Tài năng và danh phận

Tôi không hoang mang về sự đánh giá của mình. Nhưng đúng là "Thực tài thi phận". Cuộc đời có quy luật riêng chăng? Cho nên khi thấy người quá hãnh diện khi được giải thưởng, hay quá cay cú khi không được giải tôi đều thấy buồn cười. Quy luật nổi chìm trong cuộc đời chỉ là tương đối thôi. Còn các giải thưởng lại càng là tương đối. Các nhà thơ, nhà văn tự ngẫm mà xem, tác phẩm của mình được các giải thưởng chưa hẳn là tác phẩm hay nhất của mình...

Học tài thi phận

"Học tài thi phận" là câu tục ngữ nói về chuyện đi thi nói chung, rất nhiều may rủi. Các giải thưởng văn chương nghệ thuật dù dưới dạng nào thì cũng là một cuộc thi. Sẽ có tác phẩm, tác giả đoạt giải và tác phẩm, tác giả không đoạt giải. Về lý thuyết thì những tác phẩm đoạt giải hay hơn những tác phẩm bị loại. Đó là nhờ vào những "con mắt xanh" của hội đồng chấm giải từ sơ khảo đến chung khảo cộng với cái tâm trong sáng của họ.

Dư luận giới văn chương nghệ thuật vẫn tâm phục khẩu phục về Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật lần thứ nhất và lần thứ hai. Hai Giải thưởng Văn nghệ 1951-1952 và 1954-1955 cũng được đánh giá cao. Các cuộc thi thơ của tuần báo Văn nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam) những năm 1969-1970, 1972-1973, 1975-1976, 1981-1982 cũng để lại những ấn tượng tốt đẹp... Những năm gần đây, các giải thưởng văn chương nghệ thuật ngày một mất giá, không còn gây được ấn tượng trong giới văn chương nghệ thuật và bạn đọc, thậm chí còn mang lại sự thất vọng. Đã có nhiều ý kiến lý giải về sự xuống cấp của các cuộc trao giải thưởng này. Trong bài viết này, tôi không có ý định phân tích đánh giá về các giải thưởng và các cuộc thi ấy. Tôi chỉ nói về duyên phận, sự may rủi của các tác phẩm trong một môi trường văn chương nghệ thuật bình thường mà thôi.

Ví dụ về nhà thơ, nhà phê bình văn học Lê Thành Nghị. Anh Lê Thành Nghị hiện là Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình Hội Nhà văn Việt Nam khóa 8. Nhưng tôi lại chú ý đến thơ của anh. Thú thực, bình thường các nhà nghiên cứu văn chương làm thơ thì tôi không chú ý lắm; mặc dù các tập thơ của họ khi mới ra đời được nhiều học sinh viết bài ca ngợi. Tôi cho rằng, tư duy hình tượng của người làm thơ và tư duy logic của người làm nghiên cứu là khác nhau. Khi hai tư duy ấy cùng trong một người thì nó sẽ dung hòa nhau thôi, nên cái mà họ viết ra ở dạng nào cũng chỉ bình thường, không xuất sắc được. Hoặc nếu khá về mặt này thì sẽ kém về mặt kia. Khi biết anh Lê Thành Nghị được giải thưởng thơ của Hội Nhà văn Việt Nam, tuy không phải giải A cho hai tập thơ "Mưa trong thành phố" (2000) và "Mùa không gió" (2003), thì tôi tìm đọc xem như thế nào để kiểm tra lại suy nghĩ của mình. Khi đọc xong hai tập thơ được giải của nhà thơ, nhà phê bình Lê Thành Nghị thì tôi hoàn toàn yên tâm với suy nghĩ của mình lâu nay.

Bìa một số tác phẩm được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật do Nhà xuất bản Văn học ấn hành.

Bìa một số tác phẩm được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật do Nhà xuất bản Văn học ấn hành.

