Sự thực dụng không hẳn là kẻ thù của nghệ thuật

“Giương nắm đấm lên, hạ ngòi bút xuống”, “Hãy thử quay bộ phim từ một trang giấy trắng”, “Netflix và trả tiền tôi”,... đó là một vài dòng chữ xuất hiện trên bảng biển cuộc biểu tình lớn chưa từng có từ các nhà biên kịch của Hollywood trong những tuần vừa qua. Hóa ra, dù là những cây bút tại Hollywood, kinh đô phim ảnh trên toàn cầu, một nhà máy quy tụ những người viết hàng đầu, thì họ cũng không được trả công xứng đáng.

Chuyện ấy thực ra cũng chẳng có gì mới cả. Năm 1945, Raymond Chandler, cha đẻ của nhân vật thám tử lừng danh Philip Marlowe và cũng là một biên kịch hàng đầu của dòng phim noir (phim về hành động tội ác trong thế giới ngầm của Hollywood, đặc biệt nhấn mạnh những hành động có sự đan xen giữa các chuẩn mực đạo đức, những đam mê giới tính) tại Los Angeles thời kỳ đó, từng chua chát giãi bày về đời người viết ở xứ Hollywood diệu kỳ trong một tiểu luận của mình: “Nhà phê bình phim của một tờ tuần báo kém chói lòa về trí tuệ nọ, khi gần đây nhận định về một kịch bản phim, có nhấn mạnh rằng tác phẩm ấy cho thấy “một cây bút tầm thường được trả những 3.000 USD/ tuần có thể tẻ ngắt tới mức nào”. Tôi hy vọng rằng vị phê bình gia này không giật mình khi biết rằng 50% biên kịch ở Hollywood kiếm ít hơn 10.000 USD trong cả năm ngoái, và anh ta có thể đếm trên đầu ngón tay số lượng những người ổn định kiếm được khoản thu nhập xấp xỉ con số mà anh ta đã đề cập một cách khinh bỉ kia”. Tóm gọn lại lời của Chandler, ý ông là lương các biên kịch ở Hollywood vô cùng thấp.

Sự thực dụng không hẳn là kẻ thù của nghệ thuật -0
Cuộc biểu tình và đình công lớn đang diễn ra tại Hollywood làm nhiều dự án rơi vào tình thế khó khăn.

Cảnh sống tồi tàn của các nhà biên kịch thậm chí còn trở thành đối tượng chính những tác phẩm điện ảnh Hollywood vừa cà khịa, vừa xót xa. Ai mà quên được cảnh anh chàng Barton Fink đang gõ cành cạch trên máy đánh chữ thì bỗng quay ra và thấy đống giấy dán tường đã tróc ra và chảy nước. Bộ phim hài đen của anh em nhà Coen kể về một ngôi sao đang lên của Broadway đã lặn lội sang đầu bên kia của nước Mỹ để thử vận may tại một hãng phim lớn với lời hứa được trả 1.000 USD một tuần, để rồi khi anh ta tới được khách sạn nơi mình tá túc, anh ta sẽ nhận đó là một nơi mạt rệp, ẩm thấp, nóng nực, với rất nhiều muỗi, với những lớp giấy dán tường liên tục bong ra, những vết bẩn bị bôi vẽ khắp nơi, với một cái giường run bần bật khi anh ta đặt chiếc vali bé tẹo của mình xuống và với tiếng ồn ào của những người dân lao động khiến anh ta không tài nào tập trung làm việc. Đối lập với nơi anh sống là nơi ở người chủ lao động của anh, người chủ hãng phim, người sống trong một biệt thự xa hoa với vườn tiệc và hồ bơi riêng.

