Thuận dòng

Trên đời thật không gì dễ chịu bằng để cho mọi sự được thuận dòng, "trôi theo tự nhiên".

Có lần ngồi với bạn, vui chuyện, mình kể lại một kỷ niệm hồi mình mới 5 tuổi. Nghe xong, bạn ngạc nhiên: Chịu bác, sao bác nhớ tài thế, 5 tuổi mà nhớ chi li từng chi tiết nhỏ. Mình hơi ớ ra: Không tin à? Tớ còn nhớ cả những chuyện năm tớ mới 3 tuổi cơ!

3 tuổi, ở nhà quê hồi đó, nhất là ở một vùng quê nghèo như quê mình, chả có đứa trẻ con nào mặc quần. Mình không phải ngoại lệ. Suốt ngày cứ nồng nỗng dung dăng dung dẻ ngoài đường. Bắt chuồn chuồn, đổ dế, chơi bắn bi, thả diều lông gà, nặn tượng đất, rồng rắn lên mây… Lê la đất cát bẩn thỉu, nhiều khi bị chim tôm (đầu con chim sưng đỏ), chỉ việc xuống bếp lấy đũa gắp vờ vào chim mấy gắp bỏ bếp than hồng. Vài lần như thế là khỏi tiệt. Kể rông dài một tí để chứng tỏ mình nhớ rất rõ, không bịa. 

Lại còn chuyện này nữa: mình chơi với mấy đứa trẻ ngoài sân, thỉnh thoảng chạy vào nhà, đến bên chiếc chõng tre lật tấm chiếu lên và gọi: "Ông ơi". Ông già nằm dưới tấm chiếu từ từ mở mắt, rên khe khẽ: "Ơi… ơi... Cháu đấy à?". Chỉ thế thôi, rồi mình lại chạy ra sân vô tư chơi tiếp.

Ông già nằm đắp chiếu là ông mình. Ông đang ốm nặng. Chỉ ít ngày sau ông qua đời.    

Murakami, nhà văn Nhật lừng danh, trong cuốn tiểu thuyết 1Q84 hơn nghìn trang cực kỳ hấp dẫn, có chi tiết: nhân vật chính, khi đã trưởng thành, luôn bị ám bởi cái hình ảnh đã in hằn vào óc từ lúc còn ẵm ngửa - hình ảnh bà mẹ đang nghiêng người trong luồng ánh sáng xiên chéo, trật áo cho một gã đàn ông… bú tí. Thấy chưa? Còn đang ẵm ngửa nhé! Nhớ thế mới gọi là nhớ chứ. 3 tuổi là cái đinh.       

Người ta vẫn hay ví đầu óc trẻ con như tờ giấy trắng. Cái gì đã in vào, đã hằn sâu vào là khó xóa lắm. Cái máy tính bây giờ cũng có óc: óc máy, hay ta vẫn gọi là bộ nhớ. Óc người giống óc máy ở điểm này: dung lượng có hạn. Đến một lúc nào đó, dữ liệu nhập vào đầy ứ, muốn nhồi nhét thêm chỉ có nước là xóa bớt cái cũ đi, nếu không thì đành bó tay.

Với óc máy, xóa cái cũ thoải mái, xóa xong nhập cái mới tha hồ. Với óc người, không hẳn vậy. Cái cũ, nhất là những cái đã chiếm chỗ trong óc từ lúc óc còn tinh khôi rất khó xóa, nếu không muốn nói là xóa không được. Cái mới nhập vào cũng vậy, cứ mỗi tuổi lại thêm chậm chạp, khó khăn. 

Cho nên mới có một số người (nhiều hay ít nhỉ?), khi đã "nhập" đầy dữ liệu rồi thì vĩnh viễn dừng lại, không muốn, không thể nhập thêm, cứ thế mà xài cho đến hết đời. 

