"Phiêu" ở phòng trà

Muốn nghe nhạc live, đến phòng trà. Muốn gặp thần tượng, đến phòng trà. Muốn một góc riêng tư, tránh xa mọi phiền nhiễu, lặng lẽ thả hồn mình vào âm nhạc đích thực, đến phòng trà... Với tất cả sự "muốn" ấy của khách, phòng trà vẫn dặt dìu mỗi đêm. Dù mưa hay ráo. Khi cầm ca cất lên, mỗi người "phiêu" một kiểu...

Đêm bên góc quen

Tối cuối tuần, mưa biếng nhác, chỉ muốn ở nhà trùm chăn thì cô bạn "hú": "Ê, đi phòng trà không? Phòng trà Tiếng Xưa nhé".

Hơn 9h đêm. Bước vào phòng trà khi búp tóc còn nhỏ nước. Đèn vàng vọt. Có lẽ bởi cái tên của phòng trà, nên khách đến đây đa phần là "những người muôn năm cũ". Cô bạn rỉ tai: không phải chỉ nơi đây mà những phòng trà thiên về dòng nhạc trữ tình, đa phần khách đều ở tuổi trung và lão niên. Tôi và cô bạn dĩ nhiên là một trong số những vị khách trẻ hiếm hoi của phòng trà đêm nay.

Khách vắng. Lẽ thường thôi. Sài Gòn chợt nắng chợt mưa, khách phòng trà khi đông khi vắng. Nhưng những vị khách trung thành của phòng trà thì vẫn đến. Mặc mưa gió, đường xa. Họ ngồi đó, quen thuộc ghế, quen thuộc thức uống. Hai chúng tôi chọn bàn cuối dãy, vẫn cốc đen đá, rồi nghiêng tai mơ màng với "Diễm xưa", "Đêm thấy ta là thác đổ", "Như cánh vạc bay"… theo tiếng hát phiêu linh. Khách quen như bạn thân của phòng trà. Mà bạn thân thì nào có nhiều.

Phòng trà ca nhạc thực ra là quán cà phê khép kín có hát sống. Phòng trà thiên hướng về nghệ thuật nên không gian vì thế cũng rất nghệ thuật. Nhớ có lần "lạc" vào phòng trà C'est Moi (quận Phú Nhuận), tôi mê mẩn mãi bởi dẫn vào phòng trà là khu vườn hoang hoải hương hoa lá với những góc bàn ghế gỗ màu trắng bên tàn lá xanh. Bậc thềm rêu phong. Bên trong, không gian đượm chất cổ điển Tây phương: những chiếc ghế gỗ sang trọng, nhạc cụ phương Tây trang trí nơi vách tường, tranh phong cảnh treo tường to bản. Không gian của các phòng trà thường riêng tư, ấm cúng và sang trọng. Đội ngũ tiếp tân tận tình, chu đáo. Thực đơn ở đây cũng rất phong phú. Khách vừa thưởng thức nước uống, vừa thưởng thức âm nhạc. Mời đi xem phòng trà vẫn là cách bạn bè thể hiện sự trân trọng nhau bởi đó là một trong những hình thức giải trí đẳng cấp, trở thành một nét văn hóa của người thành thị.

Theo một số ghi chép, ở Việt Nam, phòng trà ca nhạc đầu tiên Quán Nghệ sĩ, mở năm 1946 ở đường Bờ Hồ, Hà Nội. Phòng trà ra đời thay thế quán cô đầu hát ả đào, sau khi tân nhạc xuất hiện. Tuy nhiên, phòng trà lại phát triển mạnh mẽ và sôi động tại miền Nam . Thập kỉ 50 của thế kỉ XX, nền tân nhạc ở Sài Gòn cực thịnh với những nghệ sĩ tên tuổi đã đưa phòng trà bước vào thời kì hoàng kim. Sau một thời gian gián đoạn, giữa thập kỉ 90, các phòng trà xuất hiện trở lại. Có thể kể đến như Tiếng Tơ Đồng, M&Tôi đưa những giọng ca đỉnh cao: Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Lam Trường, Phương Thanh, Trần Thu Hà… đến gần với khán giả.

