Văn hoá phê bình và văn hoá tiếp nhận phê bình

Trong đời sống văn học văn nghệ, phê bình là hoạt động không thể thiếu. Có phê bình mới có động lực cho văn hóa, văn nghệ phát triển, có định hướng công chúng trong thưởng thức… Chúng ta đã từng bàn luận sôi nổi về việc thế nào là phê bình chuyên nghiệp, thế nào là phê bình nghiệp dư. Nhưng thiết nghĩ, trước khi động đến chuyên nghiệp với nghiệp dư, cần phải xây dựng, xác định được văn hóa phê bình...

Tại sao nói chuyện văn hóa phê bình ở đây? Bởi vì trên thực tế, có nhiều người đã nhân danh phê bình văn học nghệ thuật để thực hiện những mục đích ngoài văn học nghệ thuật. Phố biến nhất, có thể kể đến dùng phê bình làm công cụ để lăngxê tên tuổi tác giả, tác phẩm, bất chấp tác giả ấy là ai, tác phẩm ấy như thế nào. Cứ miệt mài viết bài bằng những lời lẽ thật to tát, kêu như chuông đồng, khánh bạc, gọi tác giả X, tác giả Y… bằng những mỹ từ thật đao to búa lớn, rải khắp báo chí trong Nam ngoài Bắc, coi như đấy là "hiện tượng đột xuất" của nền văn học nghệ thuật nước nhà, là cứu cánh cho đời sống văn nghệ đang vô cùng buồn tẻ… Công chúng thật thà sẽ thấy "choáng". Nhưng sau cơn choáng ban đầu ấy, nếu còn đủ bình tâm và lý trí, tìm kiếm tác phẩm về nghiên cứu thì lại đến cơn choáng thứ hai là cơn choáng của sự thất vọng. Không thấy trong cái tác phẩm được khiêng vác, được thổi phồng lên đến tận giời xanh ấy có tí phẩm chất gì mà các nhà phê bình đã rêu rao. Nhưng có sao. Các nhà phê bình đã làm được một việc là hâm nóng tên tuổi một ai đó trong một thời gian (dẫu có ngắn ngủi) và còn lừa được một số công chúng cả tin mua sách, mua băng đĩa, đi xem phim, đi xem ca nhạc… vv… dù cho công chúng tử tế sau khi biết mình bị lừa có hậm hực thế nào đi chăng nữa, thì việc làm của họ vẫn cứ là… thành công.

Tôi có người bạn là giảng viên một trường đại học tâm sự rằng: Đọc báo chí nhiều, cứ thấy giới thiệu sách hay là chị đâm bổ đi mua về nghiềm ngẫm. Nhưng càng nghiền ngẫm càng thấy… hoang mang, vì hình như mình… ngu quá thì phải. Có những tập sách mà các nhà phê bình ca ngợi hết lời thì chị thấy nó chả có gì đáng nói, thậm chí nhạt hoét. Đọc ngược đọc xuôi vẫn không tìm thấy những phẩm chất được rêu rao đầy trên mặt báo nó nằm chỗ nào trong sách. Dần dần chị rút ra kinh nghiệm, tốt nhất không đọc các bài phê bình, giới thiệu sách trước khi đọc sách, vì nó sẽ làm "loạn thông tin", "loạn định hướng", "loạn cảm nhận" của mình. Trong giới văn nghệ sĩ thì không lạ những "chiêu" dùng phê bình để lăngxê nhau. Nguyên nhân thì vô vàn. Thân thiết với nhau. Cả nể nhau. Trả ơn nhau. Cùng cánh hẩu với nhau… Gần đây lại còn xuất hiện thêm thuật ngữ "khen cho nó chết". Hóa ra khi ghét nhau cũng khen. Để cho công chúng "chửi" mới … khách quan, chứ người viết phê bình mà "chửi" thì có khi công chúng lại… không tin. Khi muốn lăngxê thì "chửi", thì mạt sát hết lời, thì nêu đủ các vụ xìcăngđan có hoặc không có, còn khi muốn dìm thì lại phải tìm cách khen cho thật… đểu. Đúng là đời sống phê bình phong phú quá đi mất!

