình nhân năm ngoái. Thấy người người nô nức đi chơi, anh Vị cũng muốn đưa vợ đi. Nhưng cái khó ở đây là cả hai đều bị hỏng chân, không đi được xe đạp. Thế là họ dắt nhau đi bộ xuống làng Diềm ở gần đấy, mua hai bông hoa hồng, hai cái bánh nhỏ để tặng nhau. Sau đó vợ chồng anh chị dắt nhau đến nhà thờ cầu nguyện, rồi leo lên đồi tâm sự đến tận nửa đêm. Chị Và cười: "Bình thường đi một mình thì mệt, nhưng đi với chồng thì không mệt chút nào!".

Quả là "thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn", tuy đi lại và lao động khó khăn nhưng anh chị cũng đã tạo dựng cho mình được cuộc sống tương đối đủ đầy. Anh chị vừa nuôi gà, vịt lấy trứng, vừa trồng rau để ăn. Với 560 nghìn đồng/tháng, ngoài chi phí sinh hoạt, hai vợ chồng còn để dành mua sắm được cả tivi, tủ lạnh. Đặc biệt, năm ngoái anh chị vừa có một chuyến về Hà Giang thăm gia đình ngoại, mua cho bố mẹ chị một cái tivi. Chị Và khoe đó là chiếc tivi đầu tiên của bản, mọi người kéo dến xem đông lắm.

Khi được chúng tôi hỏi sao lại ra ngoài mua được. Chị Và cười thật tươi: "Đó là do một lần đi chợ, chị vô tình gặp một ông già chở tivi đi bán. Thương chị khuyết tật, ông già bán rẻ với giá 300 nghìn, lại còn đến tận nhà lắp cho. Từ đấy, mỗi khi anh Vị hay uống rượu, hút thuốc chị lại trêu: "Nếu anh còn uống rượu, em bê tivi ra chỗ khác, không cho anh xem nữa!", anh Vị lại thôi. Nhờ bỏ rượu, bỏ thuốc mà anh béo trắng ra đấy. Trông lại đẹp trai hơn xưa". Vừa nói chị Và vừa liếc chồng, anh chỉ cười tủm tỉm.

Nghe "bà mối" kể chuyện

Rời  nhà vợ chồng anh Vị, chúng tôi ghé thăm cô Nguyễn Thị Xuân. Cô là một y tá đã dành trọn cuộc đời mình để chăm sóc những bệnh nhân phong ở trại Quả Cảm, cũng là bà mối đã se duyên cho hai anh chị. Khi được chúng tôi hỏi về chuyện tình anh Vị chị Và, cô Xuân không giấu được nét vui mừng. Cô tâm sự: "Hai vợ chồng nó đi đâu cũng dính lấy nhau như sam. Cô cho Và cái gì nó cũng mang về cho chồng, có hôm đưa cho nó quả chuối. Và không chịu ăn mà gói vào túi. Cô hỏi thì nó bảo mang về cho anh Vị ăn".

Câu chuyện đang vui bỗng cô Xuân trầm giọng xuống: "Có chuyện này có lẽ chúng chưa kể cho các cháu. Trước đây, vợ Vị đòi bỏ không hẳn vì sợ bệnh tật đâu mà bởi vì Vị bị vô sinh, ăn ở hai năm với nhau mà không có được mụn con nào. Vị biết vậy nên nhiều lần tâm sự với cô, muốn Và đi xin con từ người đàn ông khác. Cái Và biết chuyện. Nó khóc dữ lắm và nói: Người Mông lấy chồng thì chỉ làm con ma nhà chồng thôi. Không có con thì thôi chứ cháu nhất định không phản bội anh Vị. Thương nhau thế đấy.

Hôm trước, Và bị ốm. Vị lết cái chân giả đi khắp 3 cây số để mua phở cho vợ. Về thì phở đã nguội ngắt, nhưng Và vẫn khen: "Cháu chưa ăn bát phở nào ngon như thế cô ạ". Phở ngon nhờ gia vị hay vì tình yêu ngọt lành anh Vị đã nêm vào?

Khi người phong yêu, có thể họ không có bàn tay hoàn thiện để nắm chặt, không có đôi chân lành lặn để đi dạo cùng nhau đến cùng trời cuối đất, nhưng bằng cách riêng của mình, trái tim họ đã hòa quyện chung một nhịp, đồng điệu và thiêng liêng

Huyền Vũ

Các tin khác

Hai cán bộ Công an "số hóa" điều tử tế

Hai cán bộ Công an "số hóa" điều tử tế

Nhận thấy sức lan tỏa rất lớn từ mạng xã hội, hai cán bộ Công an xã Trung Sơn (tỉnh Thanh Hóa) không chỉ dùng mạng xã hội làm phương tiện tuyên truyền mà còn sử dụng để lan tỏa những câu chuyện đẹp, kết nối giúp đỡ bà con, học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Trao niềm tin cho người hoàn lương nơi vùng núi Cao Bằng

Trao niềm tin cho người hoàn lương nơi vùng núi Cao Bằng

Từ những con bò giống, mô hình trồng rừng đến nguồn vốn ưu đãi, nhiều xã vùng cao Cao Bằng đang tạo “lưới đỡ” nhân văn giúp người hoàn lương có sinh kế, lấy lại niềm tin và từng bước tái hòa nhập cộng đồng bền vững.

