Kết quả điều tra thể hiện, đầu năm 2007, Thủy chuyển công tác từ một cơ quan nhà nước tại TP Hồ Chí Minh về làm việc tại Phòng Công nghiệp, Cục Đăng kiểm - Bộ Giao thông Vận tải.
Tại cơ quan mới, Thủy tự giới thiệu với đồng nghiệp rằng, gia đình Thủy có hai công ty đang kinh doanh rất hiệu quả. Chồng Thủy và em trai Thủy, mỗi người làm Phó Giám đốc một công ty có uy tín nên thường được Tổng công ty giao cho thực hiện các dự án san lấp sân golf ở nhiều tỉnh, thành phố.
Thủy còn “chém gió” về mình khi tự nhận, trong thời gian công tác tại TP Hồ Chí Minh đã quen biết nhiều cơ quan quản lý tài sản. Từ mối quan hệ gần gũi ấy nên Thủy thường mua được các loại tài sản tịch thu và thanh lý với giá rẻ. Sau khi “chém gió”, Thủy kêu gọi đồng nghiệp và những người Thủy quen biết hãy góp vốn để cùng thực hiện các dự án.
Do cả tin từ trò lừa đảo ranh ma của Thủy nên rất nhiều bị hại đã không ngần ngại góp vốn với Thủy với số tiền gần 80 tỷ đồng. Trước khi phiên tòa diễn ra, Thủy mới khắc phục được một phần hậu quả. Số tiền Thủy còn chiếm đoạt của các bị hại và chưa có khả năng hoàn trả còn gần 50 tỷ đồng.
HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Thủy mức án chung thân về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Ngoài hình phạt tù, HĐXX còn buộc bị cáo phải hoàn trả số tiền đã chiếm đoạt cho các bị hại theo luật định