Duyên nghiệp với nghề báo

Mỗi khi rời quán cà phê, không biết vô tình hay hữu ý, có một người thanh niên thường để lại một tờ nhật báo. Tôi coi đó như một món quà để tiêu khiển lúc quán xá vắng khách. Chính những tờ báo ấy đã giúp tôi định hình lại nghề nghiệp. Chợt nhận ra mình đã học “sai nghề”!...

1. Giữa năm 2006, tôi trúng tuyển vào ngành Sư phạm Ngữ văn, Trường Đại học Đà Lạt. Đó là một “cú đúp”, vừa trở thành một tân sinh viên, vừa được học ngành Sư phạm đáng tự hào. Đó là ngành học khi ấy được nhiều người mong ước vì… không phải đóng học phí. Cánh sinh viên đến từ miền Trung phần lớn là nghèo, khó khăn cơ bản chia đều như nhau. Ngày đi học, tối hoặc cuối tuần được nghỉ, mọi người đều cố tìm riêng cho mình một công việc để làm. Ai cũng kỳ vọng cuối tháng sẽ có thêm chút tiền mà cải thiện bữa ăn. Nhất là để giảm bớt gánh nặng về cơm, áo cho cha mẹ. Thành thử, sinh viên chúng tôi ngày ấy, hoặc do gia đình ở quê quá khó khăn, hoặc vì bản tính con người miền Trung cần kiệm, rảnh thì không chịu được. Rồi kẻ đi làm gia sư, người xin cuốc đất, thu hoạch rau, kẻ gánh vác bắp sú, đứa rửa chén, bán thuê… vào những lúc không phải lên giảng đường.

Tôi có được việc làm theo ca tại quán cà phê trên phố núi ngàn hoa, gần Ngã 5 Trường Đại học Đà Lạt với nhiệm vụ trông coi, sắp xếp xe cộ cho khách. Bấy giờ, đó là quán cà phê sang trọng nhất vùng với lượng khách khá đều. Bước sang năm 2, tôi được chủ quán chuyển vào trong làm nhân viên bưng bê phục vụ. So với chuyện đồng áng ở quê, đó là công việc nhẹ hều mà mỗi tháng vẫn kiếm được 150.000 đồng, đủ để mua gạo, gia vị và nhiên liệu, vì khi đó sinh viên trên miền đất lạnh hầu hết nấu ăn bằng bếp dầu hỏa.

Tôi bắt đầu chú ý tới một vị khách đặc biệt, gần như sáng sớm nào vị khách ấy cũng xuất hiện với chiếc ba lô bụi bặm cùng tờ nhật báo Tuổi Trẻ trên tay. Gã có mái tóc dài quá bờ vai, rối bời và bộ ria mép lâu ngày biếng cạo. Gọi xong ly cà phê, anh thường có thói quen vắt chéo chân rồi đọc báo. Tôi có thể định hình được sự hài lòng hay thất vọng của gã mỗi khi đọc tin tức, bài vở trong tờ nhật báo qua nét mặt đầy biểu cảm. Vị khách này vốn đơn độc hoặc lấy sự đơn độc làm sở thích cá nhân. Chẳng khi nào thấy gã ngồi chung bàn hay trò chuyện rôm rả cùng ai. Vô tình gặp người quen trong quán, gã chỉ khẽ gật đầu. Đó là ám hiệu thay cho lời chào xã giao.

Lúc rời quán, tờ báo đọc xong thường được anh bỏ lại. Với tôi, đó là “món quà” dùng để tiêu khiển thời gian khi quán xá vắng khách. “Mót báo” riết rồi hóa thành thói quen hứng thú mỗi ngày, thật khó bỏ. Có hôm, gã không tới quán hoặc tới nhưng không để lại tờ báo đã đọc, tôi bỗng tiếc nuối, giận gã vu vơ.

Rồi chị chủ quán tiết lộ, người có chiều cao khiêm tốn, phong cách bụi trần trên là Nguyễn Hàng Tình, một phóng viên hay viết về đề tài văn hóa, đời sống theo thể loại bút ký rất sâu sắc. Sau này, chỉ cần đọc đoạn sapô trên mỗi bài báo, tôi dễ dàng nhận ra đó là bài viết của gã mà không cần nhìn phần ghi chú tác giả. Những bài báo ấy mang phong cách rất riêng, đậm dấu ấn điển hình cá nhân, đó là phong cách rất Nguyễn Hàng Tình.

Duyên nghiệp với nghề báo -0
Tác giả và đồng nghiệp phỏng vấn ông Ha Xuyên, già làng người dân tộc thiểu số ở huyện Đam Rông, tỉnh Lâm Đồng.