Theo tuổi tác, những dữ liệu có sẵn trong bộ nhớ của họ mai một dần. Rồi đến một lúc nào đó, sương mù mờ ảo bắt đầu chập chờn dâng lên từ những khoảng trống trong cái "kho" của cải ý thức đã hao hụt đi vì thời gian, làm cho mọi thứ trong đó cũng nhòe mờ theo…

Lúc ấy, điều gì sẽ xảy ra?

                                                                ***

Tháng nào mình cũng phải đến cái phòng khám sức khỏe ở bệnh viện thành phố để lấy thuốc định kỳ. Bệnh nhân ở đây gặp nhau thường xuyên nên khá quen mặt, người nào chưa quen cũng dễ bắt chuyện. Một lần chờ lấy thuốc, mình ngồi cạnh một ông già mặt mũi tươi tỉnh, miệng luôn luôn mỉm cười.

Mình đến sau, ngồi chờ cạnh ông. Chưa nóng chỗ, ông đã nắm lấy cổ tay mình, hỏi thăm rất thân tình:

- Tên gì?

- Dạ, em tên Tiến - Mình xưng hô "anh, em" với ông, kiểu như trong cơ quan, vì biết chắc những người lui tới đây đều đã từng làm việc ở các cơ quan nhà nước.

- Nhà ở đâu?

- Nhà em ở Đoàn Thị Điểm.

- Đoàn Thị Điểm nào?

- Dạ, đường Đoàn Thị Điểm, phường 4, gần chợ Cô Giang ạ. Thế anh ở đường nào?

Ông già không trả lời, chỉ cười cười, mắt nhìn đi đâu.

- Mấy con rồi? - Ông hỏi tiếp.

- Cảm ơn anh. Em được hai cháu.

- Gái hay trai?

- Dạ, một trai một gái.

- Mấy vợ rồi?

Câu hỏi bất ngờ khiến mình suýt bật cười. Bố già này rõ thật vui tính. Mình cũng cười, giơ một ngón tay lên:

- Mới có một thôi anh!

- Nhà ở đâu?

- Dạ… Em ở Đoàn Thị Điểm, phường 4...

Ông già vẫn cười cười, mắt nhìn vô định, đầu khẽ lắc lắc. Mình còn chưa kịp hiểu ý tứ của cái lắc đầu ấy thì lại thấy ông giật giật cổ tay:

- Mấy vợ rồi?

Đúng lúc ấy, một mợ sồn sồn từ cửa quầy phát thuốc đi nhanh lại, một tay cầm bọc thuốc vừa được phát, tay kia nắm lấy tay ông già dìu ông đứng lên:

- Thuốc của ông đây. Xong rồi, về thôi ông.

Nhìn thấy ông già còn nắm tay mình, mợ ấy ghé tai ông nói to:

- Bác ấy ba vợ lận.

 Rồi nhìn mình, cười toét:

- Ông già em đấy. Ngót tám mươi. Lúc lẫn lúc tỉnh. Ông hỏi bao nhiêu vợ mà anh trả lời có ba, bốn bà là ông phấn khởi lắm…

Mình nhìn hai bố con ông già dìu nhau ra cửa. Ông cụ bước những bước ngắn, nét mặt giữ nguyên vẻ "phấn khởi". Được một đoạn bất đồ ông ngoái lại nhìn mình, nháy mắt, phóng ra một câu thật tròn vành rõ chữ:

- Au revoir!  (Tạm biệt -  tiếng Pháp).

*** 

Người có tuổi thích ôn lại những kỷ niệm. S, bạn mình, cũng không phải ngoại lệ. Thỉnh thoảng rỗi rãi ngồi cà phê với nhau, S rất ưa kể chuyện "ngày xửa ngày xưa". Thời mình và hắn còn là hai thằng nhãi ranh sống ở làng, chuyện đánh dậm, kéo vó tôm, câu trộm, chơi khăng, đánh đáo... 