Thế nhưng, ít ra anh ta còn là biên kịch của Hollywood, và biên kịch của Hollywood dù bị trả thù lao thấp thì có lẽ vẫn hơn ối những cây bút khác trên khắp thế giới này, những người đang vật lộn kiếm từng đồng cho con chữ của mình. Tôi còn nhớ trong Barton Fink, khi một người ở phòng khách sạn kế bên hỏi Fink làm nghề gì và Fink trả lời anh là một người viết, vị hàng xóm kia lập tức bảo ngay, đó là “một cái nghề nhiêu khê”. Còn cụm từ nào xác đáng hơn để mô tả công việc viết lách, cái công việc mà nhuận bút cho cả một cuốn sách được bạn viết ra một vài năm có khi còn thấp hơn lương tháng của một sinh viên mới ra trường (lại còn thường xuyên bị trả trễ vài tháng đến một năm).

Có lẽ những người viết sẽ cảm thấy an ủi hơn một chút khi biết rằng ngay cả những tên tuổi bậc thầy cũng từng nếm cảnh nhận về đồng lương bèo bọt. Nếu Edgar Allan Poe chỉ kiếm được vỏn vẹn 9 USD (tính theo thời giá ngày nay là khoảng 350 USD) cho truyện thơ “Con quạ”, một tác phẩm mà sinh viên Anh ngữ ngày nay ai cũng thuộc làu, thì những người viết xoàng khác có thể trông đợi gì vào mảnh đất dữ dằn này? Là một trong những nhà văn đầu tiên của nước Mỹ quyết chí sống chỉ bằng nghề viết, Poe kiếm sống thế nào là thắc mắc của rất nhiều học giả và thậm chí có cả những nhà nghiên cứu đầy đam mê đã làm cả danh sách từng khoản mà vị văn hào này kiếm được trong những năm theo đuổi công việc viết chuyên nghiệp. Và sự thật là số tiền kiếm được từ thơ ca và truyện ngắn là không đủ ăn, buộc Poe thường xuyên phải nhận thêm hàng tá các công việc tay trái khác.

Sự thực dụng không hẳn là kẻ thù của nghệ thuật -0
“Barton Fink” là bộ phim hiếm hoi trong lịch sử cùng một lúc đoạt giải Cành Cọ Vàng, Đạo diễn xuất sắc và Nam diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Cannes.

Người viết, nếu không được thừa kế một khoản kếch sù như Marcel Proust hay cày cuốc mọi “mặt trận” như Edgar Allan Poe thì sẽ rơi vào thảm cảnh đi xin tiền gia đình và bè bạn như Friedrich Nietzsche. Số lượng người làm giàu được từ viết lách quá ít ỏi so với những người phải cảm thán rằng: “Văn chương hạ giới rẻ như bèo/ Kiếm được đồng lãi thực rất khó/ Kiếm được thời ít tiêu thời nhiều/ Làm mãi quanh năm chẳng đủ tiêu”. (“Hầu Trời” – Tản Đà).

Mặc dù nói như Stephen King rằng “viết không phải vì để kiếm tiền” mà để “tỉnh thức, chữa lành,  vượt qua, hạnh phúc”, nhưng Stephen King đáng tiếc thay lại nằm trong danh sách những nhà văn được trả hậu hĩnh cho những gì mình viết, nên những điều ông nói về mối quan hệ giữa chữ nghĩa và tiền bạc không thực sự đáng tin lắm. Quan điểm coi viết lách không nên được coi như phương tiện kinh tế vì văn chương cao quý hơn thế thực ra chính là rào cản lớn nhất để những nhà văn đòi quyền lợi cho mình. Thế giới đặt kỳ vọng họ phải là những sinh vật vô nhiễm, không bị vấy bẩn bởi lòng tham hay đam mê kim tiền.

Ngụ ngôn đạo đức được đem ra rao giảng cho các nhà văn chính là câu chuyện về Choerilus, một thi sĩ thời Hy Lạp chuyên viết thơ vì tiền phục vụ cho Alexander Đại đế. Với mỗi tứ thơ hay, Choerilus sẽ được thưởng một đồng tiền vàng. Nhưng đổi lại, nếu nhỡ viết ra một áng thơ tồi, ông ta sẽ ăn một trận đòn. Cuối cùng, Choerilus dù đã kiếm được vô khối tiền từ Alexander Đại đế, cũng chịu kết cục bi thảm khi bị đánh chết vì một bài thơ không làm hài lòng bậc quân vương. Phải chăng như vậy là đáng đời cho một kẻ viết không vì tâm hồn thực sự nảy nở văn chương, mà vì động cơ vật chất tầm thường?

