Từng là Chủ tịch Hội VHNT Lâm Đồng rồi hiện nay là Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam ở tỉnh Lâm Đồng nhưng trước đó, từ năm 1981, ông đã đi làm báo. Và cho đến giờ, khi đã nghỉ hưu, vẫn say sưa viết báo, làm thơ.
Trần Thắng được đào tạo cơ bản về hội họa nhưng cũng làm thơ từ rất sớm. Làm không ít thơ nhưng anh rất lặng lẽ, ít công bố, mới chỉ có một tập in chung cùng Phạm Nguyễn Toan cách đây đã 18 năm. Thế nên cho đến những ngày đầu tháng 8 này, anh em bè bạn văn nghệ đều vui mừng chia sẻ cùng anh khi “Dốc im lặng” - tập thơ in riêng đầu tiên của Trần Thắng chính thức ra mắt bạn đọc, do NXB Hội Nhà văn cấp phép và ấn hành.
Trung tướng Hữu Ước viết kịch, viết truyện ngắn, vẽ tranh, sáng tác nhạc, làm phim, viết tiểu thuyết và làm thơ. Đã có nhiều bài viết về các lĩnh vực này, tôi có xem một số bài đăng trên báo viết về nhà văn Hữu Ước. Tôi chưa xem kịch, chưa xem truyện nhưng đã nghe ca khúc Hữu Ước sáng tác, đọc tiểu thuyết và xem tranh Hữu Ước vẽ, đọc thơ Hữu Ước tặng tôi. Tôi thích thơ và tranh của Hữu Ước và trong bài viết này tôi chỉ nói về thơ và con người thơ của Hữu Ước...
K khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Cả lớp chỉ có chừng 40 sinh viên. Đây là khóa thi vào cực khó và là sự khó khăn cuối cùng bởi ngay khóa sau, các trường tuyển sinh ồ ạt. Lớp tôi có đến gần một nửa là cán bộ đi học. Có một bạn tôi không thể đoán được là cán bộ hay học sinh phổ thông vì nếu là cán bộ thì trẻ hơn so với các cán bộ khác, còn nếu là học sinh phổ thông thì lại quá già. Bạn có tên Trần Mạnh Thường chưa một ngày làm cán bộ.
Có thể, trong giới viết văn, làm thơ, làm báo hôm nay có nhiều người không biết Nguyễn Trọng Định, vì đơn giản anh đã ra đi quá sớm, khi tuổi đời mới vừa hai mươi sáu, trên chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng hồi Mậu Thân. Nhưng những ai đã biết anh, thì rất khó quên được anh.
Trong thứ thơ trữ tình hướng nội, tức là loại thơ chủ yếu đào sâu vào thế giới tâm hồn của cái tôi trữ tình của tác giả, như trong nền Thơ Mới trước 1945, tất cả khái niệm thời gian và không gian đều rất trừu tượng, chung chung. Ta sẽ rất khó tìm ra một địa danh nào cụ thể trong thơ Xuân Diệu và Huy Cận vào thời kỳ ấy chẳng hạn.
Nhà thơ Đặng Hiển tên thật là Đặng Đức Hiển, sinh ngày 9/5/1939, quê quán Hành Thiện, Xuân Trường, Nam Định vừa qua đời tối ngày 14/3/2020 tại Hà Nội do bệnh trọng, hưởng thọ 82 tuổi. Ông được phong Nhà giáo Ưu tú; là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam.
Chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà Đỗ Văn Khiêm, (SN 1987, ở Nghĩa Hưng, Nam Định) đánh chết người, để rồi nhận về bản án chung thân. 2 năm nay, Khiêm là tác giả của 100 bài thơ, liên tiếp giành nhiều giải thưởng trong các cuộc thi viết do Trại giam Tân Lập tổ chức.
Có một lần, tôi viết: với nhà thơ (và nhà văn nói chung) “viết cái gì” là hết sức quan trọng, nhưng “viết như thế nào” cũng quan trọng không kém, nhiều khi còn quan trọng hơn...
Số phận nghiệt ngã không mỉm cười với cô gái chân quê mang tên một loài hoa đẹp khi tứ chi co rút, teo tóp dần sau nhiều cơn sốt. Cứ tưởng định mệnh đã khép lại ước mơ và khát vọng, không ngờ những câu thơ dung dị bất chợt hiện hữu, thắp sáng niềm tin yêu cuộc sống.
Tôi vẫn là Nguyễn Thụy Kha âm thầm, lặng lẽ dâng hiến. Tôi vẫn còn nợ đời nhiều lắm. Mong rằng lần này, tôi có thêm động viên của bạn đọc để tiếp tục "mài chữ", mang thêm những dâng hiến mới cho đời...
Anh bạn tôi là nhà thơ hay cao giọng luận đàm, hay tuyên ngôn những lời to tát. Gặp đồng nghiệp anh ta thường khuyên: "Hãy viết, hãy tìm tòi, hãy chiến đấu hết mình cho thơ ca". Anh cũng làm thơ, tôi cũng làm thơ, còn bao nhiêu người khác làm thơ nữa. Nhiều người âm thầm viết, thơ có bài hay, có câu xoàng cũng là chuyện thường. Nghề làm thơ viết văn tuy có đặc thù riêng nhưng cũng nên quan niệm như bao nghề khác. Làm gì phải lên gân lên cốt, phải gồng mình, phải khác người cho mệt.
Những nữ Cảnh sát giao thông (CSGT) làm nhiệm vụ tại các ngã tư đông đúc giữa giờ tan tầm, những chiến sĩ linh hoạt hộ tống thí sinh hỏng xe, lạc đường tới đúng địa chỉ trong mùa thi cử căng thẳng, dù kĩ tính và hay soi xét đến đâu, dư luận cũng phải ghi nhận, vài năm trở lại đây hình ảnh CSGT Hà Nội đã thay đổi rất nhiều...
Đã nhiều năm qua, người dân ở phố Vạn Lợi, phường Quảng Tiến, thị xã Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa luôn tự hào về câu chuyện phi thường của chàng trai bị nhiễm chất độc da cam, thân thể teo tóp, nằm liệt giường đã hơn 20 năm. Dù không hề được đến trường học chữ nhưng chàng trai này lại biết làm thơ và còn xuất bản thơ để bán lấy tiền làm từ thiện. Câu chuyện nhanh chóng lan truyền khắp gần xa, Chàng trai đã được bà con và bạn bè yêu mến khâm phục gọi là "nhà thơ trẻ giàu nghị lực". Đó chính là chàng trai trẻ 24 tuổi mang tên Vũ Đức Nguyên.