Các khán giả trẻ đắm hồn cùng tiếng nhạc tại một phòng trà ở Đà Nẵng.

Các khán giả trẻ đắm hồn cùng tiếng nhạc tại một phòng trà ở Đà Nẵng.

Những năm 2000, thị hiếu âm nhạc của khán giả ngày càng đa đạng. Trước sự cạnh tranh khốc liệt của các hình thức giải trí hấp dẫn khác, các phòng trà nghĩ ra không ít chiêu trò để giữ chân khách. Tiếng Tơ Đồng có chương trình "Khi người đẹp hát" thức hiện được 13 số, quy tụ các hoa hậu, người mẫu, diễn viên nổi tiếng. M&Tôi có chương trình “Vui, trẻ khỏe”. Nhiều phòng trà thu hút khán giả bằng những ngôi sao lớn. Song chỉ có thể "mua vui được vài trống canh". Vì lý do mặt bằng, catse cho ca sĩ ngôi sao quá cao, tiền nước và phụ thu không đủ chi nên nhiều phòng trà phải đóng cửa hoặc chuyển xa trung tâm. Hiện nay, đến phòng trà vẫn là một trong những hình thức giải trí của người dân TP Hồ Chí Minh nhưng không phải là sự lựa chọn ưu tiên. Đến phòng trà đa số vẫn là khách quen.

Cõi về của những người yêu nhạc

Những phòng trà hiện nay có được tầng lớp khán giả nhất định là nhờ duy trì được phong cách âm nhạc riêng biệt với những giọng ca "đinh" của mình. Phòng trà ATB của ca sĩ Ánh Tuyết, 2B của ca sĩ Mỹ Hạnh được biết đến bởi các nhạc phẩm tiền chiến, tình khúc mang màu sắc hoài niệm. Nếu giới mộ điệu guitar và nhạc flamenco chỉ có thể thỏa mình khi đến phòng trà Carmen thì người yêu giai điệu trữ tình bất hủ của nước Pháp hoa lệ chỉ có thể tìm về C'est Moi của ca sĩ Thanh Hoa. Ngoài những phòng trà có thương hiệu dòng nhạc, một số phòng trà khác lôi kéo khách bằng cách chăm chút cho nội dung chương trình. Phòng trà Tiếng Xưa với những vở cải lương, ca kịch đặc sắc. Da Vàng của nhạc sĩ Lê Quang tổ chức những đêm nhạc có chất lượng nghệ thuật cao theo chủ đề như: "Xuân trong lòng người", "Đêm tình ca nhạc Pháp", "Riêng một góc trời - Ngô Thụy Miên & Từ Công Phụng", "Nhìn những mùa thu đi - Trịnh Công Sơn"… với những giọng ca hải ngoại như Linda Trang Đài, Giao Linh, Kim Anh, Elvis Phương, Duy Quang… Phòng trà Không Tên của ca sĩ Lệ Quyên dành riêng cho các tên tuổi được ưa chuộng trong nước như Thanh Lam, Lê Hiếu, Lệ Quyên, Tuấn Hưng… Mạo hiểm hơn, phòng trà WE gây chú ý khi dựng vở nhạc kịch nổi tiếng "Thằng gù nhà thờ Đức Bà" do các ca sĩ trẻ thể hiện…

Tôi yêu phòng trà bởi những buổi hát live. Dòng suối âm nhạc được truyền tải một cách chân thực nhất qua giọng hát live của ca sĩ. Có thể xem như đó là linh hồn của phòng trà vậy. Cũng có một dạo phòng trà để ca sĩ hát nhép, chú trọng phô diễn hình thức hơn giọng hát, chỉ cốt để mua vui. Phòng trà ca nhạc bị công chúng coi khinh như một sân khấu ca nhạc không chính thống, nhạc chỉ là yếu tố phụ họa cho phòng trà. Nhiều người coi phòng trà không khác gì quán bar, thậm chí còn tệ hại hơn sân khấu ngoài trời, yếu tố "xem" nhiều hơn là "nghe" khi các phòng trà chạy theo âm nhạc thị trường. Chuyện buồn đó đã trở thành quá vãng. Phòng trà "thế hệ hai" đã và đang khẳng định đẳng cấp của mình và để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng.