Năm 2010, anh Lê Thành Nghị tặng tôi tập thơ mới "Sông trôi không lời". Thú thực, lúc đầu tôi rất hờ hững, cho rằng chắc nó cũng như hai tập thơ trước của anh thôi. Để trân trọng bạn bè tặng sách, lúc còn là Phó Tổng biên tập Báo Công an nhân dân, phụ trách Chuyên đề Văn nghệ Công an, tôi thường đọc để chọn lấy một bài đăng báo. Thật bất ngờ, đọc tập thơ mới của anh, càng đọc tôi càng bị cuốn hút, bị những câu thơ của anh chinh phục, tôi đã đọc một mạch hết cả tập thơ. Sau đó, mặc dù anh Lê Thanh Nghị không yêu cầu, nhưng tự tôi đã viết bài phê bình tập thơ với tiêu đề "Sông trôi không lời, chở nặng phù sa" đăng trên Văn nghệ Công an. Bây giờ, sau bốn năm đọc lại tập thơ, tôi vẫn giữ nguyên đánh giá của mình, thậm chí bình tĩnh nhìn lại thơ hơn chục năm đầu thế kỷ XXI, tôi cho rằng "Sông trôi không lời" là một trong vài ba tập thơ hay nhất. Tập thơ "Sông trôi không lời" thực sự đã vượt lên trên hẳn hai tập thơ được giải thưởng trước đây của chính Lê Thanh Nghị một bậc. Tôi đã giới thiệu với một số bạn bè tập thơ này. Sau khi đọc xong, họ đều đồng tình với đánh giá của tôi... Thế mà ngoài một số bài phê bình trên mấy tờ báo, có thể nói tập thơ đã hoàn toàn chìm trong im lặng, không được một giải thưởng nào, thậm chí còn không được Hội đồng Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam đề cử xét trao giải năm đó.

Thế là thế nào? Tôi không hoang mang về sự đánh giá của mình. Nhưng đúng là "Thực tài thi phận". Cuộc đời có quy luật riêng chăng? Cho nên khi thấy người quá hãnh diện khi được giải thưởng, hay quá cay cú khi không được giải tôi đều thấy buồn cười. Quy luật nổi chìm trong cuộc đời chỉ là tương đối thôi. Còn các giải thưởng lại càng là tương đối. Các nhà thơ, nhà văn tự ngẫm mà xem, tác phẩm của mình được các giải thưởng chưa hẳn là tác phẩm hay nhất của mình.

Sự tự tin

Làm công việc gì cũng cần sự tự tin. Không tự tin vào mục tiêu và kết quả sẽ đạt được thì làm gì có đủ nghị lực và quyết tâm mang hết tài năng và sức lực để thực hiện, thì sao có kết quả được? Nhưng tôi thấy giới văn nghệ sĩ hình như có sự tự tin hơn bình thường. Đó là một điều tốt. Hơi thái quá một chút thì không sao, nó sẽ cho ta thêm sức mạnh. Nhưng nếu thực sự thái quá thì lại là ảo tưởng, hão huyền mà không bao giờ đi được đến đích.

Tuy nhiên, mỗi người tự tin một cách khác nhau. Có người tự tin nói ra lời, và có người tự tin nhưng không nói ra mà âm thầm phấn đấu cho kỳ được mục đích của mình.

Tượng đại thi hào Nguyễn Du ở Nghi Xuân - Hà Tĩnh.

Tượng đại thi hào Nguyễn Du ở Nghi Xuân - Hà Tĩnh.