Bằng cách đặt người viết lên bàn thờ như những anh hùng liêm chính không màng đến tiền bạc, như dòng giống cuối cùng không bị hủy hoại bởi thói hám lợi và tính thực dụng, dần dần người ta hình thành nếp nghĩ cho rằng, được viết đã là diễm phúc của người viết, dù chẳng có phúc lợi nào đi kèm thì họ cũng vẫn viết mà thôi, đã vậy thì chỉ cần nuôi sống họ bằng một mức thù lao tối thiểu. Chính tình yêu với việc viết đã khiến người viết bị thế giới quanh họ lợi dụng không thương tiếc. Năm 2019, theo một nghiên cứu của Authors Guild, một tổ chức chuyên nghiệp dành cho những người viết sách, cho thấy viết lách không những không phải là một lựa chọn nghề nghiệp béo bở, mà thậm chí còn là một công việc không đủ sống. Hãy lấy ví dụ một đất nước có thu nhập bình quân vào khoảng hơn 30.000 bảng Anh như nước Anh, nhưng thu nhập trung bình một tác giả chuyên nghiệp, nếu chỉ viết, sẽ chỉ có vỏn vẹn 7.000 bảng.

Những người viết cũng không nhận được sự coi trọng dù ở khía cạnh tinh thần. Có một cảnh trong Barton Fink khi Fink lần đầu gặp ông chủ hãng phim mà anh sẽ viết thuê, ông ta tràng giang đại hải về việc ở doanh nghiệp của ông ta, các biên kịch chính là vua, và có lúc đúng là ông ta sẵn sàng quát nạt một nhân viên vì đã dám mở lời dạy dỗ Fink, thậm chí còn quỳ xuống hôn giày Fink để tỏ lòng xin lỗi, nhưng ngay khi Fink gửi cho ông ta tập kịch bản không đúng gu của mình, ông ta liền lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, đuổi Fink ra ngoài và cho biết có ối kẻ khác viết thay được cho anh ta. Sự thô lỗ và kẻ cả ấy của chủ hãng phim chẳng phải do các nhà làm phim tự bịa ra. Lật lại lịch sử, Irving Thalberg, một trong những nhà sản xuất có công gầy dựng nên huyền thoại Hollywood, từng phát biểu: “Tất cả những việc của một cây viết là gì? Là đặt từ này nối đuôi từ kia”. Họ coi người viết như một cái máy sắp chữ, bảo gì làm nấy, họ phải làm việc trong một căn phòng không điện thoại, không báo chí, bị cấm ăn bất cứ gì khác ngoài bánh kẹp cá ngừ và uống sữa, bị các ông chủ gọi là “những tên ngốc với chiếc máy đánh chữ”.

Nhưng những tên ngốc ấy giờ đây muốn buông máy. Họ hô hào: “Do the write thing” – chơi chữ hai từ “write” (viết) và right (đúng đắn) có cách phát âm gần giống, tạo nên một câu đa nghĩa: Hãy đi mà viết đi / Hãy làm những điều đúng đắn đi. Và họ chọn chính thời điểm mà ChatGPT rộ lên, khiến nhiều người nghi ngờ rằng liệu tương lai ta có cần những người viết, hay máy móc sẽ thay thế được họ. ChatGTP là một trong những cách mà các thế giới đem ra để đe dọa vị thế của người viết, rằng nếu họ không chịu chấp nhận mức lương chết đói thì họ sẽ bị thay thế ngay tức khắc. Vậy thì hãy loại bỏ họ đi, hãy thuê ChatGPT về và xem chúng có thể tạo ra được những kịch bản kiếm được bộn tiền cho chủ sản xuất như các biên kịch gia đã nai lưng ra làm. Bắt đầu từ Hollywood, đã đến lúc những người viết không muốn ngồi trên bàn thờ của đức hạnh, vờ như có thể sống tốt mà không cần tiền, sẵn sàng sáng tạo vì đam mê thuần tuý. 