Phòng trà "thế hệ hai" thường đi về một dòng nhạc chuyên biệt, chú trọng "nghe" hơn "xem". Nó đòi hỏi người thưởng thức phải có trình độ cảm thụ và kiến thức âm nhạc nhất định. Hát live buộc ca sĩ phải có chất giọng chuẩn, không ngừng rèn luyện. Không gian phòng trà vừa phải, số lượng khách chỉ vài chục đến vài trăm người, lý tưởng để cảm nhận đủ đầy, tinh tế một giọng ca, một bài hát. Đó là không gian dành cho những đêm nhạc đỉnh cao. Do đó khán giả ở phòng trà được ví như những vị giám khảo khó tính và kén chọn. Chính không gian âm nhạc tưởng như chật hẹp với "ban giám khảo" khó tính ấy đã cho ra đời những chất giọng tuyệt vời, khẳng định tài năng trên bước đường nghệ thuật như: Quang Dũng, Lệ Quyên, Nguyên Thảo, Xuân Phú…

Đặt chân đến phòng trà, tôi mới hiểu rằng đến đây để tìm nơi thư giãn thực ra là một mục đích rất hời hợt. Phòng trà làm được nhiều hơn thế. Ở phòng trà, có đôi vợ chồng da mồi, tóc trắng nhẹ nhàng nắm tay nhau khi bản "Mùa thu cho em" cất lên da diết. Có cô gái lặng lẽ rơi nước mắt khi Lệ Quyên hát khúc "Sầu lẻ bóng". Có đôi bạn trẻ thường xuyên lui tới phòng trà ATB chỉ để chờ đợi phần trình diễn của ca sĩ Ánh Tuyết… Ca nhạc phòng trà thanh lọc tâm hồn, giúp khán giả thưởng thức âm nhạc theo "gu" thẩm âm của mình. Đã có những tình bạn, tình yêu bắt nguồn từ nhưng phòng trà ấm cúng, lãng mạn như thế. Họ đến với nhau bằng duyên tơ âm nhạc.

Khi tiếng hát cất lên, cuộc trò chuyện giữa nghệ sĩ và khán giả bằng âm nhạc bắt đầu. Cảm xúc bắt gặp nhau, rưng rưng đồng cảm theo từng giai điệu. Không gian phòng trà tạo điều kiện cho khán giả và các nghệ sĩ gần lại với nhau, cùng ôn lại những ca khúc một thời. Lặng lẽ và thân mật. Không cổ vũ la ó, hò hét nhốn nháo đầy phiền nhiễu như ở sân khấu hay các tụ điểm ca nhạc. Năm 2011, Tuấn Ngọc về Việt Nam hát tại phòng trà Tiếng Xưa. Rất nhiều khán giả không ngại ngần bỏ 2 triệu đồng mua vé để đi xem, thậm chí có người đi hai đêm liền để lặng yên trong khán phòng chật kín nghe anh hát và kể về chuyện đời mình. Và cũng tại phòng trà này, tôi đã thấy giọt nước mắt hoen trên gò má của nhiều khán giả trong cuộc trò chuyện gần gũi với nghệ sĩ Ngọc Giàu.

Đêm nay, trên sân khấu, ca sĩ Lina Nguyễn đang phiêu lãng với "Vết lăn trầm". Phía dưới, khán giả lặng lẽ thả hồn với giai điệu Trịnh. Cô bạn bên cạnh mắt vẫn nhắm hờ, nghiêng tai ru mình bên ly cà phê. "Ôi vết hằn ghi trên bồn gió hoang. Chờ ta da du một chuyến. Ôi môi hờn xin đừng kể lại tích xưa buồn hơn"… Bất giác, tôi khẽ nhắm mắt, nghe câu hát chạm đáy tim... Lần thứ bao nhiêu, tôi nhắm mắt "phiêu" ở phòng trà?

N.M.

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.