Quang cảnh Hội nghị Lý luận phê bình văn học lần thứ III do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Tam Đảo, Vĩnh Phúc tháng 6/2013 (ảnh chỉ có tính chất minh họa).

Quang cảnh Hội nghị Lý luận phê bình văn học lần thứ III do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Tam Đảo, Vĩnh Phúc tháng 6/2013 (ảnh chỉ có tính chất minh họa).

Đấy là chuyện khen, còn chuyện chê thì… tinh vi hơn nhiều. Người mượn phê bình để chửi người khác cũng không thiếu. Trong bài phê bình, lẽ ra cần phải tập trung vào tác phẩm với những nét đặc sắc hoặc những hạn chế của nó, thì người viết lại sẵn sàng kể lể đủ thứ chuyện liên quan đến "khổ chủ" mà không liên quan tí gì đến tác phẩm vào bài viết của mình. Rồi thì bình luận loạn xà ngầu. Rồi thì làm ra vẻ vô tình nhắc đến một số những chi tiết đời tư mà người ta muốn giấu hoặc chí ít cũng không có nhu cầu bê lên cho thiên hạ khắp nơi cùng biết. Rồi thì bài viết đi, bài viết lại, người hùa vào, người phê phán, kẻ tung, người hứng, loanh quanh kéo nhau đến tận bờ vực của sự chửi rủa tay đôi hoặc tập thể nhằm vào đời tư chứ không nhằm vào tác phẩm. Cái sự "chửi" nhau công khai trên mặt báo, "chửi" nhau bằng văn hóa ấy làm phiền lòng độc giả rất nhiều. Cho nên, văn hóa phê bình hay phê bình một cách có văn hóa là phải gạt bỏ hết những động cơ cá nhân định "dìm chết" ai đó, định "chửi mát, chửi đổng, chửi vỗ mặt" người nào đó hay tâng bốc, đánh bóng tên tuổi vô tội vạ một ai đó. Có thế, phê bình mới làm đúng chức năng của mình.

Còn văn hóa tiếp nhận phê bình thì sao? Với những nhà phê bình (mạn phép được gọi những người làm phê bình cả chuyên nghiệp lẫn không chuyên nghiệp đều là những nhà phê bình) chân chính, cái "đáng sợ" nhất chưa phải là sự săm soi của công chúng xem mình phê bình thế nào, có đủ tài, đủ tâm, đủ tầm không mà cái "đáng sợ" nhất lại chính là các "khổ chủ" được phê bình. Họ là nhà văn, là nhà thơ, là họa sĩ, là ca sĩ, nhạc sĩ, nhà biên kịch, đạo diễn… Cứ hễ động đến "sản phẩm" của họ là coi chừng. Có một luật bất thành văn như thế này (âu cũng là tâm lý thông thường của con người): khen thì không sao, kể cả cái khen ấy có... quá lời đi chăng nữa; chứ chê thì cứ... liệu chừng. Một là nhếch môi khinh bỉ: "Cái thằng, cái con (các nhà phê bình trở thành thằng, thành con hết) ấy ngu thật đấy, có mắt như mù, không nhìn thấy cái hay, cái đẹp của mình". Hai là viết bài "phản pháo" lại (cái này hơi hiếm hoi). Ba là "mài sắc ý chí căm thù", hễ có dịp là "trả thù". Mà cách "trả thù" cũng muôn hình vạn trạng. Nói xấu nhau, "dìm hàng" nhau, tuyệt giao với nhau (nếu trước khi có bài phê bình, hai bên quen biết)…vv và vv. Cho nên không ít nhà phê bình cứ cầm bút lên lại đặt bút xuống.