Phía ấy Chư Tao Yang

Phía ấy Chư Tao Yang

Trong sâu thẳm đại ngàn nơi Chư Tao Yang sừng sững, có người già sau lễ cầu mưa cô độc ngồi với một cuộc đối thoại không ngừng nghỉ của truyền thống đồng bào. Cuộc đối thoại lặng lẽ khi lão già làng đang đi dần về phía tuổi trời, gần như đơn độc.

Mạnh tay với xe điện độ, chế

Mạnh tay với xe điện độ, chế

Thời gian qua, lực lượng chức năng ghi nhận tình trạng độ chế xe đạp điện có xu hướng gia tăng, nhất là trong giới trẻ. Nhiều phương tiện bị thay đổi kết cấu ban đầu, tăng tốc độ, loại bỏ các yếu tố an toàn. Điều đáng nói, không ít doanh nghiệp trở thành lò độ chế tiếp tay cho tình trạng này, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông.

“Mỹ phẩm tả pí lù” gắn mác tiên dược

“Mỹ phẩm tả pí lù” gắn mác tiên dược

Bằng ngôn từ quảng cáo mỹ miều cùng dàn người mẫu AI, các loại kem trộn đến từ Châu âu, Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc… với công dụng “trắng cấp tốc, siêu trắng”. Sự thật sau loại “tiên dược” làm đẹp ấy, là một mớ “tả pí lù” không nguồn gốc xuất xứ, giả nhãn mác và các thương hiệu nổi tiếng.

Bát nháo hội nhóm chứng khoán “chui”

Bát nháo hội nhóm chứng khoán “chui”

Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, Telegram, Zalo… xuất hiện dày đặc những hội nhóm tự xưng là “chuyên gia đầu tư”, “room VIP”, “tín hiệu nội bộ” với lời mời gọi hấp dẫn: lợi nhuận 10-30% mỗi tháng, “đánh đâu thắng đó”, có “đội lái” hỗ trợ kéo giá cổ phiếu. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là một kịch bản quen thuộc: lôi kéo nhà đầu tư nhỏ lẻ tham gia để rồi trở thành nạn nhân của chiêu trò “lùa gà” của các “chuyên gia tự phong”.

Chuyện chưa kể về "giữ lá chắn xanh" với ma túy ở vùng cao

Chuyện chưa kể về "giữ lá chắn xanh" với ma túy ở vùng cao

Từ sự vào cuộc quyết liệt của chính quyền cơ sở đến ý thức tự giác ngày càng nâng cao của người dân, “lá chắn” phòng, chống ma túy ở Kim Đồng (Cao Bằng) đang được gia cố vững chắc từng ngày. Không chỉ đẩy lùi hiểm họa tệ nạn, địa phương còn từng bước xây dựng môi trường sống an toàn, lành mạnh, hướng tới sự bình yên bền vững, minh chứng rõ nét khi Kim Đồng trở thành một trong 14 xã không ma túy của Cao Bằng năm 2025.

Hành trình “giữ người ở lại với cuộc đời”

Hành trình “giữ người ở lại với cuộc đời”

Sau hơn một năm tiếp nhận và vận hành, Cơ sở cai nghiện ma túy tỉnh Cao Bằng không chỉ là nơi điều trị mà đang trở thành nơi khơi dậy ý chí, thay đổi nhận thức và mở ra cơ hội làm lại cuộc đời cho hàng trăm học viên. Trong kỷ luật và tình người, những phận đời từng lầm lỡ đang từng ngày bước ra khỏi bóng tối.

Góp sức người “xây” tri thức vùng biên

Góp sức người “xây” tri thức vùng biên

Khát vọng cho vùng biên có những ngôi trường liên cấp, cho giáo dục vùng cao tiến kịp với đồng bằng, cho những học trò đồng bào tiếp cận với tri thức. Những điều đó khiến màu áo xanh bạc thêm trong nắng gió biên thùy.

Đừng tự biến mình thành tội phạm sau những chầu say xỉn

Đừng tự biến mình thành tội phạm sau những chầu say xỉn

Cuộc sống hàng ngày có hàng trăm lý do để người ta rủ nhau đi uống rượu, bia.... Tuy nhiên, trên thực tế có nhiều người thường xuyên sử dụng quá mức, người nghiện thì sử dụng thay nước dẫn đến tình trạng tổn thương thần kinh, không kiểm soát được bản thân nên thường chấp những chuyện nhỏ nhặt rồi gây gổ, đánh nhau, thậm chí có những trường hợp còn tấn công, gây án mạng thương tâm cho bạn nhậu.