Hắn nhớ cả cái cách dùng mũi dao khoét "lò" khăng thế nào, bày "thượng hạ" trong ván đáo ra sao, mùa lụt trước khi lội xuống đồng úp cá thả rọ cua phải nhẩm đọc câu thần chú nào cho đỉa hẹ không rúc vào bẹn… Lớn lên, cả hai cùng vào đại học, chiến tranh, sơ tán, nhịn ăn "phe" tem gạo lấy tiền đi chơi với tình… 

Tóm lại, bọn mình có với nhau vô số kỷ niệm. Kỷ niệm nào hắn cũng nhớ rành rẽ, tỉ mẩn từng tí một, kể có đầu có cuối, vô cùng sống động. Mình thầm phục hắn. U70 mà trí nhớ tuyệt vời! Nhưng chưa hết. 

Thỉnh thoảng hắn còn khiến cho mình chưng hửng. Ấy là những khi hắn nhắc lại một chuyện lạ hoắc lạ huơ, lạ như mới nghe lần đầu. Chuyện ấy, cứ như lời hắn kể thì mình đã từng trải qua cùng với hắn, sao bây giờ lại quên khuấy đi nhỉ? Quên sạch sẽ. Xóa trắng. Chẳng còn tí ti dấu vết nào trong óc, thế mới tệ. Những lúc ấy mình chỉ còn biết ngồi im, ừ hữ không ra gật không ra  lắc.

Nhưng sau dăm bảy lần hắn làm mình kinh ngạc như vậy, mình sinh nghi: một số không ít những gì hắn còn "nhớ" được, hình như là dữ liệu ảo. Hắn nghe người nào kể lại. Đọc thấy đâu đó trong sách. Hoặc nằm mơ… Bạn đã bao giờ chiêm bao thấy những điều mà khi thức dậy, hoang mang không biết là mơ hay thực chưa? Rõ ràng nơi ấy mình đã đặt chân tới. Rõ ràng chuyện ấy mình đã trải qua. 

Nhưng khi tỉnh hẳn, bạn sẽ thấy những chuyện đã trải qua, những vùng đất quen thuộc ấy không hề tồn tại trong đời sống này - cái đời sống mà trong khoảnh khắc hiện tại, bạn đang nằm trên giường, trong đêm, mở to mắt và suy ngẫm về giấc mơ vừa kết thúc. Chúng chỉ có thể có trong tưởng tượng, hay trong một đời sống khác, một kiếp khác. Với đời sống hiện hữu, chúng là ảo. Bạn mình, tay S kia, cũng rơi vào trường hợp này chăng? 

Một cơ chế nào đó hình thành theo tuổi tác, lơi lỏng cho phép những thứ ảo nhập cư vào bộ nhớ của hắn - bộ nhớ già nua đã bắt đầu hoác ra những khoảng trống. Vậy là ảo biến thành thật. Nửa thật nửa ảo. Thật ảo lẫn lộn. Mèo trắng mèo đen sống chung, mèo nào cũng bắt chuột! Đời bắt đầu vui.

Mình nhớ mỗi lần kể xong một kỷ niệm ảo như thế, hắn lại đắc chí hỏi dồn: "Quên à, quên à? Quên nhanh thế?".

Rồi mỉm cười. Nụ cười ngây ngây, nhưng thật dễ thương.

                                                                   ***

Dễ thương?

Chứ không ư? Làm sao cưỡng lại được tự nhiên, mà việc gì phải cưỡng lại. Trái tự nhiên mới trở thành lố bịch, kệch cỡm.

Mình cũng không thích luôn cái cách "rút lui vào bí mật" của các mỹ nhân và danh tướng, ngẫm kĩ thấy có chút ngậm ngùi, lại ngầm vẻ kiêu kiêu, như ý thức về mình quá trầm trọng (Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu: từ xưa người đẹp cũng như danh tướng, không muốn người đời thấy mình lúc đầu bạc). Ừ thì nhan sắc phai tàn, mặt mũi nhăn nheo, da dẻ khô héo đấy. Đã sao nào? 