Sự thực dụng và nghệ thuật - văn chương không đối lập. Nói cho cùng, trong tiếng Hy Lạp cổ, từ “smikrologia” vừa có nghĩa là tính toán chi li về tiền bạc, mà cũng có nghĩa là chăm chút cho ngôn ngữ câu từ.

Tiền bạc không phải kẻ thù của một trí tuệ vị nghệ thuật. Mà chính sự trả giá không xứng đáng mới là kẻ thù của nó. 

Hiền Trang

Các tin khác

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Các cam kết phát thải ròng bằng 0 (Net Zero), chính sách “xanh” với những mục tiêu quyết đoán cùng các tuyên bố mạnh mẽ của chính giới, làn sóng đầu tư vào năng lượng tái tạo cùng áp lực cắt giảm khí thải carbon khiến than đá, loại nhiên liệu từng là động lực cho các cuộc cách mạng công nghiệp dường như đang dần bị đẩy ra bên lề.

Nhưng trước các cú sốc địa chính trị, khủng hoảng năng lượng khi nguồn cung gián đoạn, và đặc biệt là nhu cầu điện tăng vọt do tăng trưởng kinh tế cũng như sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI), than đá một lần nữa được nhắc đến như giải pháp an ninh năng lượng. Liệu thế giới có thể thực sự rời bỏ than đá? Quá trình chuyển đổi xanh trên thực tế dường như mong manh hơn nhiều so với những tuyên bố chính trị?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Một trong những bước thay đổi lớn của chiến tranh trong vòng mười năm trở lại đây là sự lên ngôi của máy bay không người lái (UAV). Những chiếc máy bay cho vào vali được mà có thể đảm nhận nhiệm vụ trinh thám, tiêu diệt mục tiêu, v.v… không kém gì các loại khí tài đắt tiền. Nhờ UAV mà các lực lượng phiến quân có thể tham gia cuộc chiến trên không chứ không còn phải chịu cảnh hoàn toàn lép vế trước quân đội chính quy. Tất nhiên là việc sử dụng drone hàng loạt cũng kéo theo hoạt động phát triển vũ khí diệt drone. Nhưng sử dụng máy bay - cả loại có và không có người lái - để tiêu diệt UAV có là giải pháp hữu hiệu?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Một cuộc chiến bí mật được cho là đang leo thang mạnh mẽ dọc theo biên giới Nam Mỹ. Theo CNN và hãng thông tấn Anadolu, ngày càng nhiều thông tin và nghi vấn cho rằng CIA đang tham gia sâu hơn vào các hoạt động nhằm vào mạng lưới băng đảng ma túy tại Mexico. Những thay đổi chiến lược trở nên rõ nét hơn khi chính quyền Mỹ nhìn nhận các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia này như những mối đe dọa an ninh có tính khủng bố, qua đó mở đường cho các hoạt động tình báo và bán quân sự tinh vi hơn trên lãnh thổ nước láng giềng.

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Sau gần 80 năm trong các kho lưu trữ mật của quân đội Mỹ, hàng trăm hồ sơ về UFO (vật thể bay không xác định) vừa lần đầu được Lầu Năm Góc công khai trước thế giới. Không có “xác người ngoài hành tinh” hay bằng chứng về những cuộc đổ bộ từ vũ trụ, nhưng các đoạn phim hồng ngoại, ghi âm và lời kể của phi công đang mở ra cuộc tranh luận lớn nhất nhiều thập niên qua về những vật thể bí ẩn mà ngay cả Washington cũng chưa thể giải thích.