2. Những tờ báo anh để lại ở quán cà phê năm ấy đã giúp tôi, một sinh viên năm 2 định hình lại nghề nghiệp trong tương lai. Tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về nghề báo và tập tành viết những bài báo khó nhọc đầu tiên. Không thầy, không người hướng dẫn, giới thiệu, tôi chập chững vào nghề viết báo từ những bước đi tự lập. Không có máy tính, cũng chẳng có máy ảnh, tôi vẫn hăm hở đi bộ hàng chục cây số để tìm kiếm tư liệu mỗi khi nghe lỏm được ai đó trò chuyện về một điều thú vị trên miền đất này.

Vì thế, có lẽ tôi là đứa sinh viên đầu tiên lọ mọ chui xuống lòng đất, khám phá đường hầm bí mật do người Nhật đào trong thế chiến thứ 2, thông vào một số căn biệt thự trên đường Yên Thế, TP Đà Lạt, sau Cung Nam Phương Hoàng Hậu ngày nay. Tất cả tư liệu đều được viết tay vào cuốn vở, sau đó mới đem ra tiệm internet gõ và in ra giấy A4 rồi gửi đi theo đường bưu điện. Bài báo đầu tay của tôi được xuất bản trên tờ Phụ Nữ Việt Nam, tiếp đó là Tạp chí Gia Đình…

Phát hiện tôi có máu đam mê với nghề viết báo, các anh chị làm báo kỳ cựu ở Đà Lạt đã hỗ trợ tôi rất nhiều. Cũng trong thời gian này, niềm vui ập tới với tôi khi Báo Sinh viên Việt Nam liên hệ ký hợp đồng cộng tác viên, hỗ trợ tiền theo tháng sau nhiều bài được đăng trên tờ báo này. Dành dụm nhuận bút, tôi lần lượt mua được máy tính bàn, kết nối với internet, chiếc máy ảnh mini cầm tay, máy ghi âm, rồi chiếc xe máy cũ... Vậy là đủ điều kiện cơ bản để một gã sinh viên Sư phạm Ngữ văn hành nghề kiếm sống sau những giờ trên giảng đường bận rộn.

Năm 2008, loại hình báo điện tử bắt đầu phát triển mạnh. Có máy tính trong phòng trọ, tôi được tiếp cận nhiều hơn với cách làm báo điện tử hiện đại. Tôi cộng tác với nhiều tờ báo, như Tuổi Trẻ, Vnexpress.net, Sinh viên Việt Nam, Kiến thức… Thu nhập từ nhuận bút cũng dần tăng lên, có tháng lên tới hơn năm triệu đồng. Đó là khoản tiền đáng mơ ước của cánh sinh viên phố núi… 

Khi phát hiện ra có “thằng sinh viên viết báo”, chính Nguyễn Hàng Tình, người từng bỏ lại những tờ báo ở quán cà phê bao năm trước đã kéo tôi vào danh sách tập huấn kỹ năng viết tin bài, chụp ảnh báo chí. Về sau, với sự dẫn dắt, chỉ dạy tận tâm từ những người thầy là đồng nghiệp đi trước, sự nỗ lực không ngừng của bản thân, tôi càng đam mê với nghề.

Khắc Lịch

Các tin khác

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Di tích quốc gia tháp đôi Liễu Cốc hơn 1.000 năm tuổi chậm được trùng tu, bảo tồn, vì sao ?

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Bài thơ đặc biệt của PGS, Viện sĩ Tôn Thất Bách năm 1969

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Ký ức thời hoa lửa

Ký ức thời hoa lửa

Tháng tư về, như bao người lính năm xưa, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phê, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Dương (cũ) lại bồi hồi nhớ những năm tháng xông pha trận mạc, về từng trận đánh làm nức lòng quân dân miền Đông Nam bộ, cho đến khoảnh khắc chứng kiến Sài Gòn giải phóng. Ở tuổi 89, trong lòng của vị tướng già vẫn còn nguyên hương vị của ngày đại thắng mùa xuân, thống nhất đất nước.

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Chuyện về điệp báo A10 bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy

Khi “Non sông liền một dải”, trở về với cuộc sống đời thường, những điệp báo viên A10 lại tiếp tục chung tay kiến thiết, xây dựng đất nước bằng tất cả tâm huyết của mình, trong số đó có bác sĩ Nguyễn Hữu Khánh Duy – Cụm phó Cụm Điệp báo A10.