Khi viết bài thì cũng phải uốn ngòi bút mãi, sao cho nó tròn trịa, khen là chính, chê in ít thôi, mà chủ yếu là chê những thứ nhẹ nhàng. Cao thủ nhất là chê sao có vẻ như chê mà chính ra lại là… khen, như thế sẽ đôi bên cùng được việc, chẳng phương hại đến ai, có chăng là nền phê bình nước nhà chịu thiệt, vì sẽ không có những bài phê bình trung thực, ra tấm ra món. Có nhà phê bình tâm sự, vì có bài viết trót chê tiểu thuyết của một tác giả, nên đã bị tác giả ấy "trả đũa" bằng cách trong một buổi gặp mặt đông đủ các bạn văn, ông nhà văn đáng kính có tiểu thuyết bị chê ấy đã trịnh trọng tặng sách khắp lượt mọi người đứng đó, trừ người viết bài phê bình ấy ra (mặc dù cũng quen biết nhau) với lời khinh khỉnh: "Ông ấy còn bêu cuốn của tôi trên báo!". Lại có một cây bút phê bình trẻ khóc nức nở khi một ông tác giả bị cô viết bài chê một vài chi tiết trong tác phẩm đã bắn tiếng với tất cả mọi người quen biết rằng "Cái con ranh ấy thế mà láo, láo quá! Nhưng tôi không thèm chấp!" (Không chấp mà lại chửi toáng lên như thế?). Cô bảo, có lẽ cạch đến già cô không mon men thò bút viết phê bình nữa. Khen chê một tác phẩm mới ra đời thì có gì là "láo quá"? Cô thấy hay thì bảo là hay, thấy chỗ dở thì nói là dở… Tôi nghiệm ra, cái lỗi của cô là trung thực quá. Ai bảo dám viết bài chê "tiền bối", lại còn thật thà ký nguyên tên tuổi trong bài viết. Sao không lấy bút danh? Cô bảo: "Viết phê bình chứ có đi ám sát ai đâu mà phải dùng bài ném đá giấu tay như thế?". Không biết là với cách tiếp nhận phê bình theo kiểu "ai khen ta là tri kỷ của ta, ai chê ta là kẻ thù của ta", "ai khen ta là người sáng suốt, kẻ nào chê ta kẻ ấy ngu", thì các văn nghệ sĩ nước nhà đã "tiêu diệt" được bao nhiêu nhà phê bình? Nhất là những người như cô bạn trẻ tuổi của tôi, sau khi bị chửi là "láo" đã gạt nước mắt bảo rằng không viết phê bình nữa.

Người ta bảo: Làm phê bình là phải có bản lĩnh. Nhưng bản lĩnh gì thì bản lĩnh, tiền nong dành cho phê bình đã không rủng rỉnh, lại yêu cầu người viết phải có bản lĩnh nghe chửi thì tôi ngờ rằng khó lắm thay! Hơi đâu cái hơi ngồi đọc tác phẩm, xem tác phẩm toét cả mắt, dồn tâm huyết, năng lực viết bài, rồi thấp thỏm ngồi nghe… chửi. Các ông bà nhà thơ nhà văn dồn tâm huyết viết ra tác phẩm, bị chê một câu đã chửi om lên, thì cái tác phẩm của nhà phê bình bị chửi như thế, hỏi người viết phê bình còn đủ nhiệt tình không?

Tôi không nghĩ tất cả mọi nhà phê bình đều đúng, tất cả các bài viết, các công trình phê bình đều đúng trăm phần trăm, nhất là đối với lĩnh vực văn chương, nghệ thuật. Hay hoặc dở, xuất sắc hay không nhiều khi còn phụ thuộc vào cái "gu" của từng đối tượng tiếp nhận. Thế nhưng, trong tiếp nhận phê bình dứt khoát phải có văn hóa - văn hóa tiếp nhận và văn hóa ứng xử. Thái độ bình tĩnh và trân trọng rất cần thiết. Cánh cửa khoa học không khép đối với bất kỳ ai. Nếu cần, người bị phê bình có thể trao đổi lại một cách thấu đáo đối với người phê bình chứ không phải là chửi rủa hay thù hằn. Nhiều khi, chính tác phẩm chưa kịp nói lên điều gì, nhưng những hành xử bên lề của giới văn nghệ sĩ lại bộc lộ rất nhiều về cái "gia tài văn hóa" mà họ đang có trong tay

Nguyễn Thị Việt Nga

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.