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

Cuộc tấn công bằng drone vào nhà máy điện hạt nhân Barakah của UAE hôm 17/5 chỉ gây ra thiệt hại nhỏ. Nhưng dư chấn thì rất lớn, khi nó cho thấy ranh giới giữa một vụ tấn công “suýt trúng” với một thảm họa phóng xạ đang ngày càng mong manh, trong bối cảnh bất ổn địa chính trị bủa vây Trung Đông như hiện nay.

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Khi con tàu du lịch MV Hondius rời cảng Ushuaia, Argentina vào ngày 1/4/2026, không ai trên tàu có thể ngờ rằng họ sắp trở thành tâm điểm của một cuộc khủng hoảng y tế toàn cầu. Sau bốn tuần, ba hành khách đã tử vong, nhiều người khác nguy kịch, cuộc truy vết phức tạp được tiến hành. Ổ dịch virus Hanta trên con tàu này không chỉ là một thảm kịch đơn lẻ, nó đã trở thành phép thử mới đối với khả năng chống chịu của hệ thống y tế toàn cầu trong bối cảnh chúng ta vẫn đang loay hoay tìm kiếm sự đồng thuận để đối phó với những đại dịch mới.

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Nói về quốc phục hay cao hơn là bàn tới câu chuyện quốc phục ở nước ta có lẽ rất khó ấn định được thời điểm chính xác, bởi mỗi giai đoạn lại bùng lên rồi xẹp xuống, hòa tan trong vô vàn sự kiện, hoạt động... Những ngày gần đây, thông qua một hoạt động mang tính lễ nghi cấp Nhà nước, vấn đề cần có một bộ quốc phục, lễ phục mang tính thành quy lại xôn xao dư luận, khiến nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa trăn trở, đặt câu hỏi: “Tại sao, đến hôm nay, chúng ta vẫn còn băn khoăn đi tìm quốc phục?”.

Cây giáo trên tay vua

Cây giáo trên tay vua

Giáo là món vũ khí “kinh điển” của thời cổ đại, vì nó dễ chế tạo, dễ huấn luyện và được sử dụng rất linh hoạt. Ngoài binh lính, có những vị vua nước Việt cũng từng cầm giáo làm vũ khí, và có vị còn... ra đi vì mũi giáo.

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang âm thầm thúc đẩy sự mở rộng của nhiên liệu hóa thạch, giúp một số quốc gia gây ô nhiễm lớn nhất thế giới khoan và khai thác nhiều dầu khí hơn. Đã đến lúc cần xem xét lượng khí thải do AI tạo ra, vốn có thể vượt xa đáng kể so với tác động môi trường từ cơ sở hạ tầng của nó.

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

Thảm họa Chernobyl không chỉ khép lại bằng những con số thương vong, mà còn mở ra một bước ngoặt lớn trong tư duy về an toàn và chính sách năng lượng toàn cầu. Từ cú sốc 1986, khái niệm "văn hóa an toàn hạt nhân" được đặt lên hàng đầu, kéo theo những thay đổi sâu rộng trong thiết kế, vận hành và giám sát các nhà máy điện nguyên tử. Ngày nay, khi nhu cầu bảo đảm an ninh năng lượng gia tăng, điện hạt nhân đang trở lại và đáng tin cậy hơn nhiều so với cách đây 4 thập kỷ.

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

Ngày 28/4/2026, Hội nghị quốc tế lần thứ nhất về Chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch đã diễn ra tại thành phố Santa Marta của Colombia, với sự tham dự của đại diện hơn 50 quốc gia. Bức tranh rối ren của thị trường năng lượng thế giới thời gian qua cho thấy một thực tế phũ phàng là sự lệ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch đang trói buộc các quốc gia vào những biến động địa chính trị phức tạp, vốn nằm ngoài tầm kiểm soát. Trong bối cảnh đó, hội nghị tại Santa Marta đã được nhiều ý kiến ca tụng là sự kiện đánh dấu “bước khai tử” nhiên liệu hóa thạch.