Nhà thơ Lý Bạch (Đời Đường) của nước Trung Hoa có sự tự tin vào tài năng của mình mà tôi chưa thấy trong lịch sử văn chương nhân loại có ai tự tin được hơn ông. Bằng hình tượng văn chương, ông tự ví mình như một trái núi lớn sừng sững giữa đất trời ngàn năm: "Bao nhiêu mây nổi bay đi hết/ Chỉ còn núi Kính Đình và ta". Đồng thời, ông cũng nói thẳng ra lời về tài năng của mình: "Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng" (Trời sinh ta tài tất có dùng). Và quả thực, do tài thơ của mình, ông đã có lúc được vua Đường Minh Hoàng rất trọng dụng. Riêng tôi, rất khâm phục sự tự tin của ông khi ông không tranh tài với nhà thơ Thôi Hiệu lúc ông đến lầu Hoàng Hạc thấy Thôi Hiệu đã đề thơ ở đó. Người tự biết mình là người tự tin nhất. Trước bài thơ "Hoàng Hạc lâu" của Thôi Hiệu, Lý Bạch đã buông bút: "Nhãn tiền hữu cảnh họa bất đắc/ Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu" (Trước mắt có cảnh đẹp mà không làm thơ được/ Bởi Thôi Hiệu đề thơ ở trên đầu mất rồi). Người có tài là người nhìn thấy đúng tài năng của người khác. Tự tin về tài năng của mình như Lý Bạch, nhưng ông cũng tự biết trong trường hợp này thì mình không thể tài bằng Thôi Hiệu được. Sự tự biết ấy là một tài năng. Lịch sử văn chương đến nay đã chứng minh sự tự tin, tự biết này của thi tiên Lý Bạch là hoàn toàn đúng. Mười ba thế kỷ đã trôi qua, từ khi có lời đánh giá của Lý Bạch, vẫn chưa có bài thơ nào về lầu Hoàng Hạc sánh được với bài thơ "Hoàng Hạc lâu" của Thôi Hiệu.

Nhà thơ Maiakốpxki của Nga cũng có một sự kiêu hãnh, tự tin vào tài năng của mình: "Ta từ trên một trời thơ bước xuống". "Một trời thơ" thì quả là vĩ đại. Có một giai thoại cũng ghi nhận sự tự tin của Maia. Đó là, có một nhà thơ thời đó không thích thơ Maia và đố kỵ với ông, có nhận xét rằng thơ Maia không thể sống lâu được. Maia đã cười mỉm mà rằng: "Một nghìn năm sau nếu ông sống lại, ông sẽ thấy tôi ngồi chờ ở đó rồi!".

Chúng ta vẫn thường nói về sự khiêm tốn của Nguyễn Du khi ông kết thúc "Truyện Kiều" bằng câu thơ: "Lời quê chắp nhặt dông dài/ Mua vui cũng được một vài trống canh". Vậy Nguyễn Du có tự tin vào tài năng của mình không? Ông có tự tin vào sức sống của "Truyện Kiều" không? Điều này thật khó có thể đưa ra lời kết. Nhưng tôi thấy Nguyễn Du đã trò chuyện với thi thánh Đỗ Phủ rất thành thực: "Tôi và ông ở hai thời đại khác nhau, thương nhau luống rơi nước mắt". Nếu ông không tự tin vào tài thơ của mình có thể trường tồn, sánh với người đối thoại thì chả lẽ ông đã "thấy người sang bắt quàng làm họ" hay sao? Tôi nghiêng về ý cho rằng, đại thi hào dân tộc Nguyễn Du tự tin vào tài năng của mình một cách âm thầm.

Trong nền thơ Việt Nam hiện đại, thi sĩ Chế Lan Viên đã thể hiện sự tự tin của mình: "Anh tồn tại mãi/ Không bằng tuổi tên mà như tro bụi/ Như ngọn cỏ tàn đến tiết lại trồi lên" (Từ thế chi ca). Còn thi sĩ Tố Hữu có phải cũng gửi lòng mình qua đề tài dân ca Quan họ: "Ai về, ai nhớ ai quên/ Mình về đến hẹn lại lên cùng người". Vâng, "đến hẹn lại lên" có phải không chỉ là lên hội, mà còn cả ngầm ý lên Thi sơn cùng người chăng?

31/5/2014

Đ.Q.T.

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.