Những đứa trẻ “lạc đường”

Những đứa trẻ “lạc đường”

Dù lực lượng chức năng đã xử lý quyết liệt và sau một thời gian tạm lắng thì gần đây, tại một số tỉnh, thành ở khu vực miền Trung - Tây Nguyên, khi màn đêm buông xuống, một số nhóm thanh thiếu niên (trong đó có nhiều đối tượng dưới 16 tuổi) tụ tập rồi chạy xe tốc độ cao, lạng lách, đánh võng, đua xe trái phép...

Chọi bò - nét văn hóa đặc sắc của người Mông

Chọi bò - nét văn hóa đặc sắc của người Mông

Chọi bò hay “Bò chận” là lễ hội văn hóa của người Mông đã có từ rất lâu.  Người Mông thường tổ chức lễ hội được xem là biểu trưng sức mạnh của dân tộc vào dịp tết đến xuân về, cũng có thể là các dịp lễ lớn trong năm như ngày quốc khánh 2/9 hay dịp giải phóng đất nước 30/4…

Gặp lại những người bảo vệ kho vàng Ngày Giải phóng

Gặp lại những người bảo vệ kho vàng Ngày Giải phóng

34 người lính trong Đoàn C282Q là những thanh niên ưu tú, được tuyển chọn từ nhiều vùng quê, được huấn luyện bài bản, nghiêm ngặt để thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt không ai biết trước. Ngày Giải phóng, nhiệm vụ bí mật chính là tiếp quản hầm vàng, kho tiền, cảng hàng hóa. Công việc không có bom rơi, đạn nổ nhưng không kém phần cam go, khốc liệt. Đó là cuộc chiến đấu vượt lên chính mình, chiến thắng sự cám dỗ vật chất, giữ vững phẩm giá của người lính Cụ Hồ.

Nghe đài, làm báo trong “địa ngục” Côn Đảo

Nghe đài, làm báo trong “địa ngục” Côn Đảo

51 năm trôi qua, thế hệ những người tù Côn Đảo ngày ấy không còn nhiều nữa. Nhưng, năm nào cũng vậy, những người còn sống gặp nhau, kể lại góc khuất rất con người về tình bạn trong tù, vết sẹo còn chưa lành, bao lần tuyệt thực đến kiệt quệ. Điều đặc biệt, giữa bóng tối tù đày, trong xiềng xích, đói khát và khổ đau, người tù vẫn viết báo, nghe radio, truyền tin...

“Cơn sốt” trải nghiệm và những rủi ro tiềm ẩn

“Cơn sốt” trải nghiệm và những rủi ro tiềm ẩn

Trào lưu “đi để trải nghiệm” nở rộ, kéo theo nhiều tour trekking (đi bộ dã ngoại, leo núi dài ngày) tự phát trên mạng xã hội. Nhưng phía sau những chuyến đi được quảng cáo hấp dẫn ấy là không ít rủi ro, tai nạn và những bất cập trong cách tổ chức, quản lý.

Afganistan trên hành trình loại bỏ cây thuốc phiện

Afganistan trên hành trình loại bỏ cây thuốc phiện

Khi Taliban trở lại nắm quyền tại Kabul tháng 8/2021, ít ai hình dung rằng chính quyền từng bị phương Tây coi là “nhà nước ma túy” lại khởi đầu một trong những cuộc triệt phá cây thuốc phiện lớn nhất trong lịch sử. Nhưng đằng sau cuộc cách mạng đó là một cuộc khủng hoảng nhân đạo kèm theo những câu hỏi chưa có lời đáp về tính bền vững của công cuộc này.

Cặp vợ chồng trẻ “khởi nghiệp” sai hướng

Cặp vợ chồng trẻ “khởi nghiệp” sai hướng

Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP Huế vừa ra quyết định khởi tố vụ án cho vay lãi nặng trên không gian mạng đối với Nguyễn Ngọc Tuấn (sinh năm 1991, trú tỉnh Ninh Bình) và vợ là Huỳnh Thị Thanh Trúc (sinh năm 2002, trú tại tỉnh Kiên Giang). Sau khi kết hôn, cặp vợ chồng này đến Huế lập nghiệp.

Vì sao “Bà trùm” đổ được hàng chục ngàn tấn chất thải ra môi trường?

Vì sao “Bà trùm” đổ được hàng chục ngàn tấn chất thải ra môi trường?

Dưới lớp vỏ bọc là những doanh nghiệp môi trường có đầy đủ giấy phép, “nữ quái” Lê Thị Thùy Trang đã thiết lập một mạng lưới khép kín để thu gom hàng chục nghìn tấn chất thải công nghiệp rồi âm thầm đổ thẳng ra môi trường. Những đồng tiền vàng chói lọi thu về từ việc “bán đứng” môi trường sống đã bị lực lượng Cảnh sát Môi trường và Cảnh sát Kinh tế phanh phui trong một chuyên án nghẹt thở.

Lững lờ Pô Kô

Lững lờ Pô Kô

Chảy ngược về phía tây và có những đoạn trở thành biên giới tự nhiên giữa hai quốc gia, con sông huyền thoại ở bắc Tây Nguyên vẫn lững lờ trôi mang phù sa tưới tắm đôi bờ, nảy nở sinh sôi những mạch ngầm hy vọng cho tương lai.