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Khi những người ủng hộ ông Trump trong cuộc đua trở lại Nhà Trắng hô vang khẩu hiệu “Đưa việc làm trở lại”, họ không chỉ nói về những bảng lương đã mất, mà còn về cả một bản sắc đang phai mờ. Thực tế, những nhà máy mới vẫn đang mọc lên trên đất Mỹ, chỉ có điều chúng không nằm ở những thị trấn công nghiệp xưa cũ mà chọn những vùng đất mới. Đây vừa là lựa chọn tất yếu, đồng thời là một nghịch lý của nền kinh tế - chính trị Mỹ hiện tại.

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

Trong nhiều thế kỷ, ưu thế trên không là đặc quyền của các cường quốc quân sự. Máy bay không người lái (UAV) đang thay đổi điều đó. Khi khả năng tiếp cận từ trên không không còn là đặc quyền của vài cường quốc nữa, nó đang khiến cho những cuộc xung đột trở nên “cân bằng” hơn nhưng cũng khó kiểm soát hơn.

Sắc cờ thời xưa

Sắc cờ thời xưa

Chúng ta thường nghe kể rằng thời Nguyễn ở nước ta, vua treo cờ vàng, nhưng ít người biết rằng vua còn có nhiều sắc cờ khác nữa.

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Tòa án Pháp ra phán quyết phạt tù lãnh đạo một tập đoàn đa quốc gia vì hành vi tài trợ khủng bố trong bối cảnh xung đột tại Syria giai đoạn 2013 - 2014. Động thái này không chỉ phơi bày mức độ gắn kết giữa hoạt động kinh doanh và các mạng lưới cực đoan, mà còn phát đi cảnh báo rõ rệt về ranh giới pháp lý mà doanh nghiệp không thể vượt qua khi hiện diện tại các khu vực chiến sự.

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không đã và đang là một trong các nhân tố chủ đạo trong chiến tranh hiện đại. Sự xuất hiện dày đặc của nhiều mẫu máy bay không người lái (UAV) phục vụ công tác tình báo, theo dõi và do thám (ISR) trên chiến trường lại càng khẳng định vai trò của trinh thám trên không.

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Sau hơn nửa thế kỷ, con người sắp in dấu chân trở lại Mặt Trăng. Tuy nhiên, “lục địa thứ 8” giờ đây đang chật chội hơn trước rất nhiều. Đấy không chỉ là cuộc đối đầu song phương giữa Mỹ và Liên Xô như thời Chiến tranh lạnh, mà đã trở thành một sân chơi đa cực với sự tham gia quyết liệt của nhiều quốc gia và cả những liên minh.

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thoát ly khỏi vai trò công cụ hỗ trợ để trở thành tác nhân cốt lõi làm thay đổi diện mạo an ninh mạng toàn cầu. Từ khả năng tìm kiếm lỗ hổng bảo mật với tốc độ ánh sáng của các mô hình ngôn ngữ lớn đến những "tác nhân AI" tự vận hành cuộc tấn công, trí tuệ nhân tạo đang mang đến những thách thức chưa từng có trong lĩnh vực này.

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Diễn ra từ ngày 13 tới ngày 18/4, Hội nghị Mùa xuân do Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB) đồng tổ chức thu hút sự tham gia của hơn 190 bộ trưởng tài chính, thống đốc ngân hàng trung ương, cùng hàng nghìn đại diện các tổ chức quốc tế, học giả và doanh nghiệp. Những cuộc thảo luận của giới tài chính toàn cầu ở Washington lần này đã khép lại với những cảm giác ảm đạm, song hành với sự đồng thuận thay đổi rõ rệt trong nhận thức chung: Cộng đồng tài chính quốc tế đã và đang buộc phải chuyển sang chế độ quản lý khủng hoảng, trong khi guồng máy kinh tế thế giới đối mặt với sự rạn nứt cấu trúc sâu sắc, thay vì chỉ là một đợt suy thoái mang tính chu kỳ.