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Kỳ tích Báo Quân giải phóng: Những trang sử viết bằng máu & lửa chiến trường

Giữa làn mưa bom bão đạn của chiến trường miền Nam khốc liệt, có một đội quân không chỉ cầm súng mà còn cầm bút, tạo nên những trang sử bằng mực in và cả máu xương. Đó là những cán bộ, phóng viên Báo Quân giải phóng (mật danh A4, Báo chỉ tồn tại trong 12 năm: 1963-1975) - những người đã viết nên kỳ tích với 338 số báo, trở thành vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Thắm mãi ngày đất nước dậy cờ hoa

Đã 51 năm trôi qua, mỗi khi nhớ đến ngày 30/4/1975, biết bao người con đất Việt không khỏi nghẹn ngào xúc động, họ là những nhân chứng trong ngày vui bất tận của dân tộc, ngày hội non sông thu về một mối, Bắc – Nam một nhà. Ngày hội già trẻ, gái, trai từ Nam chí Bắc ngập trong rừng cờ, rừng hoa. Mỗi gương mặt sáng rỡ lên trong trời đất lộng gió hòa bình.

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Trà Sư: Đi chậm lại giữa một hệ sinh thái

Có những điểm đến gây ấn tượng bằng sự náo nhiệt. Trà Sư thì làm điều ngược lại. Khu rừng ngập nước này của An Giang không vội vàng chinh phục du khách bằng những cú “wow” phô trương, mà bằng một trải nghiệm lặng, sâu và kéo người ta ra khỏi nhịp sống quá nhanh.

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Tìm giải pháp để văn hoá truyền thống tạo ra giá trị, nuôi được cộng đồng

Cùng với chuyển biến tư duy từ bảo tồn văn hoá đơn thuần sang bảo tồn gắn với phát triển, nhiều địa phương đã từng bước khai thác giá trị văn hóa để tạo sinh kế, nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, để văn hoá thực sự “sống” trong cộng đồng, tạo ra giá trị, nuôi sống cộng đồng thì vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức.

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Từ bến sông xưa vọng lại đến công viên tưởng niệm phà Gianh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhiều thanh niên, sinh viên tạm biệt mái trường, quê hương, gia đình để lên đường. Bến phà Gianh, Quảng Bình (cũ) là nơi họ đến cùng với nhân dân địa phương để bảo vệ tuyến đường huyết mạch vào Nam. Và nhiều người mãi mãi tuổi 20 ở lại phà Gianh.

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Hát nhép, sử dụng AI để giả mạo nghệ sĩ bị xử lý như thế nào?

Cấm hát nhép được triển khai tại tất cả các địa phương trên cả nước, không phải chỉ riêng ở TP Hồ Chí Minh. Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) đã có công văn đề nghị các địa phương chấn chỉnh tình trạng biểu diễn, tổ chức biểu diễn không trung thực, trong đó tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, bao gồm cả hát nhép.

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Góp phần làm sáng tỏ một danh nhân Hà Nội đầu thế kỷ XX

Cuốn sách “Chí sĩ Nguyễn Khắc Cần trong phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX” của tác giả Thiếu tá Nguyễn Mạnh Tấn - một cán bộ đang công tác tại Công an TP Hà Nội - là một công trình có giá trị, thể hiện tinh thần trách nhiệm khoa học, sự tâm huyết với lịch sử và truyền thống dân tộc.

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

“Chạm” vào bình minh trên biển mây Samten Hills Dalat

Nằm yên bình giữa miền đồi núi trập trùng của vùng Đơn Dương, Samten Hills Dalat (Lâm Đồng), không chỉ là một điểm đến mà còn là hành trình trở về với sự tĩnh tại trong mỗi con người. Ở nơi ấy, khi đêm vừa kịp khép lại, bình minh bắt đầu hé mở, thiên nhiên dường như cất lên một bản giao hưởng dịu dàng sâu lắng, nơi mây, nắng và gió quyện hòa trong từng khoảnh khắc.

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Đón đọc Văn nghệ Công an số 805

Văn nghệ Công an số 805 Phát hành thứ Năm, ngày 2/4/2026. Văn nghệ Công an số 805 với nhiều bài viết hấp dẫn, dày 24 trang, khổ 30x40cm, giá bán lẻ 8.000 đồng/ tờ.

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Dấu ấn kinh tế tư nhân trong diện mạo văn hóa thế hệ mới của Việt Nam

Một đời sống mới của du lịch văn hoá đã sẵn sàng từ khi Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam ban hành. Mục tiêu xây dựng Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới đã và đang có sự tham gia đặc biệt tích cực của một lực lượng sáng tạo nòng cốt, đó là kinh tế tư nhân.