Ừ thì hết thời, rửa tay gác kiếm, về nhà đuổi gà cho vợ đấy. Đã sao nào? Sông có khúc, người có lúc. Già chấp nhận già. Hết thời chấp nhận hết thời. Mình vẫn là mình, mình không biến thành kẻ khác thì việc gì phải che giấu, phải đi ở ẩn? Trên đời thật không gì dễ chịu bằng để cho mọi sự được thuận dòng, "trôi theo tự nhiên".

"Trôi theo tự nhiên" - đấy là chữ của nhà văn Nguyễn Khải. Nói đến Nguyễn Khải, lại nhớ lúc ông tuổi đã cao, có lần mình may mắn được ngồi cạnh ông dự lễ khai trương một cơ sở văn hóa văn nghệ. 

Viên quan chức đại diện cho ngành đang biểu dương thành tích của những người tham gia xây dựng cái cơ sở này. Một cán bộ cấp dưới có mặt trong hội trường được "quan trên" điểm mặt. Nghe sếp gọi tên mình, tay cán bộ nọ "dạ" một tiếng rõ to, cuống quýt đứng bật dậy, xô cái ghế đổ kềnh. 

Nguyễn Khải liếc xéo hắn, đá vào chân mình: "Này Tiến! Thằng này còn lên chức to hơn đấy". Mấy năm sau, quan sát bước đường thăng tiến của tay cán bộ kia, nhớ cú đá của bố già Nguyễn Khải, phải chịu bố tinh đời.

Nguyễn Khải sắc sảo, minh mẫn và vô cùng tỉnh táo. Một lần khác, trong hội nghị cộng tác viên báo V, ông đang vui vẻ chuyện trò với mấy người bên cạnh thì được giới thiệu thay mặt anh em phát biểu. Nguyễn Khải ngẩng phắt lên, nói to:

- Thôi để người khác. Tớ lẫn rồi!

Mọi người phì cười vì cái phản ứng tức thì của ông. Ừ nhỉ. Bao nhiêu khách khứa ngồi đây, già có, trẻ có. Toàn những bạn bè đồng nghiệp của ông cả. Trong số họ còn có những cây bút được ông đánh giá cao về văn tài, và đã từng nửa đùa nửa thật: "Thằng này rồi sau sẽ đào hố chôn bọn mình đấy các ông ạ"… 

Sao cứ phải Nguyễn Khải thay mặt nhỉ? Mình lẳng lặng ngắm ông: đôi mắt sáng, nụ cười xởi lởi. Còn lâu ông mới lẫn. Ông không những trôi theo tự nhiên, mà còn lường trước tự nhiên, chủ động ứng xử cho hợp thời.

Ước gì nhiều người trên đời này "lẫn" được như Nguyễn Khải.

28-5-2016

Trần Đức Tiến

Các tin khác

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Sau hơn một thập kỷ kể từ khi cựu lãnh đạo Muammar Gaddafi bị lật đổ năm 2011, Libya vẫn chưa thoát khỏi tình trạng chia cắt chính trị và bất ổn kéo dài. Quốc gia Bắc Phi này hiện tồn tại song song hai chính quyền đối lập, một là Chính phủ Đoàn kết Dân tộc (GNU) được Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế công nhận, có trụ sở tại Tripoli, và Chính phủ Ổn định Quốc gia (GNS) ở miền Đông, gắn với Hạ viện Libya đặt tại Tobruk.

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Gần cuối tháng 12/2023 và đầu tháng 11/2025, vì một sự may mắn nào đó, sóng biển đã hai lần làm lộ diện một phần lớn tàu cổ Cẩm An tại khu vực biển Thịnh Mỹ, phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng. Nhưng sự may mắn ấy chưa được cấp thẩm quyền chớp lấy bởi đang vấp phải sự lừng khừng từ nhiều phía. Nếu không chủ động nắm bắt cơ hội do sóng biển hung dữ mang lại, một ngày không xa, tàu cổ Cẩm An mang chứa trong mình nhiều điều bí ẩn về lịch sử, văn hóa… sẽ lại bị nhấn chìm dưới đáy biển.

"Nhảy dù" giữa thời bình

"Nhảy dù" giữa thời bình

Trong các lực lượng tinh nhuệ thì lực lượng nhảy dù là đứng đầu. Tiền tuyến hậu phương sẽ mơ hồ bởi lính dù luôn xuất hiện sau lưng đối phương. Lính dù phải khỏe như hổ, nhanh như sóc, gan đầy mình, thần kinh thép, trí dũng song toàn… Tiêu chuẩn tuyển chọn rất cao.

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Sau bao năm đối diện với không ít khó khăn, thử thách, thậm chí đôi lúc suýt rơi vào nguy cơ bị "khai tử" bởi dự án xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị, đến nay di chỉ khảo cổ học Vườn Chuối (Hà Nội) đã chính thức được định danh là di tích cấp thành phố, mở ra nhiều hướng tiếp cận mới từ góc độ nghiên cứu, bảo tồn và phát huy di sản.

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Nếu họa sĩ Nguyễn Thế Sơn kể chuyện Hà Nội bằng nhiếp ảnh phù điêu thì kiến trúc sư Trần Huy Ánh tiếp cận thành phố bằng trực giác của người “khảo cổ” đô thị. Cuộc đối thoại về những ký ức đô thị trong triển lãm “Những ngã rẽ” đang diễn ra ở ngôi biệt thự Pháp cổ ở Hà Nội gợi mở nhiều suy tư về hồn cốt của đô thị, về di sản trong cơn lốc đô thị hóa hiện nay.

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Mối quan hệ Nga - Syria đang bước vào một giai đoạn mới, khi chuyến thăm mới nhất của Tổng thống lâm thời Syria tới Moscow đi cùng những cam kết được đánh giá là "món quà địa chính trị" dành cho Điện Kremlin. Trong bối cảnh các cục diện quyền lực ở Trung Đông tiếp tục dịch chuyển, những thỏa thuận này không chỉ mang ý nghĩa song phương mà còn phản ánh chiến lược dài hơi của Moscow trong việc củng cố vị thế khu vực và đối trọng ảnh hưởng phương Tây.

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Chưa từng có cuộc chiến nào trong lịch sử hiện đại lại cướp đi mạng sống của nhiều nhà báo như ở Gaza. Chỉ trong 2 năm, hơn 200 phóng viên và nhân viên truyền thông đã ngã xuống, biến vùng đất nhỏ bé ven Địa Trung Hải thành nơi nguy hiểm nhất hành tinh cho tự do báo chí. Không chỉ là chết chóc, Gaza còn là minh chứng cho một sự thật đáng sợ khác: khi nhà báo bị giết, thế giới sẽ bị tước đoạt quyền được biết.

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Cuộc biểu tình với hơn 100.000 người tham gia tại London vừa qua đánh dấu bước ngoặt mới của phe cực hữu trong việc đưa vấn đề nhập cư thành trung tâm chú ý trên chính trường Anh. Mặc dù những người biểu tình khẳng định đất nước đang "bị xâm lược", nhưng đằng sau những khẩu hiệu mạnh mẽ ấy là gì? Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là chiến lược chính trị của một phong trào đang lớn mạnh?

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

"Buồn" và "shock" là những gì mà cộng đồng nhận xét về vụ nam sinh lớp 7 túm tóc, nhấn đầu cô giáo ngay trong lớp học ở trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội. Trớ trêu thay, vụ việc đó lại xảy ra ngay sau khi Thông tư 19 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định về khen thưởng và xử phạt học sinh vừa được ban hành.

Bạn thân yêu

Bạn thân yêu

Ta thường nghe câu "Đời chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ". Thế mà có những mối quan hệ người trao đi không hy vọng gì nhận lại, bởi hoàn cảnh người nhận như tận cùng của hoạn nạn.

Phỏng vấn một KOL

Phỏng vấn một KOL

PV: Xin chào anh KOL! Anh cho độc giả một hình dung ngắn gọn về công việc của mình được chứ?